c, đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Chỉ ba ngày trôi qua mà người cô gầy rộc hẳn đi. Đến tối thứ sáu, Sơ Vũ cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Người mà Lục Tử Mặc cần chính là cô, có trốn tránh cũng vô dụng, chi bằng dũng cảm đối mặt. Trong tình huống xấu nhất, cùng lắm chỉ là cô bị anh ta bắt về Thái Lan. Nhìn thái độ của Lục Tử Mặc, thì anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột, lấy sinh mạng của đối phương ra làm trò vui. Nếu có thể đảm bảo sự an toàn của cả nhà, sự hy sinh này không là gì cả.
6h hơn tối ngày thứ sáu, Sơn Vũ định tìm lý do ra ngoài, rồi lặng lẽ đến Shangri-La. Ai ngờ lúc cô chuẩn bị xuất phát, trong nhà đột nhiên xuất hiện một vị khách, vị khách đó đến là vì cô.
Đây chính là đối tượng hôm trước hẹn coi mắt ở quán trà. Hôm đó, hai bên không gặp mặt, Sơ Vũ vốn quên chuyện này từ lâu. Không ngờ người giới thiệu lại đưa anh ta đến tận nhà, khiến Sơ Vũ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Người giới thiệu là chỗ thân quen của cả nhà, rất đỗi nhiệt tình. Già trẻ lớn bé trong nhà đều ra đại sảnh ngồi tiếp khách. Sơ Vũ không hề nhìn xem đối phương trông như thế nào, liếc nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, lòng cô nóng như lửa đốt. Khách sạn Shangri-La nằm ở bên Tây Hồ, nếu ngồi taxi cũng phải mất tầm 40 phút. Cô không biết một khi mình đến muộn hay thất hẹn, khiến người đàn ông đó nổi giận, hậu quả sẽ như thế nào?
Cả nhà ngồi nói chuyện đã hơn một tiếng đồng hồ, Sơ Vũ từ đầu đến cuối giữ im lặng, chỉ có ông bà nội và bố mẹ cô hỏi chuyện đối phuơng. Cuối cùng, người giới thiệu cũng đứng dậy ra về, ông nội mỉm cười nhìn Sơ Vũ: “Tiểu Vũ, qua cửa nhà là khách, cháu hãy đi tiễn khách đi!”.
Ông nội nói vậy, chứng tỏ ông rất vừa ý đối tượng. Nhưng Sơ Vũ đâu còn tâm trạng để ý đến chuyện đó, cô chỉ cảm thấy đầu óc mình đang căng ra như dây đàn bỗng nhiên nhẹ nhõm hẳn. Cô vội vàng đứng dậy: “Vâng ạ, cháu đi tiễn đây”.
Người trong nhà vẫn đang cười, Sơ Vũ đã gấp gáp đi ra cửa. Đi một đoạn, người giới thiệu kiếm cớ chuồn mất, để lại Sơ Vũ và người đàn ông kia. Sơ Vũ chỉ nghĩ cách làm thế nào nhanh chóng thoát khỏi anh chàng này. Đối phương hỏi số điện thoại của cô, Sơ Vũ cũng cho ngay. Sau khi tiễn anh chàng lên xe buýt, Sơ Vũ nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 7h 50 phút, cô vội đứng ra đường vẫy taxi. Cùng lúc đó, một chiếc xe Lexus màu đen lặng lẽ trườn tới. Sơ Vũ không để ý, tưởng chỉ là một chiếc xe đi đường bình thường. Chiếc xe đột ngột dừng lại trước mặt cô, cửa xe vừa mở, một đôi cánh tay thò ra, ôm chặt lưng Sơ Vũ và dùng sức kéo cô vào trong xe.
Sơ Vũ giật mình, trong xe tối om. Sơ Vũ vừa từ ngoài sáng vào bóng tối nên mắt cô nhất thời bị quáng. Cô bị kéo vào lòng một người. Hai bàn tay của người trong xe không ngừng vuốt ve tấm lưng mềm mại của Sơ Vũ. Sơ Vũ giãy giụa một lát rồi ngồi yên, hưởng thụ vòng tay ôm ấm áp và mùi vị quen thuộc của người đàn ông. Tuy Sơ Vũ không muốn thừa nhận, nhưng qua nhiều lần tiếp xúc gần gũi, cô đã có thể nhận biết rõ đối phương. Trên đầu Sơ Vũ phát ra tiếng cười khẽ, một giọng nói trầm khàn vừa quen thuộc vừa xa lạ mờ ám bên tai cô: “Hạt mưa nhỏ, lâu rồi không gặp, em vẫn tràn đầy sinh lực như ngày nào”.
Sơ Vũ không hề động đậy, cũng không tỏ ra phản kháng. Không ngờ khi gặp lại Lục Tử Mặc, cô lại cảm thấy rất bình tĩnh. Bàn tay Lục Tử Mặc đang ôm Sơ Vũ bắt đầu không yên, lên lên xuống xuống theo đường cong trên cơ thể cô. Sơ Vũ vẫn ngồi trong lòng Lục Tử Mặc, hai thân thể dính chặt nhau. Anh ta rụi đầu vào hõm cổ Sơ Vũ: “Em vẫn nhiệt tình như vậy”.
Sơ Vũ cắn chặt môi, trong lòng bắt đầu hỗn loạn. Sợ hãi, bi thương, tức giận…nhiều cảm xúc phức tạp như bóp nghẹt lấy tim cô. Chỉ cần anh ta xuất hiện, khí chất đặc biệt của riêng Lục Tử Mặc sẽ bắt đầu bủa vây Sơ Vũ, giống như một sợi dây thừng vô hình buộc thít chặt lấy tim cô, khiến cô không thể thở nổi. Đôi môi Lục Tử Mặc lướt qua tai Sơ Vũ: “Lâu rồi không gặp, em có nhớ tôi không?”.
“Lục Tử Mặc, rốt cuộc anh muốn gì ở tôi?”. Sơ Vũ đẩy mạnh Tử Mặc ra, ngồi thẳng lưng, nhìn anh ta một cách cảnh giác. Lục Tử Mặc không để ý đến sự cự tuyệt của Sơ Vũ, anh ta đặt hai tay lên sau gáy một cách thoải mái rồi nhìn Sơ Vũ: “Người đàn ông vừa nãy cũng không tồi, có vẻ thật thà, chững chạc, rất thích hợp với em”.
Lục Tử Mặc cười nhạt, giọng nói lộ vẻ bỡn cợt. Sơ Vũ bỗng nhiên căng thẳng, hình ảnh của Tae vụt xuất hiện trong trí não cô: “Tôi và anh ấy không quen biết, anh đừng làm hại anh ấy”.
Lục Tử Mặc chỉ im lặng nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ tự nhiên cảm thấy cô lỡ lời. Cô giải thích trước mặt anh ta như vậy, có khi anh ta càng nghĩ cô và người đàn ông kia có mối quan hệ thân thiết, cô muốn bảo vệ đối phương nên mới nói vậy.
“Không quen biết? Chẳng phải lần thứ hai coi mắt rồi, em vẫn còn nói là xa lạ?”
Lục Tử Mặc nhẹ nhàng mở miệng, nụ cười trên môi biến mất. Sắc mặt Sơ Vũ trắng bệch, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Cô còn ngây thơ tưởng rằng, chỉ cần rời khỏi Thái Lan, cô có thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ của người đàn ông trước mặt.
Lục Tử Mặc nói xong liền yên lặng nhìn ra bên ngoài xe. Chiếc Lexus lặng lẽ lao vút vào dòng xe cộ, nhanh chóng đến đích. Sơ Vũ nhìn ra ngoài, đây không phải là khách sạn Shiangri-La mà chỉ là một khu chung cư bình thường. Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ xuống xe, ôm chặt cô vào lòng, rồi bước vào bên trong giống một cặp tình nhân thật mật. Lục Tử Mặc rất cao, vừa ôm Sơ Vũ, cô đã lọt thỏm trong lòng anh ta. Sơ Vũ cứng người, phản ứng của cô không lọt qua đôi mắt Lục Tử Mặc, anh ta cúi đầu nhìn cô.
Khu chung cư này là một khu khép kính hoàn toàn. Lục Tử Mặc cà thẻ mở cổng rồi đưa Sơ Vũ vào một tòa cao tầng bên trong. Hai người đáp thang máy lên tầng trên cùng. Mỗi lối lên cầu thang chỉ có một hộ, bảo vệ tuyệt đối cuộc sống riêng tư của chủ nhà. Lục Tử Mặc nhanh chóng mở cửa, quay người nhìn Sơ Vũ: “Vào đi!”.
Không trốn được thì khỏi trốn, chỉ cầu mong người đàn ông này sau khi thỏa mãn xác thịt sẽ thả cô đi. Sơ Vũ từ từ bước vào bên trong, cô nhớ đến sự tiếp xúc nguy hiểm khi hai người ở trên đảo và đòn tấn công rất mạnh của cô. Sơ Vũ đã dùng hết sức lực vào cú đấm đó, tấn công vào đúng vết thương trúng đạn, nơi suy nhược nhất của Lục Tử Mặc. Không biết lúc đó, tình trạng vết thương của anh ta nghiêm trọng đến mức nào.
Thế nhưng, người đàn ông trước mặt dường như không nhớ tới chuyện đó, anh mỉm cười dịu dàng với cô như thủa ban đầu: “Hạt mưa nhỏ! Đây là một trong những hang ổ của tôi. Em hãy chịu khó ở đây một thời gian”.
“Anh định giam giữ tôi?”
Sơ Vũ cười nhạt, quyết định bình tĩnh đối mặt với sự việc đang diễn ra. Lục Tử Mặc đứng đó không nói một lời nào. Một lúc sau, anh ta quay người: “Căn hộ này em có thể tùy ý sử dụng, ngày nào cũng sẽ có người tới đây. Em có thể viết những thứ em cần vào tờ giấy, anh ta sẽ đi mua giúp em. Chỉ cần không bước qua cánh cổng lớn, em được hoàn toàn tự do”.
Sơ Vũ mỉm cười, bước đến trước mặt Lục Tử Mặc, cô giơ tay cởi cúc áo trước ngực mình. Bàn tay và toàn thân Sơ Vũ không ngừng run rẩy, nhưng cô cố giữ vẻ mặt lạnh lùng. Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ không có phản ứng gì, gương mặt lạnh anh ta cũng lạnh như tượng điêu khắc. Sơ Vũ cởi nốt chiếc váy bên dưới, rồi với tay tháo khuy cài áo lót, rồi bước lên trước mặt người đàn ông. Ánh trăng mờ chiếu vào thân thể trắng ngần ngọc ngà với đường cong đẹp đẽ của Sơ Vũ, tạo thành bức họa mê hoặc lòng người. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay: “Anh muốn thứ này? Hãy mau nhận lấy thứ anh muốn, rồi thả tôi đi”.
Lục Tử Mặc không nói lời nào, anh đứng ở giáp ranh giữa ánh sáng và bóng tối. Bóng tối phủ lên gương mặt Lục Tử Mặc, che khuất cảm xúc trên mặt anh. Cả căn phòng yên lặng hồi lâu, Sơ Vũ nghe thấy rõ tiếng thở gấp gáp và tiếng tim đập của bản thân. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, người đàn ông trước mặt cuối cùng cũng cử động. Anh ta tiến lên một bước, gương mặt anh từ bóng tối lộ rõ ra ngoài ánh sáng. Lục Tử Mặc mở to đôi mắt, nhìn Sơ Vũ đầy nguy hiểm. Hành động này của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ bất giác mất đi dũng khí và sự phẫn nộ ban nãy, cô hoảng hốt lo sợ và vô ý thức lùi lại một bước.
Đột nhiên, Sơ Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng, thân thể bị người đàn ông bế lên. Anh ta sải bước dài, đá mạnh cửa phòng ngủ, dùng sức đè cô trên chiếc giường lớn mềm mại. Sơ Vũ gần như không thể chịu đựng nổi trọng lượng của Lục Tử Mặc, nhưng chỉ một giây lát, anh ta chống hai tay, nhìn cô từ trên cao, miệng nở nụ cười tà ác: “Nếu nói, thứ tôi muốn là em, thì làm sao tôi có thể thả em đi?”
Hết chương 9
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 10: Five Card Stud
Lời nói của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ cảm thấy tuyệt vọng. Như vậy, cách đối xử lúc đầu của anh ta với cô đều là giả, sự tàn nhẫn mới là bản chất thật sự của anh ta?
“Hạt mưa nhỏ!”, Lục Tử Mặc cúi thấp người vỗ nhẹ lên má Sơ Vũ: “Chúng ta còn nhiều thời gian, không cần gấp gáp. Hơn nữa…”, ngón tay Lục Tử Mặc vuốt nhẹ từ mặt Sơ Vũ xuống đến xương đòn rồi lướt theo hình xương đòn, như lưu luyến hơi ấm trên da thịt cô. Mặt anh ta xích lại sát gần: “Càng đè nén, sẽ càng có khoái cảm, phải không em?”
Biến thái! Biến thái!
Sơ Vũ thầm mắng chửi Lục Tử Mặc, cô lấy hết sức tung chân đá vào người anh ta, nhưng bị Lục Tử Mặc khống chế dễ dàng. Lục Tử Mặc nghiêng đầu, cắn mạnh vào đùi Sơ Vũ một miếng, cười lớn rồi bỏ đi.
Ban đầu, khi Lục Tử Mặc nói mình bất lực, Sơ Vũ cũng nghĩ anh ta đùa nhiều hơn. Sau vài lần hai người tiếp xúc thân thể, cô thấy, Lục Tử Mặc có phản ứng sinh lý bình thường. Có điều, mỗi lần ôm ấp Sơ Vũ, rõ ràng anh ta dâng trào dục vọng nhưng lại cố gắng kìm chế, nhưng không muốn vội vàng thưởng thức cô, mà hưởng thụ cảm giác khoan khoái từ việc gây áp lực tinh thần cho cô.
Sơ Vũ nghĩ đến những người đàn ông mắc chứng bệnh phô dâm. Họ rất thích thú khi nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của chị em phụ nữ và đạt được thỏa mãn tính dục về mặt tâm lý.
Người đàn ông này chắc cũng như vậy, anh ta không vội chiếm đoạt cô, là để giữ cảm giác mới mẻ về mặt xác thịt. Như anh ta nói, càng đè nén, khoái cảm trong tâm lý anh ta càng mạnh hơn.
Người đàn ông này thật sự giống con báo tình cờ vồ được một con mồi trong khi đã no bụng. Sơ Vũ sờ vết răng cắn trên đùi mình, anh ta cắn cô đau chết đi, thế mà còn cười vui vẻ được.
Có lẽ, cách duy nhất giúp Sơ Vũ thoát thân, là khiến cảm giác mới mẻ biến mất, xóa bỏ hứng thú vui đùa của anh ta.
Nhưng vấn đề quan trọng ở chỗ, liệu cô có thể sống rời khỏi nơi này?
Sơ Vũ không biết khu chung cư này là khu nào, nằm ở đâu. Tòa nhà cô đang ở nằm ở vị trí trung tâm khu chung cư, nhìn qua cửa sổ chỉ thấy được cảnh sắc trong nội bộ khu nhà. Căn phòng của Lục Tử Mặc trang trí nội thất rất đẹp, đồ đạc đầy đủ. Trong nhà vệ sinh thậm chí còn chuẩn bị cả băng vệ sinh phụ nữ. Tụi bắt cóc có nhân tính như vậy từ bao giờ? Sơ Vũ cười nhạt, ném gói băng vệ sinh trở lại tủ đựng đồ.
Trong phòng có tivi, nhưng đường dây điện thoại, internet đều bị dỡ mất, rõ ràng, anh ta muốn cô cắt đứt liên hệ với bên ngoài.
Sơ Vũ tìm quần áo trong phòng ngủ mặc vào. Lúc nãy, do quá kích động nên cô đã kéo rách váy, cúc áo bị đứt vài cái không biết lăn vào góc nào. Lục Tử Mặc chẳng phải nói cô cần mua gì thì liệt kê vào giấy hay sao? Ngày mai, cô sẽ bắt anh ta mua nhẫn kim cương, dây chuyền ngọc trai, lắc tay vàng…Tóm lại, tiệm vàng có đồ gì đắt thì mua thứ đó, cho anh ta tức chết.
Sơ Vũ đi quanh phòng vài vòng, buồn bực ném người vào ghế sofa. Lúc này chắc tầm 10h tối, cô đột nhiên biệt tăm biệt tích, không biết phản ứng người nhà sẽ ra sao? Bố mẹ cô chắc chắn sẽ rất lo lắng. Nghe nói, người mất tích 48 tiếng đồng hồ có thể báo án, không biết Sơ Vũ có để lại manh mối gì ở hiện trường, cảnh sát liệu có thể tìm thấy cô?
Sơ Vũ nghĩ ngợi một hồi, dần dần cơn buồn ngủ ập đến, cô cuộn mình nằm ngủ trên sofa cả đêm. Sáng hôm sau, Sơ Vũ bị ánh nắng mặt trời đánh thức. Căn hộ nằm ở trên cao, một bên là tường kính, tối qua Sơ Vũ không kéo rèm nên ánh nắng sớm mai cứ thế chiếu thẳng vào phòng. Sơ Vũ vươn mình, do ngủ trong tư thế không thoải mái nên toàn thân cô đau nhức.
Không biết bây giờ là mấy giờ, Sơ Vũ lấy điều khiển trên sofa rồi mở tivi, đảo qua vài kênh. Truyền hình đang phát sóng tin tức buổi sáng, xem ra bây giờ khoảng 7h sáng. Một lúc sau, có tiếng người gõ cửa.
Đây là hang ổ của Lục Tử Mặc, nên chắc chắn anh ta cầm chìa khóa. Để đề phòng cô bỏ trốn, ít nhất anh cũng sẽ khóa trái cửa. Mỗi lối lên cầu thang chỉ có một hộ, bên dưới lại có bảo vệ, khả năng đi nhầm nhà là rất ít, trừ khi người bên ngoài là “cái giỏ mua đồ” do họ Mặc kia cử đến.
Sơ Vũ đi đến bên cửa chính, nhìn ra ngoài qua lỗ phản quang trên cửa. Bên ngoài hành lang có một người đàn ông mặc áo T-shirt đen, đứng yên lặng chờ đợi. Người cô chưa gặp bao giờ, Sơ Vũ kéo khóa cửa, quả nhiên là cửa bị khóa trái, cô bực bội đá chân vào cửa hét: “Anh không có chìa khóa sao? Tôi không mở được cửa”.
Vừa nói dứt lời, bên cạnh có một sức mạnh to lớn ập đến, đẩy cô ngã xuống nền nhà. Cùng lúc đó, bên ngoài phát ra hai tiếng nổ bụp bụp, cánh cửa gỗ xuất hiện hai lỗ nhỏ, Sơ Vũ phảng phất nhìn thấy làn khói bay ra từ hai lỗ đó. Sơ Vũ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, người đàn ông nằm đè lên người cô lập tức đứng dậy, kéo Sơ Vũ đi về phía nhà vệ sinh: “Đi thôi!”.
Giọng nói này hơi quen quen, Sơ Vũ ngẩng đầu, quả nhiên là người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở quán trà. Anh ta dấu mình ở trong căn hộ từ lúc nào mà cô hoàn toàn không hay biết. Cửa sổ nhà vệ sinh đang mở, có một sợi dây thừng to bằng cổ tay trẻ sơ sinh thò xuống.
“Nắm chắc lấy, leo lên!”.
Người đàn ông ra lệnh ngắn gọn. Nắm lấy, leo lên? Anh ta tưởng Sơ Vũ là loài khỉ chắc. Đây là tầng thứ 20, chỉ có một sợi dây thừng, đến tầng hai cô cũng chẳng dám leo, nói chi là tầng 20?
Người đàn ông quay đầu, nhìn Sơ Vũ vẫn đứng yên không động đậy, anh ta nhíu mày, sải bước dài đến bế Sơ Vũ đưa ra ngoài cửa sổ. Thân thể Sơ Vũ như lơ lửng trong không trung, gió thổi mạnh khiến cô tức thở, ánh mặt trời làm cô chói mắt, đầu óc quay cuồng. Nhưng chỉ vài giây sau, bàn tay cô bị nắm chặt. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn, Lục Tử Mặc đang nhoài nửa người từ trên nóc nhà xuống, miệng mỉm cười để lộ hàm răng trắng xóa: “Lên đây đi”. Sau đó, anh nói to với người bên dưới: “Đại tinh tinh, đừng có thừa dịp sờ mông cô gái của tôi đấy!”.
Đối diện v

