watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Đọc Truyện Sex - Quan Hệ Nguy Hiểm Full
i ranh giới sống chết mà vẫn còn tâm trạng nói đùa, chắc cũng chỉ có Lục Tử Mặc. Sơ Vũ khóc dở mếu dở, người đàn ông bên dưới dùng sức đẩy cô lên, cuối cùng, Sơ Vũ cũng leo lên sân thượng dưới sự giúp đỡ của Lục Tử Mặc. Bóng người ở cửa sổ nhà vệ sinh lắc một cái rồi thu vào. Nhà vệ sinh truyền đến vài tiếng nổ, khiến Sơ Vũ giật nảy mình.



“Chúng ta chơi trò kích thích hơn nhé!”



Lục Tử Mặc giữ lấy Sơ Vũ, ôm chặt cô vào lòng. Lưng anh đeo một sợi dây màu sắc to bản, Lục Tử Mặc nhanh chóng cầm lấy sợi dây cuốn lên người Sơ Vũ vài vòng rồi buộc chặt cô vào người mình. Sau đó, Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ đến thông đạo trên sân thượng. Hai tòa nhà cao tầng kết nối bằng một thông đạo như cây cầu trên cao. Lục Tử Mặc ôm chặt lấy Sơ Vũ, mỉm cười thoải mái: “Em đã chuẩn bị xong chưa?”



Sơ Vũ đột nhiên có dự cảm không lành, nhưng cô còn chưa kịp trả lời, cả người đột nhiên tung lên trong không trung, nụ cười của Lục Tử Mặc và cảnh sắc xung quay bỗng trở nên mơ hồ. Cô và Lục Tử Mặc dính chặt lấy nhau, bay xuống bên dưới.



Miệng Sơ Vũ tê liệt, lúc rơi xuống, không biết có thứ gì đó nhét vào miệng, Sơ Vũ lập tức cắn chặt, tai cô ù ù không nghe rõ, giống như bị mất đi thính giác. Vài giây sau, lưng cô bị một lực lớn kéo lên rất, nhưng rồi dừng lại trong chốc lát. Không biết Lục Tử Mặc mở một nút thắt từ khi nào, hai người ngã xuống bãi cỏ mềm mại. Tim Sơ Vũ vẫn đập liên hồi, toàn thân cô mềm nhũn. Người đàn ông bên cạnh đứng dậy, bế cô lên và bước xuống bãi đỗ xe.



Đến khi chiếc xe chạy khỏi khu chung cư một đoạn khá xa, Sơ Vũ mới dần dần bĩnh tĩnh trở lại. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc đang lái xe. Anh ta không ngừng liếc cô qua kính chiếu hậu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.



“Bọn họ là ai vậy?”



Sơ Vũ quay đầu về phía sau, nhìn dòng xe cộ qua lại, không phát hiện ra điều gì khác thường. Nhưng mà, sự nguy hiểm tiềm ẩn làm sao cô có thể phát giác được.



Lục Tử Mặc liếc cô một cái, trả lời ngắn gọn “Đám tôm cá nhỏ”.



Đây cũng gọi là câu trả lời hay sao? Lục Tử Mặc giơ tay, lấy di động trong túi áo mình đưa cho Sơ Vũ: “Em hãy gọi điện về nhà, bảo em có việc gấp cần quay về Thái Lan”.



Sơ Vũ cầm điện thoại, cô rất muốn gọi đến 110. Lục Tử Mặc như nhìn thấu suy nghĩ của Sơ Vũ, anh ta cười nhếch mép: “Hạt mưa nhỏ! Tôi nhắc cho em biết, toàn bộ người thân của em đang ở đây đấy”.



Đây đúng là một lời uy hiếp có sức nặng ngàn cân, Sơ Vũ cắn chặt môi. Cuối cùng, cô cũng bị khuất phục bởi người đàn ông, bấm số gọi điện về nhà.



Cả đêm Sơ Vũ không về, nhà cô loạn hết cả lên, bố mẹ không ngừng chất vấn cô đi đâu. Sơ Vũ cầm điện thoại tần ngần một lát, không biết ứng phó ra sao. Lục Tử Mặc đỗ xe bên lề đường, nhìn Sơ Vũ một lúc rồi giật lấy máy điện thoại: “Alo! Chào bác! Cháu họ Lục, làm việc ở tập đoàn Kim Thị bên Thái Lan ạ. Chúng cháu cần bác sỹ Đặng về bên Thái một chuyến. Đúng ạ, trước khi về nước, bác sỹ Đặng là bác sỹ chủ trị của chủ tịch tập đoàn. Vâng ạ, sự việc đột ngột quá, chúng cháu xin lỗi. Lát nữa, công ty sẽ cử nhân viên đến lấy giấy tờ của bác sỹ Đặng. Được ạ, chào bác!”



Lục Tử Mặc cúp điện thoại một cách quả quyết, anh ta nheo mắt nhìn Sơ Vũ: “Sao hả?”



Sơ Vũ cười nhạt: “Anh có lúc nào không giở trò lừa đảo không hả?”, “Nói dối lưu loát thế, mở miệng là nói được ngay?”



Lục Tử Mặc rướn người tới gần Sơ Vũ, cất giọng mờ ám bên tai cô: “Tôi không bao giờ nói dối khi ở trên giường”.



Sơ Vũ đỏ mặt, né tránh người đàn ông rồi đẩy cửa bước xuống xe. Lúc này, Sơ Vũ mới phát hiện họ đã đến sân bay. Lục Tử Mặc đỗ xe xong, đứng dựa vào cửa xe hút điếu thuốc. Anh nhả khói hình vòng tròn: “Cũng không hoàn toàn là giả dối. Nhưng để về nước, tôi cần một thân phận chính đáng mới có thể làm thủ tục xuất nhập cảnh”.



Sơ Vũ không nói gì. Lục Tử Mặc yên lặng một lát, tắt điếu thuốc rồi kéo tay Sơ Vũ: “Đi thôi”.



Hai người đi vào trong sân bay. Anh ta tìm đến nhân viên làm việc ở sân bay và nói vài câu tiếng Thái với họ. Sau khi bộc lộ thân phận, người nhân viên đưa họ đến phòng chờ VIP trên tầng hai. Phòng chờ VIP là một gian phòng nhỏ độc lập. Lục Tử Mặc đứng ở cửa, gật gật đầu với hai nhân viên, rồi ôm Sơ Vũ vào phòng và đóng cửa lại.



“Cởi ra!”



“Gì cơ?”



Sơ Vũ lùi lại phía sau, Lục Tử Mặc nhìn cô cười nửa miệng, cởi áo khoác ném xuống ghế sofa rồi bước về phía cô. Sao anh ta đột nhiên có ý định vào lúc này, ở nơi như thế này? Đúng là không thể nhìn nhận kẻ biến thái ở góc độ bình thường. Sơ Vũ thầm nghĩ rồi đi vòng ra đằng sau ghế sofa: “Sẽ có người đến đó!”.



Lục Tử Mặc nở nụ cười gian tà, anh ta tiến đến giữ chặt lấy Sơ Vũ kéo đến trước mặt mình, tiện tay cởi áo trên người cô: “Em yên tâm đi, dù em có kêu nửa ngày, cũng không ai vào đây đâu”.



Tay Sơ Vũ bị một tay Lục Tử Mặc giữ chặt, tay kia cởi áo trên người cô, rồi kéo quần bò của Sơ Vũ xuống. Trong lúc cởi đồ, anh ta không quên nháy mắt: “Tuy đã ngắm rất nhiều lần, nhưng Hạt mưa nhỏ này, phải công nhận thân hình em cũng không tồi”.



Sơ Vũ vừa tức vừa ngượng ngùng. Sau khi cởi hết đồ Sơ Vũ, Lục Tử Mặc cầm một cái túi ném vào người cô: “Mặc vào”.



Sơ Vũ ngây người một lát, Lục Tử Mặc quay đi cởi quần, rồi lấy trong một cái túi khác bộ quần áo mặc lên người. Quay đầu nhìn Sơ Vũ vẫn không có động tĩnh, anh ta lại nháy mắt: “Em muốn tôi mặc giúp em à?”



Sơ Vũ đột nhiên tỉnh mộng, lôi trong túi ra một bộ váy màu đỏ rực và một bộ tóc giả uốn xoăn màu hạt dẻ. Sơ Vũ nhanh chóng mặc đồ đội tóc giả. Bên cạnh, Lục Tử Mặc cũng đội một cái mũ cói kiểu Hawaii và đeo cặp kính râm cỡ lớn. Sau đó, anh ta ôm Sơ Vũ đi vào nhà vệ sinh của phòng VIP rồi khóa trái cửa. Trong nhà vệ sinh có một lối thoát bí mật, hai người đi theo lối đó đi vòng vèo xuống đến tầng một sân bay.



Sơ Vũ chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này nên cô không thể kìm nén sự hồi hộp. Mặc dù Lục Tử Mặc không nói ra, nhưng cô cũng biết họ đang trốn tránh người nào đó.



Lục Tử Mặc không vội vàng rời khỏi sân bay, anh ta tìm một vị trí có thể nhìn thấy rõ hành lang ở tầng hai rồi ngồi xuống, thoải mái tựa ra phía sau. Lục Tử Mặc ghé sát gần Sơ Vũ: “Em xem đi”.



Một người đàn ông tiến vào từ phía cửa xoay của sân bay, trên tay cầm một túi tài liệu, hắn đi thẳng lên tầng hai. Cửa phòng đợi VIP mở ra. Sơ Vũ mở to mắt nhìn một người đàn ông và một người phụ nữ mặc bộ quần áo cô và Lục Tử Mặc vừa bỏ lại bước đến bên cửa. Người phụ nữ nhận túi tài liệu gật gật đầu, rồi quay người đi theo anh chàng đóng giả Lục Tử Mặc về hướng lối đi màu xanh.



Đợi hai người đó đi khỏi, Lục Tử Mặc mới kéo Sơ Vũ đứng dậy, đi xuống tầng hầm rồi theo dòng người ra khỏi sân bay. Họ không đi xa, mà vào một khách sạn ở gần sân bay.



Đến phòng khách sạn, Lục Tử Mặc bỏ mũ và kính, nằm thoải mái trên giường. Sơ Vũ thấy trên cánh tay anh ta có vết máu đỏ tươi: “Anh bị thương sao?”.



Lục Tử Mặc nhìn lên cánh tay mình, nhíu nhíu mày: “Vừa nãy, tôi bị mèo cắn trong lúc rơi xuống đất”.



Hóa ra, thứ cô cắn chặt lúc đó chính là cánh tay của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ quay người: “Tôi đi hỏi xem có thuốc gì không rồi xử lý vết thương cho anh”.



Lục Tử Mặc lập tức đứng dậy nắm chặt tay Sơ Vũ cười cười: “Trong nhà vệ sinh có tủ thuốc”.



Sơ Vũ ngửi thấy mùi nguy hiểm, cô hoảng loạn giật tay ra. Lục Tử Mặc buông tay Sơ Vũ, lại ngồi xuống giường nhìn cô. Sơ Vũ không chịu nổi ánh mắt của anh ta, vội vàng bước vào nhà vệ sinh, cô cảm thấy tim mình đập thình thịch.



“Phải bình tình, bình tĩnh, nhất định bình tĩnh mới được”, Sơ Vũ vừa nhủ thầm vừa mở tủ lấy hộp đựng thuốc. Đã biết Lục Tử Mặc thích chơi trò vờn mồi, chỉ cần cô cẩn thận ứng phó, cô sẽ được an toàn.



Sơ Vũ quay người, giật bắn mình khi thấy Lục Tử Mặc đã cởi áo và đứng ở cửa nhà vệ sinh từ khi nào. Anh giơ tay, túm lấy hộp thuốc rơi từ trên tay Sơ Vũ xuống, hơi nhíu mày: “Cẩn thận một chút”.



“…Biết rồi”.



Sơ Vũ cầm hộp thuốc, run run: “Tôi…tôi giúp anh xử lý vết thương”.



Lục Tử Mặc giơ cánh tay, ánh đèn điện vàng cam trên trên tường chiếu xuống làn da anh, tạo thành màu đồng rực rỡ. Hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra khiến Sơ Vũ càng bất an. Nhà vệ sinh rất nhỏ, Lục Tử Mặc ép Sơ Vũ đến tận góc tường. Cô cố gắng tập trung toàn bộ sự chú ý vào vết thương của Lục Tử Mặc. Sơ Vũ nhanh chóng sát trùng, rồi bôi thuốc. Ngẩng đầu bắt gặp vẻ mặt của anh ta đang chăm chú nhìn cô, đầu óc Sơ Vũ bỗng nhiên trống rỗng, muốn nói lời gì đó nhưng không thể mở miệng.



Sơ Vũ nắm chặt cuộn vải băng trong tay, tim cô đập liên hồi. Trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh anh ta cuồng nhiệt hôn cô trước đây, Sơ Vũ bất giác nuốt nước bọt, mỉm cười gượng gạo: “Xong…xong rồi…”.



Lục Tử Mặc đột nhiên quay người bước ra ngoài, Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ chưa khỏi cửa, người đàn ông bỗng dưng quay lại, khiến Sơ Vũ giật mình: “Còn gì nữa?”



Lục Tử Mặc yên lặng một lát, rồi nói lạnh lùng: “Em hãy ghi nhớ, đừng rời khỏi tầm mắt của tôi”.



Ý anh ta là gì? Sơ Vũ không hiểu, con người có năm việc đại sự là ăn uống ỉa đái ngủ, hai việc đầu tiên thì không nói làm gì, chẳng nhẽ ba việc còn lại cũng không rời khỏi tầm mắt anh ta?



Lục Tử Mặc rõ ràng đọc được ý nghĩ của Sơ Vũ. Anh ta lim dim mắt nhìn cô, gật đầu: “Đúng!”. Sơ Vũ lập tức nín lặng.



Hết chương 10

bạn đang đoc truyện tại topkute.net



QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 11: Chân thực trong một giây

Trời càng lúc càng về khuya, Sơ Vũ nằm im trên giường không động đậy, căn phòng yên lặng đến mức khó chịu. Sơ Vũ vô cùng căng thẳng, cô giữ nguyên tư thế thẳng người cứng đờ như khúc gỗ.



Chỉ vì có thêm một người nằm bên cạnh Sơ Vũ.





Không biết Lục Tử Mặc đã ngủ chưa? Anh ta nằm cách cô không xa. Ban đêm nhiệt độ không khí xuống rất thấp, trong phòng như bị một lớp hàn khí bao phủ, mà họ chỉ đắp chung một tấm chăn bông khá mỏng, Sơ Vũ như cảm thấy không khí xung quanh tràn ngập mùi vị đặc trưng của Lục Tử Mặc.



Đây cũng không phải lần đầu tiên ngủ chung với Lục Tử Mặc. Lúc ở sơn trại, Sơ Vũ còn gần như khỏa thân nằm bên cạnh anh ta, vậy mà cô vẫn ngủ ngon lành đến sáng, tại sao lần này cô lại hồi hộp như vậy? Sơ Vũ cố khống chế hơi thở của mình, do duy trì một tư thế quá lâu, toàn thân cô hơi tê tê. Sơ Vũ hết sức nhẹ nhàng, từ từ co duỗi chân tay để thả lỏng cơ bắp. Nào ngờ, Lục Tử Mặc đột nhiên ngồi dậy, khiến Sơ Vũ giật mình, bất động ngay tức khắc.



Đầu giường bên cạnh bỗng nhẹ hẳn, có tiếng sột soạt quần áo vọng đến, Sơ Vũ hé mắt nhìn, Lục Tử Mặc để thân trần chỉ mặc quần dài, đi đi lại lại trong phòng. Phòng khách sạn trải thảm mềm, nên bước đi của anh ta giống như loài báo di chuyển trong đêm tối, không hề phát ra tiếng động.



Lục Tử Mặc đi vài vòng, anh có vẻ bực bội vò đầu mình. Sau đó, anh quay người bước đến bên cửa sổ, rút bật lửa châm điếu thuốc. Ngọn lửa lửa xanh lóe lên trong đêm tối rồi phụt tắt.



Lục Tử Mặc khép mi mất, dựa bên cửa sổ, một làn khói trắng xuất hiện rồi tan biến mất. Mặt anh ta bị khói trắng che lấp, nhìn không rõ sắc mặt. Lục Tử Mặc dường như tập trung nghĩ ngợi điều gì, anh ta hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.



Sơ Vũ cảm thấy cơ thể mình không thể chịu đựng hơn, cô giả bộ ngủ say, xoay người quay lưng về phía Lục Tử Mặc. Cơ bắp bất động một thời gian dài tệ hơn cô tưởng. Vừa co chân, bắp chân bắt đầu bị chuột rút, Sơ Vũ kêu một tiếng ngồi bật dậy.



Lục Tử Mặc giật mình và bị sặc thuốc, anh ta ho vài tiếng, quay người trừng mắt nhìn Sơ Vũ. Hóa ra trong đêm vắng lặng, người có trái tim bằng thép như Lục Tử Mặc cũng biết kinh sợ.



Lục Tử Mặc chửi tục hai câu, ném đầu thuốc rồi bước tới bên Sơ Vũ: “Em sao vậy?”.



Từng cơn đau cứng người ập đến, Sơ Vũ cắn môi nói “Chuột…rút…”



Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn, rồi ngồi xuống giường. Anh giữ chặt bắp chân Sơ Vũ nói “”Em hãy cố nhịn”.



Bàn tay mạnh mẽ của Lục Tử Mặc bấm vào huyệt đạo trên chân Sơ Vũ, hơi ấm từ bàn tay anh ta dần lan tỏa trên da thịt cô. Cơ bắp bắt đầu đỡ co rút, thay vào đó là cảm giác tê tê do huyết mạch không thông, giống như ngàn mũi kim châm vào da thịt cô. Lục Tử Mặc dùng sức kéo, Sơ Vũ không chịu nổi kêu lớn: “Ôi”.



Lục Tử Mặc dừng tay ngay lập tức, ngẩng đầu chăm chú nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ ngượng ngùng lắp bắp “Đau quá…anh nhẹ tay một chút…”, nhằm xóa bầu không khí nguy hiểm.



Câu này, thà đừng nói cho xong, vì dường như sự mờ ám lại càng đậm đặc hơn. Lục Tử Mặc ngừng một lát, rồi kéo gót chân cô, xoay đi xoay lại một hồi, anh ta nói lãnh đạm: “Ngủ đến mức bị chuột rút, em cũng có sáng ý thật”.



Không hiểu tại sao, vào lúc này, Lục Tử Mặc tỏ ra dịu dàng hẳn, vẻ nguy hiểm hoàn toàn biến mất, ở anh không còn tồn tại đám gai sắc nhọn luôn đe dọa Sơ Vũ, anh dường như trở thành người bình thường dễ tiếp cận. Sơ Vũ cắn môi: “Tôi không ngủ được”.



Lục Tử Mặc không nói gì, bàn tay anh ta rất lớn, chân Sơ Vũ lọt thỏm trong tay anh ta. Miếng băng dán nổi bật trên cánh tay Lục Tử Mặc, dưới miếng băng đó là vết răng cắn không hề khách khí, tác phẩm của Sơ Vũ. Ánh mắt Sơ Vũ di chuyển lên người anh ta. Lục Tử Mặc có thân hình rắn chắc, cơ bắp đâu ra đó, trên ngực có vết thương đã lành hẳn, chỉ để lại vết sẹo không thể xóa. Nơi đó, Sơ Vũ đã từng cầm dao mổ, kéo anh ta ra khỏi ranh giới của sự chết chóc.



Số mệnh có phải không thể thay đổi? Nếu lúc đó, Sơ Vũ không đuổi theo Lục Tử Mặc vào Pub, nếu lúc đó, cô không tiến hành ca mổ “đen” cho anh ta như bị ma ám…



“Tại sao anh giết Tae?”



Sơ Vũ tránh ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén của Lục Tử Mặc, cô bất giác thốt ra câu hỏi mà cô luôn canh cánh trong lòng từ lâu. Lúc này, Sơ Vũ không cảm thấy sợ Lục Tử Mặc, cô nhìn thẳng vào mắt anh, lặp lại câu hỏi: “Tại sao lại giết Tae?”



Lục Tử Mặc trầm ngâm không trả lời. Sơ Vũ cười nhạt :”Nếu anh giết anh ấy vì anh ấy biết chuyện của anh, thế thì tại sao anh không giết tôi? Anh có biết không, người chết thà là tôi, còn hơn phải sống những ngày tháng không ngừng day dứt về chuyện của Tae”.



“Em day dứt lắm sao?”



Lục Tử Mặc b
<<1 ... 7891011 ... 34>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

15 | 15915
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10