át khỏi người đàn ông đó, bởi vì sự việc xảy ra quá dễ dàng, dễ như được sắp đặt từ trước. Sơ Vũ nhìn mặt biển bao la, nắm chặt tay lái đưa con thuyền về nơi tập trung nhiều ngọn núi xa xa. Sơ Vũ tự nhủ, sẽ gặp con người ở đây, khu vực này nhiều du khách như vậy, nhất định sẽ gặp ai đó.
Mặt trời đã lên cao, chiếu ánh nắng chói chang xuống mặt biển. Từ một nơi xa bỗng truyền đến từng hồi chuông đinh tai nhức óc, Sơ Vũ ban đầu còn tưởng cô bị ảo giác. Nhưng cô nhanh chóng phát hiện, hồi chuông đến từ khoang thuyền. Sơ Vũ ngừng lái tàu, chậm chạp bước vào trong khoang, trên bàn đặt một điện thoại vệ tinh đang réo liên hồi.
Sơ Vũ cứng người, nhìn chiếc điện thoại như nhìn thấy rắn độc. Cô biết chắc chắn là do Lục Tử Mặc gọi đến. Sơ Vũ lấy hết dũng khí nhấc điện thoại. Quả nhiên, đầu dây bên kia là giọng nói trầm khàn quen thuộc, ngữ khí dịu dàng phảng phất như ở ngay bên tai Sơ Vũ: “Hạt mưa nhỏ! Em có nghĩ đến hậu quả không khi làm như vậy không?”.
“Lục Tử Mặc! Tôi không nợ nần gì anh cả. Tôi cũng chẳng có ý gì với anh”.
Sơ Vũ cố giữ bình tĩnh, lạnh nhạt mở miệng. Hai người trầm mặc một lúc: “Em vội vạch rõ đường ranh giới với tôi như vậy sao? Tôi là người không bao giờ bắt ép đàn bà. Có điều…”, giọng nói Lục Tử Mặc đột nhiên lạnh băng: “Nếu em muốn đi, thì hãy biến mất một cách triệt để, đừng bao giờ xuất hiện trong tầm mắt của tôi nữa, vĩnh viễn!”.
Đặt điện thoại xuống, Sơ Vũ vẫn chưa hết run rẩy. Cô ngây người một lúc, rồi chợt nghĩ ra dùng điện thoại cầu cứu. Sơ Vũ nhanh chóng bấm máy gọi đội cấp cứu bờ biển. Một lúc sau, đội cấp cứu bờ biển đến nơi. Hóa ra, chỗ Sơ Vũ dừng lại không cách xa đảo chính là bao, du thuyền dừng ngay ở khu vực lặn biển.
Lời đe dọa của Lục Tử Mặc giống như cơn ác mộng đối với Sơ Vũ. Anh ta biết rõ nơi ở và chỗ làm việc của cô, Sơ Vũ không thể tiếp tục sống ở Chiang Rai. Sự việc trải qua lần này khiến Sơ Vũ cảm thấy bất an cực độ. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cô nhanh chóng quyết định xin nghỉ việc và trở về nước.
Có lẽ chỉ rời khỏi Thái Lan, Sơ Vũ mới vĩnh viễn rời xa Lục Tử Mặc, anh ta mới triệt để biến mất khỏi cuộc sống của cô. Sơ Vũ đã sớm quên lý do tại sao cô lại đến Thái Lan học tập, công tác và định cư. Về nước cũng tốt, Sơ Vũ có thể thư giãn tinh thần, dần quên đi những chuyện khủng khiếp cô từng trải qua và bắt đầu cuộc sống mới.
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 8-2: Khoảng cách
Quê Sơ Vũ ở thành phố Hàng Châu, vùng đất non xanh nước biếc. Đặng gia là một gia tộc sống ở đây hơn 100 năm. Cả gia tộc mười mấy người cùng chung sống trong khu nhà do tổ tiên để lại, có sân lớn và tường đá màu xanh, ở nhà cả ngày xuất hiện tiếng nói cười ồn ã.
Việc Sơ Vũ đột ngột về nhà khiến mọi người đều bất ngờ. Tuy nhiên, những người thân của cô, đặc biệt là bố mẹ Sơ Vũ rất vui mừng. Hai ông bà đều là giảng viên đại học về hưu, họ chỉ có một cô con gái, con gái lại đi tận đất nước xa xôi học tập, sau lại định cư ở đó. Hai ông bà còn tưởng cả đời này gặp con gái là chuyện khó khăn, nào ngờ, con gái quyết định về quê cha đất tổ, coi như là “áo gấm về làng”.
Sơ Vũ trở về gây náo động nho nhỏ ở địa phương. Nơi cô ở là phố cổ toàn người dân sống lâu đời, ra ngõ ngẩng mặt là gặp người quen. Sơ Vũ về nước là chuyện đại sự, Đặng gia tất nhiên phải mở tiệc chúc mừng. Người nhà làm theo lời dặn của ông bà, bày bàn tiệc đầy sân, mời khách ăn uống trong ba ngày, náo nhiệt hơn cả đám cưới. Ở hoàn cảnh như vậy, Sơ Vũ không thể thư giãn đầu óc. Thời gian còn ở Thái Lan, cô luôn sống một mình quen rồi. Về đến nhà, cả ngày đối mặt với một đám người, hơn nữa, phòng Sơ Vũ còn chưa dọn dẹp, cô đành phải ở cùng phòng với em gái họ.
Cô em họ rất tò mò về cuộc sống của Sơ Vũ ở Thái Lan, tối nào cũng bám lấy cô hỏi chuyện đến nửa đêm rồi lăn ra ngủ như chết, ngủ say còn nghiến răng, chảy nước dãi, đạp chân bừa bãi.
Thế nhưng, Sơ Vũ lại cảm thấy rất an toàn.
Tuy nhiều lần nửa đêm mở mắt, Sơ Vũ tưởng mình còn đang ở Thái Lan, nhưng cô tỉnh lại rất nhanh. Sự náo nhiệt và đón tiếp nhiệt tình của mọi người ở nhà khiến Sơ Vũ về mặt tiềm thức từ chối nghĩ đến người đàn ông đó.
Sơ Vũ quyết tâm đem Lục Tử Mặc phong kín ở một nơi bí mật trong lòng mình. Nghe nói, tư duy của con người rất lạ. Nếu bạn cố tình quên một người nào đó, đến một lúc nào đó, bạn thật sự quên mất anh ta, dù có hồi tưởng, cũng không thể nhớ nổi. Về mặt y học, lý luận này gọi là tự thôi miên, chỉ xuất hiện ở những người nhân cách phân liệt.
Sơ Vũ lại là người có thần kinh bình thường, nên thật sự rất khó quên đi. Dù Sơ Vũ cố gắng khống chế, cũng không thể đảm bảo cô sẽ quên anh ta. Vì vậy, Sơ Vũ chỉ còn biết khích lệ bản thân mỗi ngày, nhất định cô phải kiên cường hơn.
Đây là nhà của cô, đây là nơi an toàn nhất.
Sự ồn ào rồi cũng qua đi, người nhà của Sơ Vũ bắt đầu chuyển sang hướng quan tâm khác. Với học lực và kinh nghiệm làm việc của Sơ Vũ, tìm việc làm tại một bệnh viện tốt nhất ở địa phương không phải quá khó khăn. Cô có thân hình mảnh mai, gương mặt tuy không xuất chúng nhưng cũng dễ nhìn và đầy vẻ nữ tính. Sơ Vũ sắp 30 tuổi mà vẫn còn độc thân. Vì vậy, chỉ vài ngày sau, người nhà Sơ Vũ đã tìm ra đối tượng coi mắt cho cô.
Vì một nguyên nhân không rõ, Sơ Vũ ngầm từ chối, nhưng các bậc trưởng bối ở Đặng gia không đồng ý. Do đó, Sơ Vũ buộc phải miễn cưỡng nghe lời ông nội, lần đầu tiên trong đời đi coi mắt dưới sự hộ tống của cô em họ.
Có lúc, Sơ Vũ cảm thấy, tiết tấu cuộc sống ở trong nước nhanh hơn ở nước ngoài nhiều. Mặc dù hồi còn làm ở phòng cấp cứu bên Thái Lan, cô bận tối mắt tối mũi, nhưng ít nhất, thời gian còn lại đều thuộc về bản thân. Ở quê nhà, tất cả thời gian hầu như chia sẻ cùng người khác, nào là người thân, bạn bè, thậm chí cả hàng xóm láng giềng.
Nghe nói đối phương là một nhân viên công vụ (người nhà nước). Trên đường đi, cô em họ cứ bám lấy hỏi chuyện về Grateai (người chuyển đổi giới tính ở Thái). Con bé chưa đến hai mươi tuổi, nhưng đặc biệt có hứng thú những chuyện như thế này. Sơ Vũ đành phải ậm ừ cho qua, nói cô không rõ lắm. Cô chuyển đề tài sang nam diễn viên nổi tiếng người Thái Tik Jadsadaporn. Khó khăn lắm mới đến điểm hẹn, cô em họ cuối cùng cũng ngậm miệng.
Buổi coi mắt hẹn ở quán trà bên cạnh cầu Gongchen. Được biết, báo chí hơn 100 năm trước ghi chép có ngôi trà lầu mở bên cầu Gongchen. Vài năm nay, Hàng Châu phát triển với tốc độ nhanh, nhiều nhà cao tầng mọc lên, nên quán trà cổ tạo thành phong cảnh đặc biệt trong thành phố.
Hai người bước lên tầng hai theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ. Quán trà này có ba tầng, được xây theo phong cách cổ xưa. Bên ngoài ban công hết sức náo nhiệt, nhiều người dân nhàn rỗi tụ tập vừa ngồi uống trà, vừa bàn chuyện trời chuyện đất. Bên trong càng náo nhiệt hơn, có thể thấy mức độ nổi tiếng của quán trà này, đâu đâu cũng xuất hiện tiếng cười sảng khoái của khách hàng.
Cầu thang không rộng lắm, nhân viên phục vụ lễ phép nghiêng người dẫn đường. Khi một người đàn ông lạ mặt xuất hiện trên lối xuống cầu thang, Sơ Vũ không để ý lắm. Người đàn ông bước xuống vài bước, lúc hai bên gần chạm mặt, đối phương giơ tay kéo cổ áo rộng rồi đột nhiên sờ ra đằng sau lưng. Động tác này quen thuộc đến nỗi Sơ Vũ vô ý thức dừng bước, ngẩng đầu nhìn người đàn ông. Ánh mắt người đàn ông tỏa ra sát khí lạnh lùng.
Gần như cùng lúc với việc anh ta giơ tay, một người đàn ông theo sát đằng sau Sơ Vũ cùng lên lầu đột nhiên chồm tới. Người đàn ông bên trên lập tức che chắn Sơ Vũ, giơ tay vặn chặt cổ tay của người đàn ông phía sau và đẩy mạnh. Sơ Vũ chỉ nghe thấy tiếng kêu răng rắc. Người đàn ông bên trên nhanh chóng lao xuống, đỡ lấy khẩu súng trong tay đối phương bị rơi ra rồi đút ngay vào bụng, nhân tiện đẩy mạnh vai đối phương xuống bên dưới. Người đàn ông quay lại nắm tay Sơ Vũ và nói một câu tiếng Thái “Đi thôi!”.
Cả quá trình chỉ diễn ra trong vài chục giây, nhanh đến mức người khác không nhìn rõ. Tên bị đẩy mạnh ngã xuống tầng một, làm vỡ một cái bàn gỗ, khiến quán trà trở nên hỗn loạn. Sơ Vũ bị người đàn ông lạ mặt lập tức kéo ra khỏi quán trà, ấn người cô vào một chiếc xe ô tô con đỗ bên lề đường, rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
“Anh là ai? Muốn làm gì hả?”
Sơ Vũ hoảng hốt, qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy em gái họ chạy ra khỏi quán trà, nhớn nhác tìm cô. Người đàn ông lạ mặt không trả lời, chỉ tập xung lái xe với tốc độ cao. Qua vài ngã rẽ, người đàn ông đột ngột dừng xe, xuống xe kéo Sơ Vũ ra ngoài rồi lại lên xe phóng đi mất.
Sơ Vũ đứng ngẩn người ở đó, cô bị bỏ lại ở một khu thương mại đông đúc. Người đàn ông thần bí vừa nãy và chiếc xe của anh ta đã mất dạng từ lâu. Sơ Vũ vẫn đứng yên một chỗ, một bóng đen chưa biến mất hoàn toàn xuất hiện trở lại đè nặng lên tâm trí Sơ Vũ.
Có lẽ, cô chưa bao giờ thoát khỏi tầm mắt của người đàn ông tên Lục Tử Mặc.
Hết chương 8
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 9 : Ảo tượng trong gương
Cảm giác này giống như con mồi bị một con sư tử theo dõi, rình mò. Bạn biết rõ có một đôi mắt lạnh lùng trong bóng tối nhìn bạn, bạn cũng biết đã rơi vào bẫy của nó, nhưng bạn chỉ có thể chờ đợi sự tấn công của nó trong nỗi sợ hãi tột cùng, không thể thoát ra.
Khi Sơ Vũ về đến nhà, cô em họ đang kể cho cả nhà nghe chuyện xảy ra ở quán trà. Cô bé vẫn còn chưa hết hoảng hốt, vẫn không quên thêm mắm thêm muối thuật lại toàn bộ câu chuyện. May mà lúc sự việc xảy ra, cô bé bị chắn ở đằng sau lưng Sơ Vũ nên không nhìn thấy màn then chốt nhất. Do đó, em họ cũng chỉ miêu tả hiện trường hỗn loạn và vụ Sơ Vũ đột nhiên mất tích, chứ không tiết lộ điều gì đặc biệt.
Sơ Vũ vừa bước vào phòng, cả nhà dồn mọi ánh mắt về phía cô. Gương mặt cô trắng bệch, vẫn còn vẻ hoảng loạn. Mấy vị trưởng bối liếc nhìn nhau, rồi bố Sơ Vũ liên tiếng: “Tiểu Vũ, con làm sao vậy?”.
“…Không sao ạ…”
Sơ Vũ cố trấn tĩnh trả lời. Bác hai ngồi bên cạnh chau mày tỏ ý không vui: “Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao cháu có thể bỏ mặc em gái chạy mất hút. Có người chị như cháu làm gì hả?”.
Sơ Vũ ngẩn người, ý thức được cả nhà đang đợi câu trả lời của cô. Em gái họ cũng nghiêng đầu nhìn Sơ Vũ, ánh mắt lộ vẻ khó nắm bắt. Đúng lúc mẹ Sơ Vũ định lên tiếng giải thích thay cô, cô đã bình tĩnh trở lại , mở miệng nói một cách thản nhiên: “Lúc đó có người tưởng nhầm cháu là bạn gái của anh ta, lôi cháu lên xe. Sự việc đột xuất quá, làm cháu không kịp phản ứng. Đợi đến khi phát hiện nhầm lẫn, anh ta liền thả cháu xuống xe. Lúc cháu quay lại quán trà, Tiểu Hân đã đi rồi”.
Bác hai chỉ hừm một tiếng rồi không nói gì. Mẹ Sơ Vũ liếc nhìn bố cô, rồi đứng dậy nói với ông nội: “Ba! Phòng của Tiểu Vũ dọn dẹp xong rồi. Trời vẫn còn sớm, con đưa con bé lên phòng sắp xếp đồ đạc ạ”.
Ông nội gật đầu: “Đi đi! Hôm nay Tiểu Vũ cũng bị kinh sợ rồi, về phòng nghỉ ngơi đi cháu”.
“Cám ơn ông nội. Bà nội, ba, bác hai, thím hai, bác ba thím ba, chú tư, Tiểu Hân, cháu lên phòng trước ạ”.
Sơ Vũ chào mọi người, rồi đi xuyên qua đại sảnh trước sân rồi lên lầu. Mẹ Sơ Vũ vừa đi vừa quay đầu nhìn ra phía sau, đến lúc không nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên dưới, bà mới thở dài lên tiếng: “Gần đây, bác hai con mâu thuẫn với mọi người vì chuyện nhà cửa. Hôm nay, Tiểu Hân về kể bị con bỏ lại, bác ấy rất không vui, con đừng để ở trong lòng”.
“Không đâu mẹ”.
Sơ Vũ mỉm cười, trong lòng cô hiểu rất rõ. Ngôi nhà lớn như vậy, do ông bà nội vẫn còn mạnh khỏe nên cả gia đình sống cùng nhau. Nhưng dù sao, ông bà cũng ngoài 90 rồi, điều này liên quan đến vấn đề phân chia tài sản. Lúc cô mới về nhà, sở dĩ có không khí náo nhiệt là do ý của ông bà nội, muốn chúc mừng cô cháu gái đi xa lâu ngày. Còn trong lòng những người ở bên dưới nghĩ gì, không ai biết được. Có điều, cô thật sự không hiểu tại sao em gái họ lại tỏ ra thù địch với cô.
Nghĩ ngợi một hồi, Sơ Vũ cũng tới căn phòng của mình. Căn phòng rất đơn giản, một bên cửa ra vào, một bên cửa sổ, còn hai mặt là tường, cửa sổ đối diện cửa ra vào, bên tường có một tủ quần áo và một giá sách. Hành lý của Sơ Vũ ký gửi từ Thái Lan về vẫn chưa dỡ ra. Mẹ cô xách túi to túi nhỏ vào phòng cô, thở dài: “Chắc phải mất mấy ngày mới sắp xếp xong. Con cũng không cần vội, dù sao con cũng đã quyết định về nhà rồi. Chúng ta có nhiều thời gian, từ từ rồi tính đi”.
Sơ Vũ hồn vẫn để trên mây, chỉ ậm ừ đáp lời mẹ cô. Sơ Vũ đảo mắt qua đống hành lý. Ánh mắt cô đột nhiên dừng lại một chiếc hộp bọc giấy da bò để trên giường. Trước khi về nước, Sơ Vũ tự tay gói đồ, cô nhớ là mình không dùng giấy da bò bọc đồ bao giờ. Sơ Vũ cảm thấy kỳ lạ, vừa lúc đó, mẹ cô cúi người định dỡ chiếc hộp, Sơ Vũ bước qua ngăn lại: “Mẹ! Hôm nay con vẫn chưa ăn gì cả. Bây giờ bụng con đói quá, mẹ đi nấu giúp con bát mỳ được không ạ?”.
“Con bé này!”.
Miệng thì có vẻ trách móc nhưng mẹ Sơ Vũ liền bước đi ngay. Đến cửa, bà quay đầy lại “Mỳ trộn nhé”.
“Vâng ạ”.
Sơ Vũ đi theo nhìn mẹ cô xuống tầng một, cô mới quay lại cầm cái hộp lên. Cái hộp rất nhẹ, lắc lắc cũng không thấy tiếng động bên trong. Sơ Vũ dùng kéo cắt lớp giấy bọc bên ngoài rồi mở hộp, lôi thứ ở bên trong ra. Trong giây lát, Sơ Vũ cảm thấy như bị sét đánh trúng đầu, gương mặt cô trở nên trắng bệch.
Trong hộp là bộ quần bò, áo phông Sơ Vũ mặc hôm bị bắt cóc ở Chiang Rai. Lúc đi cùng Lục Tử Mặc đến mê cung, cô đã thay bộ váy dài, vì vậy quần áo này bị bỏ lại ở sơn trại. Sơ Vũ thật sự không ngờ, cô lại nhìn thấy bộ quần áo ngay tại nhà mình. Bên dưới bộ quần áo có một mảnh giấy, trên viết dòng chữ bằng tiếng Thái “9h tối thứ sáu. Shangri-La, phòng 1218″.
Đầu óc quay cuồng, Sơ Vũ lùi lại mấy bước mới đứng vững. Gói đồ này vừa được chuyển đến đây, có nghĩa là, anh ta nắm rõ mọi đường đi nước bước của cô? Hay đây là một sự uy hiếp của anh ta, bởi nơi này không chỉ có một mình cô, mà có cả gia đình cô.
Sơ Vũ càng nghĩ càng sợ hãi, không biết xử lý chuyện này thế nào. Báo cảnh sát ư? Đụng phải người như Lục Tử Mặc, cô không dám đem sự an toàn của người thân ra đánh cược. Bỏ trốn ư? Cô đã từ Thái Lan bỏ về Trung Quốc, khoảng cách như tới chân trời góc bể, cô còn có thể trốn đi đâu?
Ngày nhận được hộp đồ là thứ ba, Sơ Vũ không ngừng suy nghĩ, tính nư

