watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Đọc Truyện Sex - Quan Hệ Nguy Hiểm Full
ỹ Đặng. Phiền cô trước khi đến đây hãy cắt đứt mấy cái đuôi đi. Chúng tôi không muốn “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn”.



“Đuôi ư?”



Sơ Vũ bất giác nhìn Vu Phong. Đầu bên kia cười cười: “Đuôi của cô là người cảnh sát Trung Quốc, tên Ba Dữ đi theo cô bên ngoài quán coffee, và đám người của cảnh sát Văn. Cắt hết những cái đuôi đó rồi đến đây. Cô hãy nhớ, nếu có thêm một người, cô hãy đợi nhặt xác em gái”.



Đối phương nói xong lập tức ngắt điện thoại, đầu bên kia chỉ có tiếng tút tút vọng đến. Sơ Vũ ngây người, không ngờ đằng sau cô lại có nhiều người như vậy. Cảnh sát Trung Quốc, Ba Dữ, còn người của cảnh sát Văn nữa.



Sơ Vũ cố lấy lại bình tĩnh, đi về phía Vu Phong và ngồi xuống. Do cô bỏ khi khá lâu nên anh ta bắt đầu cảm thấy lo lắng. Khi nhìn thấy cô, Vu Phong nở nụ cười: “Cô không sao đấy chứ?”.



“Tôi không sao!”.



Sơ Vũ liếc Vu Phong, vô tình nhìn xuống bàn tay của anh ta. Ngón chỏ của Vu Phong có vết chai khá dày giống hệt Lục Tử Mặc. Sơ Vũ từng nghe ai đó nói, người thường xuyên sử dụng súng sẽ có vết chai cứng ở ngón chỏ.



Lẽ nào, anh ta là cảnh sát? Hơn nữa, không phải là người cảnh sát bình thường?



Lúc người nhà giới thiệu, chỉ nói Vu Phong là nhân viên công vụ. Sơ Vũ cũng không để ý đến công việc cụ thể của anh ta. Sơ Vũ mỉm cười: “Tôi quên không hỏi, anh làm việc ở cơ quan nào?”



“Phòng quản lý hồ sơ”. Vu Phong uống ngụm coffee, trả lời từ tốn: “Dù lương không cao nhưng công việc rất nhẹ nhàng”.



Sơ Vũ mỉm cười, liếc nhìn ra bên ngoài. Ngoài đường có vô số người đi đi lại lại, làm sao cô biết được, ai là Ba Dữ, ai là người của cảnh sát Văn?



Nếu có thêm một người, cô đợi nhặt xác em gái.



Sơ Vũ xoay cái cốc, cố che dấu vẻ bất an. Cô nên sớm nhận thức, bóng ma Lục Tử Mặc sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô mới phải.



Vậy thì bọn họ theo dõi cô, cũng do nắm được điểm này. Họ muốn tìm tung tích Lục Tử Mặc thông qua cô. Hoặc giả trong mắt họ, Sơ Vũ căn bản không phải là con tin thuần túy. Họ định vị thân phận của cô thế nào, Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp nữa.



Ít nhất họ đoán đúng, chỉ cần đi theo cô, thế nào cũng lần ra người đàn ông đó.



Ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở trung tâm thương mại đối diện, cô quay đầu nhìn Vu Phong mỉm cười: “Tôi đột nhiên nhớ ra, về nước lâu rồi mà còn chưa mua món quà gì tử tế biếu ông bà. Hôm nay đằng nào cũng đến đây, nếu anh không phiền, tôi muốn đi mua ít đồ, được chứ?”



“Tất nhiên được rồi”.



Vu Phong gọi nhân viên thanh toán tiền, đi đến cửa quán coffee, anh bước nhanh tới mở cửa, rồi đưa cô đi ra ngoài. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn Vu Phong, tỏ ý cảm ơn. Mắt cô liếc vào trong quán, không thấy có người nào đi theo ra. Tuy nhiên, lúc họ đi ngang qua đường, bên vỉa hè có mấy người đang làm việc riêng của mình không hẹn cùng ngẩng đầu lên nhìn họ.



Sơ Vũ và Vu Phong vào trung tâm thương mại, đi lên thang máy. Mấy người vừa nãy quả nhiên đi theo vào. Họ đảo mắt một vòng rồi đi lên bằng thang máy bên cạnh. Những người này chắc là người của cảnh sát Văn.



Vậy Ba Dữ là ai?



Sơ Vũ cảm thấy rất nóng ruột, tuy vậy cô cố tỏ ra bình tĩnh. Thời giờ từng giây từng phút trôi qua. Từ đây đến trường học em gái, ít nhất cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ ngồi xe, đó là chưa kể phát sinh tình hình đột xuất…



“Sơ Vũ!”



Vu Phong quay đầu, cắt đứt dòng suy nghĩ của Sơ Vũ, anh ta chăm chú quan sát cô: “Sắc mặt cô không được tốt lắm, cô không sao đấy chứ?”



“Đột nhiên tôi thấy đau bụng quá”.



Sơ Vũ cầm túi xách che bụng: “Không biết có phải do ăn đồ gì không hợp vệ sinh…Tôi muốn đi nhà vệ sinh một lát…”



“Được”. Vu Phong định đi tìm nhà vệ sinh, Sơ Vũ liếc nhìn xung quanh rồi vỗ nhẹ vào cánh tay anh ta: “Tôi đi bên kia xem sao. Xin anh hãy đợi tôi ở đây một lát”.



Không đợi Vu Phong trả lời, Sơ Vũ bước vội vào beauty salon trên tầng ba. Cô gái tiếp tân lễ phép hỏi Sơ Vũ hai câu rồi khách sáo chỉ vị trí nhà vệ sinh cho Sơ Vũ. Sơ Vũ đi xuyên qua beauty salon, còn kịp nghe thấy tiếng cô tiếp tân: “Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi đàn ông không được vào bên trong. Nếu anh đợi bà xã hay bạn gái, mời anh ngồi đợi ở đại sảnh”.



Beauty Salon chia thành từng phòng nhỏ. Sơ Vũ chặn một nhân viên hỏi, ở đây có cửa sau không, cô bị bạn trai đã chia tay bám theo gây chuyện phiền phức. Cô nữ nhân viên mới ngoài đôi mươi nhìn Sơ Vũ rồi quay đầu nhìn Vu Phong ở bên ngoài: “Là anh ta?”.



Sơ Vũ gật đầu, người nhân viên vỗ vai cô: “Chị đi theo hành lang vào bên trong, tận cùng là phòng thay quần áo của nhân viên. Bên cạnh phòng thay đồ có một cái cửa, nối với lối thoát hiểm của trung tâm thương mại. Chị yên tâm, em sẽ giữ anh ta lại, đảm bảo anh ta không bắt được chị”.



“Cám ơn em!”



Sơ Vũ cảm kích quay người bước đi, chỉ lằng nhằng một lúc thôi đã 40 phút trôi qua. Sơ Vũ cảm thấy mồ hôi chảy xuống quần áo cô ướt đẫm. Cô vội vàng xông đến lối thoát hiểm do người nhân viên chỉ dẫn, thuận lợi xuống đến tầng một. Quả nhiên, bên này là cửa ra của Trung tâm thương mại. Sơ Vũ nhanh chóng bắt taxi, lên xe đi mất.



Xe taxi đi chưa đến 10 phút, di động Sơ Vũ kêu. Cô cúi đầu nhìn, thấy số điện thoại của Vu Phong. Sơ Vũ tắt máy rồi bỏ điện thoại vào túi áo, hối hả giục tài xế: “Tôi có việc gấp, phiền anh đi nhanh hơn một chút”.



May mà trên đường không bị kẹt xe, Sơ Vũ nhanh chóng tới trường đại học của em gái. Sơ Vũ hỏi thăm nhà thể dục của trường rồi chạy như bay về hướng đó. Vừa chạy vừa thở hổn hển, cuối cùng Sơ Vũ cũng đến nơi.



Nhà thể dục của trường đại học chia thành hai tầng, tầng một là phòng tập tenis và bể bơi, tầng hai là phòng tập bóng rổ. Sơ Vũ đẩy cửa vào, tầng một không một bóng người, cô vội chạy lên tầng hai. Vừa vào đến nhà tập bóng rổ, Sơ Vũ nghe thấy tiếng người ở bên trên: “Đúng hẹn thật, cô đến rồi?”



Sơ Vũ lập tức quay đầu, bên trên có 4 người đàn ông. Em họ Sơ Vũ nước mắt giàn giụa, bị kẹp giữa hai người đàn ông. Người đàn ông vừa lên tiếng cũng là người gọi điện thoại cho Sơ Vũ. Cô từ từ điều hòa hơi thở, nhìn thẳng vào hắn: “Tôi đã đến rồi, mau thả em tôi ra!”.



“Tất nhiên rồi, chúng tôi cũng chẳng muốn giữ con bé làm gì. Mục tiêu của chúng tôi là cô chứ không phải con bé”.



Người đàn ông cười cười: “Tuy nhiên, chúng tôi phải đưa cô đi khỏi đây an toàn mới có thể thả con bé. Không thể để con bé đi báo tin, cô nói có đúng không?”.



Người đàn ông giơ tay ra hiệu, một tên đứng bên cạnh Đặng Hân rút chiếc khăn tay từ trong túi bịt chặt lên mặt cô bé. Đặng Hân kinh hoàng giãy giụa vài cái, rồi từ từ bị ngất đi. Người đàn ông lại gật đầu với mấy tên đằng sau, cả đám người thả Đặng Hân, lặng lẽ dẫn Sơ Vũ đi xuống dưới.



Nhìn vẻ mặt không thân thiện của đám người này, Sơ Vũ bỗng ngửi thấy mùi nguy hiểm. Cô bất giác cầm túi xách che lên trước ngực: “Lục Tử Mặc muốn các anh đưa tôi đâu?”.



“Lục Tử Mặc?”



Người đàn ông quay đầu nhìn mấy tên ở đằng sau, rồi nhìn sang Sơ Vũ. Hắn đột ngột tiến lại gần giữ chặt cánh tay Sơ Vũ, nở nụ cười thâm hiểm: “Ai bảo cô, chúng tôi là người của Lục Tử Mặc?”



Hết chương 12

bạn đang đoc truyện tại topkute.net



QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 13: Vực thẳm

Sơ Vũ không biết mình đã bị nhốt mấy ngày, đôi mắt cô bị bịt chặt, miệng bị dán một miếng băng dính. Chân tay Sơ Vũ ban đầu bị trói ngược ra đằng sau nên rất đau nhức. Dần dần, chân tay cô tê liệt đến mức không còn cảm giác gì nữa.



Mũi Sơ Vũ ngửi thấy vị tanh của nước biển, mặt đất dưới chân dập dà dập dềnh. Sơ Vũ đoán mình bị bắt cóc lên một con thuyền, nhưng cô không rõ mình đang ở đâu.





Mắt đã không nhìn thấy nên thời gian đối với Sơ Vũ không có khái niệm cụ thể. Cô bị trói trong khoang thuyền, không có việc gì để làm, Sơ Vũ bắt đầu nhớ lại toàn bộ thí nghiệm trong suốt quá trình học đại học, với mục đích giảm nhẹ nỗi sợ hãi trong lòng.



Sơ Vũ nhớ đến một tiết học giải phẫu. Cô và bốn bạn nữ được phân thành một tổ. Lần đó, tổ của cô giải phẫu một chú thỏ trắng. Họ tiêm thuốc mê cho con thỏ, sau đó đóng bốn chân thỏ lên bàn mổ. Không hiểu tại sao, mặc dù bọn cô đã tiêm rất nhiều thuốc gây mê nhưng con thỏ vẫn ra sức giãy giụa, phát ra tiếng kêu ai oán. Tiếng kêu của con thỏ thu hút sự chú ý của tổ khác, khiến thầy giáo tức giận, chê bọn cô đến việc gây mê một con thỏ cũng làm không xong.



Cuối cùng, tổ của cô cũng giải quyết xong con thỏ. Khi mổ bụng, cô mới phát hiện con thỏ đó có bảy bào thai rất nhỏ.



Hình như đó là lần cuối cùng Sơ Vũ bị chấn động trước một sinh mệnh. Không biết có phải hành nghề bác sỹ đã lâu, thái độ của Sơ Vũ đối với sự sống chết không giống người bình thường. Không biết từ lúc nào, trái tim cô dần trở nên chai sạn. Mỗi ngày, cô phải đối diện với các loại bệnh nhân khác nhau. Từ trong tiềm thức, Sơ Vũ coi họ không phải là con người, mà chỉ là đối tượng làm việc của cô. Thậm chí khi ở trên bàn mổ, chó mèo, thỏ hay thi thể vớt ra từ bể phooc môn cũng chẳng có gì khác biệt.



Có lẽ vì trái tim cô sắt đá, nên cô mới bị thu hút bởi một thứ phản nghịch, mạnh mẽ, tanh mùi máu. Ngẫm lại mới thấy, Lục Tử Mặc hình như phù hợp với tất cả yếu tố nói trên.



Sơ Vũ cảm thấy rất mệt mỏi, cô không ngừng hồi tưởng, khiến đầu óc hơi quay cuồng. Người trên thuyền không cho Sơ Vũ ăn cơm, chỉ thỉnh thoảng đút cho cô tý nước. Con người trong tình trạng không ăn chỉ uống nước có thể sống nhiều nhất bảy ngày. Dựa theo kiến thức phổ thông này, khoảng thời gian bọn chúng giam cô ở đây sẽ không vượt quá bảy ngày.



Nếu thứ chúng cần là thi thể của cô, thì tại sao chúng lại mất công lên kế hoạch bắt cóc cô?



Nhưng bọn chúng bắt cóc cô để làm gì?



Trong hoàn cảnh tối tăm ẩm ướt, việc duy nhất Sơ Vũ có thể làm là suy đoán và lặp đi lặp lại các ý nghĩ.



Cô không bao giờ có thể ngờ, bọn người bắt cóc cô lại không phải là người của Lục Tử Mặc. Nếu vậy, nếu vậy…



Hình như có một việc gì đó đột nhiên trở nên rõ ràng trong trí óc Sơ Vũ. Tại sao Lục Tử Mặc lại xuất hiện trong đêm tối mưa bão ở đảo Phuket? Đáng tiếc là sau đó, Sơ Vũ mải tìm cách thoát thân nên không lưu tâm đến chuyện này. Rồi lúc đi coi mắt ở quán trà, tự nhiên xuất hiện tên Đại tinh tinh. Nếu anh ta là người của Lục Tử Mặc, có nghĩa Lục Tử Mặc đã sớm biết Sơ Vũ bị theo dõi, nên mới cử Đại tinh tinh đi theo bảo vệ cô?



Hoặc giả, Đại tinh tinh là người Lục Tử Mặc cử đến để giám sát Sơ Vũ, vô tình phát hiện cô gặp nguy hiểm, nên mới ra tay cứu giúp?



Còn về lần hẹn cuối cùng, rõ ràng Lục Tử Mặc nói gặp nhau ở Shiangri-La, sau đó anh ta đột nhiên đến, đưa cô đi nơi khác giam giữ. Còn tên sát thủ xuất hiện ở khu chung cư rốt cuộc là người thế nào?



Sơ Vũ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, cô không biết bọn người bắt cô là ai? Lục Tử Mặc tại sao lại đối xử với cô như vậy?



Sơ Vũ đang mải nghĩ ngợi, con thuyền bỗng nhiên rung mạnh rồi dừng lại. Bên trên có tiếng bước chân thình thịch. Sau đó, tóc Sơ Vũ bị kéo ngược lên. Tuy Sơ Vũ vẫn bị bịt mắt, nhưng cô có thể cảm thấy ánh sáng đang chiếu vào người mình. Một người đàn ông đẩy mạnh Sơ Vũ: “Đi theo tôi!”.



Sơ Vũ lảo đảo bước đi và bị lôi mạnh ra khỏi khoang tàu. Một làn gió mát, dịu dàng, mang mùi tanh đặc trưng thổi đến. Miếng vải trên mắt Sơ Vũ đột ngột bị giật ra, ánh nắng chói lòa khiến Sơ Vũ nhức mắt. Cô liền nhắm tịt mắt một lúc, rồi mới từ từ mở ra.



Cô đúng là đang ở trên mặt biển. Trời xanh, mây trắng, biển rộng mênh mông, một chiếc du thuyền sang trọng và mấy chú hải âu bay lượn. Đây đúng là một bức họa đẹp mắt, nhưng với điều kiện người thưởng ngoạn không bị trói tay bịt miệng.



Sơ Vũ nghe thấy đằng sau có tiếng còi tàu, cô quay đầu nhìn thấy cầu ván đang được rút lên du thuyền, cách đó không xa là một con tàu đánh cá cũ kỹ đang đi về hướng khác. Sơ Vũ đoán là cô vừa được đưa từ con tàu đánh cá kia lên du thuyền. Ban nãy cô cảm thấy bước đi lắc lư, chắc là do cô đặt chân lên tấm ván bắc giữa hai con thuyền.



“Cởi trói cho Đặng tiểu thư”.



Có tiếng nói đàn ông khàn khàn vọng đến, thu hút sự chú ý của Sơ Vũ. Trên tầng hai du thuyền cắm một cái ô che nắng cỡ lớn, dưới ô đặt một bàn tròn và hai cái ghế. Trên bàn để đầy đồ ăn ngon, hoa quả và chai rượu vang. Một người đàn ông trung niên tóc vàng béo phệ ngồi trên một cái ghế. Ông ta đeo kính râm lớn, mặc bộ đồ thể thao. Điểm nổi bật nhất trên người đàn ông là chiếc nhẫn kim cương đá quý ở bàn tay trái của ông ta. Nhẫn kim cương khắc một con rắn nhỏ rất sinh động, hai mắt nạm đá quý màu xanh tinh xảo, tạo một vẻ đẹp kỳ bí.



Người đàn ông thấy ánh mắt Sơ Vũ dừng lại ở chiếc nhẫn của mình, ông ta nhếch mép: “Nó đẹp lắm phải không? Không người phụ nữ nào có thể cưỡng lại sự quyến rũ của chiếc nhẫn này. Xin chào Đặng tiểu thư! Tôi là Swift Renault”.



Renault…cái tên này nghe rất quen, Sơ Vũ cúi đầu lục lại trí nhớ. Hóa ra đây là người đàn ông Lục Tử Mặc hẹn gặp hôm đưa cô đi mê cung. Tuy Sơ Vũ đã được cởi trói nhưng chân tay một thời gian dài không hoạt động nên bị tê liệt. Renault ra hiệu cho người đàn ông đứng bên cạnh, tên này lập tức giúp Sơ Vũ kéo cái ghế đối diện với Renault. Renault mỉm cười: “Mời ngồi”.



Sơ Vũ lê gót chân bước tới, đồng thời một tay nắn nắn bàn tay cứng đờ còn lại. Renault đảo mắt từ đầu đến chân Sơ Vũ, mỉm cười: “Đặng tiểu thư không giống như tôi tưởng tượng chút nào. Tôi tưởng người đàn bà Lục Tử Mặc thích phải là loại có da có thịt”.



Renault vừa nói, vừa đưa tay sờ soạng một người đẹp hở ngực đang nằm phơi nắng dưới chân ông ta: “Không ngờ sở thích của Lục Tử Mặc lại “đông phương” như vậy”



Ông ta nói vòng nói vèo cũng chỉ là chê thân hình cô, Sơ Vũ cười nhạt: “Nghe nói bò sữa nước Anh có thân hình rất tuyệt, không biết ngài Renault đã thưởng thức hay chưa?”



Renault ngắn mặt, đột nhiên cười lớn: “Đặng tiểu thư thật biết nói đùa”.



“Tôi không nói đùa với ông”, Sơ Vũ cất giọng bình tĩnh: “Tôi chỉ là có duyên gặp anh ta vài lần chứ mối quan hệ không sâu như ông tưởng”.



Renault không nói gì, chăm chú nhìn Sơ Vũ một lúc rồi mỉm cười: “Nếu cô không phải là bảo bối của Lục Tử Mặc, tại sao lúc ở mê cung hắn lại để cô bên ngoài mộ địa
<<1 ... 910111213 ... 34>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

2 | 15918
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10