thăm thẳm.
Tae! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Thành thật xin lỗi!
Gió thổi mạnh vào hàng cây bên đường, tạo tiếng phần phật. Đúng lúc này, không trung đột nhiên có một tiếng động lạ thường. Sơ Vũ quay đầu thấy một bóng hình lao đến. Trong giây lát, trước mắt cô tối đen. Cô bị một thân thể ôm rồi đẩy ngã xuống đất. Đồng thời, cách đó không xa phát ra một tiếng nổ, giống như tiếng bật nút chai sâm panh. Có một thứ gì đó như lưỡi dao sắc, bay sượt qua người cô với tốc độ rất nhanh.
Eo Sơ Vũ càng bị siết chặt, cô bị ôm lăn trên mặt đất hai vòng, rồi lật người vào lùm cây bên cạnh. Từ đầu đến cuối, tay của người đàn ông luôn đỡ gáy Sơ Vũ. Lúc này, người đàn ông nằm đè lên Sơ Vũ, nhưng mắt anh ta không nhìn cô mà nhìn ra bên ngoài. Toàn thân cảnh giác giống như loài báo. Mắt anh ta lộ vẻ sát khí đáng sợ mà Sơ Vũ chưa từng thấy bao giờ.
Sơ Vũ nhủ thầm, nhất định là đang nằm mơ. Nếu không tại sao cô lại gặp anh ta ở nơi này?
Sơ Vũ nhắm mắt, rồi lại mở mắt. Trên trời lóe một tia chớp, sáng rực cả bầu trời. Ánh chớp chiếu rõ khuôn mặt như tượng điêu khắc của người đàn ông. Đúng là anh ta, Lục Tử Mặc.
Tim Sơ Vũ đập mạnh. Người đàn ông buông cô ra, nhanh chóng rút khẩu súng từ sau lưng, hơi nháy mắt nhắm thẳng. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây đồng hồ. Lúc ánh chớp tắt, trong mắt Sơ Vũ vẫn lưu lại tàn dư thị giác, họng súng lạnh lùng mang mùi chết chóc và khí chất nguy hiểm của người đàn ông hợp thành một thể. Đúng lúc đó, tiếng sấm nổi lên át đi tiếng súng. Từng giọt mưa lộp độp rơi xuống, nhanh chóng biến thành cơn mưa lớn. Sơ Vũ phảng phất ngửi thấy mùi thuốc súng. Đầu óc cô bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.
Lục Tử Mặc cúi đầu. Sơ Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cô vô ý thức phản kháng, ra sức đẩy anh ta. Lục Tử Mặc không động đậy. Đáy mắt anh ta dần nổi lên cơn giông bão giống như thời tiết. Sơ Vũ cảm thấy khuỷu tay cô đột nhiên đau nhức. Cô bị người đàn ông kéo đứng dậy, lôi đi lảo đảo trong mưa bão.
Họ rời xa ngôi nhà gỗ. Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Thế nhưng, dưới tiếng sấm sét và mưa lớn, tiếng phản kháng của cô hoàn toàn vô tác dụng, không thu hút sự chú ý của người khác. Lục Tử Mặc lôi cô đến tận cùng bãi cát, ở đó đậu một du thuyền màu trắng.
“Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
Sơ Vũ càng hoảng sợ. Nước mưa khiến cô ướt như chuột lột. Nghe thấy tiếng cô hỏi, Lục Tử Mặc dừng bước quay đầu. Sơ Vũ cứng người. Ánh mắt lãnh lẽo của người đàn ông quét lên người Sơ Vũ. Rồi anh ta đột nhiên vác cô lên vai, sải bước dài lên du thuyền.
Sóng lớn khiến thuyền dập dà dập dềnh. Tuy nhiên, người đàn ông đó đi hết sức thoải mái vào trong khoang, mở cửa rồi ném Sơ Vũ vào bên trong. Anh ta không thèm nhìn Sơ Vũ, nhanh chóng khóa cửa và quay người đi mất.
Sơ Vũ ngồi dậy ra sức đập mạnh vào cửa. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Sơ Vũ cảm thấy một sự chấn động khác thường. Cô lao đến bên cửa sổ. Từ khung cửa sổ nhỏ, Sơ Vũ nhìn thấy đêm đen bên ngoài. Dù vậy, Sơ Vũ cũng có thể cảm thấy, con thuyền đã rời khỏi bến, lao mình vào mưa bão.
Gió bão và sóng lớn liên tục tấn công con thuyền, khiến Sơ Vũ nảy sinh phản ứng say sóng. Cô nhanh chóng cảm thấy buồn nôn, vội lao đến bên cửa nôn ọe. Cả ngày không ăn gì, bụng trống rỗng co rút mỗi khi cô nôn khan. Sơ Vũ nôn xong ngồi bệt xuống sàn, toàn thân mềm nhũn.
Tại sao thân thể đau đớn, trong lòng cũng thấy đau không kém?
Không biết bao lâu sau, đúng lúc Sơ Vũ cảm thấy cô không thể gắng gượng được nữa, con thuyền dần dần hết lắc
lư. Sơ Vũ nghe thấy có tiếng bước chân đi đến. Thân thể cao lớn của người đàn ông che mất ánh sáng tù mù. Sơ Vũ mở mắt, nhìn thấy Lục Tử Mặc đứng ở cửa khoang. Anh ta bước đến, cúi người bế Sơ Vũ lên. Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến một chiếc xe Jeep đỗ trên bờ. Anh ta không nói một lời nào, lặng lẽ lên xe nổ máy, bật đèn và phóng đi rất nhanh.
Ô tô rời khỏi đường bờ biển, đi theo đường núi. Khoảng nửa tiếng sau, xe dừng lại, Lục Tử Mặc xuống xe, đến bên cửa nơi Sơ Vũ ngồi. Anh mở cửa, cúi người nhìn cô, không nói một tiếng nào và bế cô lên.
Sơ Vũ đã từ bỏ sự phản kháng. Cô không biết Lục Tử Mặc đưa cô đến nơi này làm gì. Hình ảnh người đàn ông sát khí đằng đằng dưới ánh chớp đã in sâu vào đầu Sơ Vũ. Bây giờ, cô nảy sinh tâm lý khiếp sợ người đàn ông này.
Sao cô từng có ý nghĩ, có thể cho rằng, người đàn ông này đáng tin cậy và rất an toàn, không giống như vẻ bề ngoài của anh ta.
Hai người đi qua một sân rộng vào nhà. Căn phòng khá lớn. Lục Tử Mặc không dừng lại ở tầng một lâu. Anh nhanh chóng lấy chìa khóa ở quầy bar phòng khách rồi bế Sơ Vũ lên tầng hai. Đợi sau khi đặt Sơ Vũ lên giường trong phòng ngủ, Lục Tử Mặc mới nói câu đầu tiên với Sơ Vũ: “Em hãy đi tắm đi! Trong tủ có quần áo để thay. Nhớ bỏ hết quần áo ướt”.
Lục Tử Mặc nói xong quay người, đi đi lại lại trong phòng. Anh ta rút khẩu súng đặt lên bàn, rồi cởi áo sơ mi trắng. Ánh sáng tờ mờ của buổi sớm bắt đầu chiếu vào trong phòng, tạo không khí mờ ảo. Trên mình Lục Tử Mặc vẫn còn lớp vải băng khá dầy. Thân hình của anh khi không mặc áo toát ra vẻ đẹp nguy hiểm, khiến người khác tim đập mạnh.
Cảm thấy Sơ Vũ không có phản ứng, Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô. Ánh mắt của Sơ Vũ dừng lại ở lớp vải băng trên ngực Tử Mặc, mí mắt bất giác nhấp nháy. Lớp vải băng trắng có chút máu hồng, dần dần lan rộng.
Anh ta vẫn bị thương. Trúng đạn nặng như vậy không thể khỏi trong ngày một ngày hai. Vậy mà anh ta còn dùng sức kéo cô, bế cô. Chỉ e là vết thương lại toác ra, tạo thành vết thương mới, do đó máu mới chảy nhiều như vậy. Ánh mắt Sơ Vũ chuyển dịch lên trên. Lục Tử Mặc đang nhìn cô chăm chú, bốn mắt họ nhìn nhau. Vẻ mặt của Tử Mặc vẫn lạnh lùng, anh nói lãnh đạm: “Mau làm theo lời tôi. Nếu không, tôi sẽ đích thân ra tay”.
Sơ Vũ lặng lẽ đứng dậy, bước đến bên tủ lấy bộ váy dài, rồi đi vào nhà tắm một cách cảnh giác. Giầy vò cả buổi tối, quần áo ướt của cô đã khô cả rồi. Đến mái tóc dài ướt rượt cũng khô phần nào. Sơ Vũ không tắm rửa, cô chỉ cởi bỏ quần áo bẩn, mặc bộ váy dài rồi ra khỏi nhà tắm.
Nghe tiếng cửa mở, Lục Tử Mặc ngẩng đầu, vẻ mặt càng lạnh lùng. Anh ta sải bước rộng đến bên Sơ Vũ, kéo tay cô vào nhà tắm, thô lỗ lột váy Sơ Vũ rồi đẩy cô tới vòi nước. Một dòng nước lạnh đột nhiên phun tới, nhưng nhanh chóng biến thành nước ấm, chảy trên thân thể Sơ Vũ.
“Em tính trở mặt với tôi sao?”
Nước nóng bắn xối xả vào hai người. Lục Tử Mặc dùng sức nắm lấy vai Sơ Vũ, bắt cô quay người đối diện với anh. Sơ Vũ nhắm mắt không nhìn Tử Mặc. Có thể thấy, Tử Mặc rất tức giận, nhưng anh đang nhẫn nhịn. Một không khí trầm mặc bao trùm lên hai người. Hơi thở của Lục Tử Mặc bắt đầu trở nên gấp gáp, bàn tay giữ vai Sơ Vũ càng dùng sức mạnh. Sơ Vũ đột nhiên run rẩy. Theo phản ứng của người đàn ông trước mặt, cô ý thức được mối nguy hiểm sắp đến với mình. Sơ Vũ theo bản năng lùi một bước. Động tác của Lục Tử Mặc còn nhanh hơn. Anh giữ lấy cằm Sơ Vũ, bắt cô phải đối diện với mình, rồi hôn cô một cách thô bạo.
Sơ Vũ ra sức giãy giụa, cố gắng tránh nụ hôn của Tử Mặc. Cô cảm thấy rất sợ hãi. Lục Tử Mặc đẩy cô sát vào tường. Đôi môi của Lục Tử Mặc chà xát rồi rời khỏi môi Sơ Vũ, rồi trườn xuống phía dưới, cắn vào cổ cô. Một bàn tay của anh ta luồn vào vật vướng víu cuối cùng trên người Sơ Vũ.
“Lục Tử Mặc!”
Khi ngón tay của Lục Tử Mặc chạm đến nơi sâu kín nhất của Sơ Vũ, cô hét gọi tên anh ta. Thân thể cô dưới sự điều khiển Tử Mặc gần như uốn thành hình cung nghênh tiếp anh ta. Nước bắn xối xả vào mặt khiến mắt Sơ Vũ nhòa đi, không phân biệt rõ là nước tắm hay nước mắt. Sơ Vũ cảm thấy nỗi đau xé ruột xé gan và sự tuyệt vọng bao trùm bản thân. Cô không biết mình có thể làm gì, chỉ biết hét gọi tên người đàn ông đó.
Lục Tử Mặc đột nhiên dừng lại. Hơi thở của anh vẫn gấp gáp, đầu của anh vùi vào cổ Sơ Vũ. Sơ Vũ cứng người không thể động đậy. Sơ Vũ cảm thấy ngón tay của Tử Mặc vẫn ở nơi sâu kín trên thân dưới cô, nhưng anh ta không có động tác tiếp theo. Nước nóng chảy xuống thân của hai người. Yên lặng hồi lâu, Lục Tử Mặc cuối cùng ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ, ánh mắt như muốn xuyên vào nơi sâu nhất trong lòng cô: “Hạt mưa nhỏ! Tại sao em lại kháng cự tôi?”
Hết chương 7
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 8-1: Khoảng cách
Sơ Vũ không động đậy, cứng người nhìn Lục Tử Mặc. Anh trừng mắt nhìn cô, phảng phất như khống chế toàn bộ không gian có cô, khiến Sơ Vũ buộc phải hít thở không khí có mùi vị của anh. Sự tồn tại vừa chân thực vừa hư ảo của Lục Tử Mặc từng bước xâm nhập vào ý chí của Sơ Vũ, làm cho cô không có chỗ trốn tránh, trong lòng càng hỗn loạn hơn.
Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng xuất hiện tia bỡn cợt. Nước nóng xuối xuống khiến Sơ Vũ khó lòng mở mắt. Lục Tử Mặc ép sát vào người Sơ Vũ. Chiếc áo sơmi trắng anh vừa mặc cũng ướt sũng, bó sát vào thân hình rắn chắc quyến rũ ngay trước mắt Sơ Vũ.
Lục Tử Mặc cúi đầu, tiến gần vào mặt Sơ Vũ, cô cảm nhận thấy hơi thở nóng hổi của anh. Ánh mắt và lời nói của anh ẩn dấu sự mất kiên nhẫn: “Đây có phải là cách đối xử mới nhất của em với đàn ông, chiêu lạt mềm buộc chặt?
“Lục Tử Mặc!”
Sơ Vũ nghiến răng, quên cả nỗi sợ hãi hãy ban đầu, cô vừa tức vừa bực. Lục Tử Mặc nghiêng đầu đáp lại lời cô: “Gì?”.
Đúng vậy, cô có thể làm gì? Biết rõ Lục Tử Mặc là phần tử nguy hiểm, sau khi may mắn thoát khỏi sơn trại, Sơ Vũ nên định rõ ranh giới với anh ta, nhưng cô chẳng hiểu vì sao lại đuổi theo anh ta, cứu mạng anh ta đồng thời hại chết đồng nghiệp Tae. Tất cả mọi chuyện đều do cô tự đâm đầu vào lưới, bây giờ cô còn có thể trách ai?
“Anh đã giết Tae?”
Lời nói của Sơ Vũ tan vào không khí. Lục Tử Mặc nhìn cô, ánh mắt thẫm lại. Căn phòng đột nhiên trầm mặc, chỉ có tiếng nước chảy. Cái chết của Tae luôn dày vò tâm trí Sơ Vũ. Vì một đáp án gần như có lời giải, Sơ Vũ cuối cùng cũng mở miệng chất vấn Tử Mặc. Nhưng anh ta chỉ nhìn cô mà không trả lời.
“Thế thì sao nào?”, đáy mắt Tử Mặc lướt qua một tia tàn nhẫn: “Tôi giết anh ta, còn em định giết tôi để trả thù cho anh ta hay sao?
Lòng Sơ Vũ chùng xuống. Cô không thể không thừa nhận, bản thân vẫn mang một tia hy vọng không bao giờ có. Hy vọng cái chết của Tae chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, không liên quan gì đến Lục Tử Mặc. Bây giờ, nghe chính miệng anh ta thừa nhận sự thật, trái tim cô như chìm hẳn vào vùng tăm tối.
“Tôi là hạng người gì, em còn không rõ?”. Lục Tử Mặc mỉm cười: “Em gặp tôi trong hoàn cảnh nào? Lẽ nào em còn mang mộng tưởng ngây thơ với tôi hay sao, Hạt mưa nhỏ?”.
“…Tại sao…”
Đôi môi Sơ Vũ tím tái, cô bất giác đặt câu hỏi không đầu không cuối. Người đàn ông xa lạ trước mặt…Không, từ đầu đến cuối không phải anh ta xa lạ, mà cô hoàn toàn không hiểu gì về anh ta, cô áp đặt sự lương thiện lên người anh ta, quan sát Lục Tử Mặc thông qua hình tượng định sẵn trong mắt cô, mà quên đi bản chất thật sự của anh ta..
“Không tại sao cả”.
Lục Tử Mặc lại một lần nữa bộc lộ sự mất kiên nhẫn. Ngón tay dài của anh bắt đầu xâm nhập vào nơi mềm mại sâu kín trên cơ thể Sơ Vũ: “Đây chẳng phải là chuyện em muốn hay sao?” Anh ta ác ý liếm nhẹ lên vành tai Sơ Vũ, cất giọng khàn khàn: “Tôi sẽ cố gắng hết sức…thỏa mãn em ở mức độ cao nhất…”.
Sơ Vũ cứng người, anh ta nghĩ cô là gì? Tại sao anh ta lại nói cô tả tơi như vậy. Lẽ nào, cô đuổi theo anh ta, là vì ham hố nhục thể của anh ta hay sao? Sơ Vũ không cầm được giọt lệ, nhưng nước mắt nhanh chóng bị nước nóng cuốn trôi đi mất. Trong lòng cô bắt đầu cảm thấy vô cùng hối hận.
Là lỗi của cô, cô sai rồi, sai hoàn toàn. “Cô mở chiếc hộp Pandora, không ngờ thả ra một ác ma”.
Một bàn tay Lục Tử Mặc xoa nhẹ từ cổ Sơ Vũ đến trước ngực cô. Ngón tay thành thạo dụ dỗ từng tấc da Sơ Vũ, dịu dàng đến mức lý trí của Sơ Vũ sắp vỡ vụn. Thân thể Sơ Vũ bắt đầu đông cứng, nhưng nhưng nhanh chóng mềm ra dưới sự chăm sóc của bàn tay Tử Mặc. Cô nhấc tay, vòng ra đằng sau vỗ nhẹ lên lưng Tử Mặc, khiến anh không khỏi rúng động. Tay Sơ Vũ từ từ kéo lên vai Tử Mặc, rồi dần hạ xuống trước ngực anh.
Một nỗi đau khôn cùng ập tới, Lục Tử Mặc phát tiếng kêu rồi lập tức cúi người lùi lại phía sau. Trong phút chốc, anh không thể thở nổi. Người phụ nữ ra tay tàn nhẫn, cô lấy hết sức bình sinh đấm vào vết thương cũ trên ngực Tử Mặc, đồng thời nhấc chân thúc mạnh vào hạ bộ của anh. Sơ Vũ vơ vội quần áo, lao ra ngoài. Cô không để ý đến tình trạng của Lục Tử Mặc, cố gắng chạy ra khỏi căn nhà gỗ, leo lên chiếc xe Jeep với tốc độ nhanh nhất.
Người đàn ông vẫn cắm chìa khóa xe Jeep ở trên xe. Sơ Vũ run rẩy, hai tay mở khóa rồi khởi động xe. Sơ Vũ không biết Lục Tử Mặc có thể gắng gượng bao lâu sau đòn tấn công của cô, có thể anh sẽ đuổi theo chỉ trong vài giây. Sơ Vũ cố gắng giữ bình tĩnh, cuối cùng, cô đã nổ được máy. Cùng lúc đó, bóng dáng Lục Tử Mặc xuất hiện ở cửa nhà. Sơ Vũ vội nhấn ga, chiếc xe lao xuống núi như một con ngựa hoang đứt dây cương.
Cả đời Sơ Vũ chưa bao giờ lái loại xe này, cô nắm chặt hai tay vào tay lái. Cuối cùng, chiếc xe cũng lao với một tốc độ có thể gây ra án mạng từ trên đường núi xuống bãi cát. Sơ Vũ mặc vội quần áo, thậm chí không tắt máy, cô đẩy cửa , lảo đảo bước xuống và đi về phía du thuyền.
Thủy triều dâng cao. Sơ Vũ không biết cô đang ở hòn đảo nào, hôm qua đến đây vào lúc đêm tối nên cô không nhìn rõ lắm. Sơ Vũ nhanh chóng nhảy vào trong du thuyền. Cô là người thích môn lặn biển, lúc học lặn biển, huấn luyện viên từng dạy cô lái du thuyền. Tuy Sơ Vũ không thông thạo, ở hoàn cảnh hốt hoảng như thế này lý thuyết quên tám chín phần, nhưng cô chỉ muốn nổ máy, rời khỏi nơi có người đàn ông nguy hiểm kia, dù có chết trên biển, cô cũng bằng lòng.
Ông trời phù hộ Sơ Vũ, cô thuận lợi khởi động du thuyền. Sơ Vũ nắm chặt bánh lái. Du thuyền có vẻ dễ lái hơn cô tưởng, đuôi thuyền tạo ra một đường nước trắng xóa. Đến khi hòn đảo nhỏ nhanh chóng chỉ còn lại một chấm xanh phía xa xa, Sơ Vũ mới từ từ bình ổn hô hấp. Đảo Phuket có mấy chục hòn đảo nhỏ, chỉ cần tiến về nơi tập trung nhiều đảo nhỏ, thế nào cũng tìm thấy đội du thuyền và đội lặn biển, có thể trở về thuận lợi.
Mặc dù tự an ủi, nhưng trong lòng Sơ Vũ vẫn cảm thấy không chắc chắn lắm. Cô còn chưa dám tin mình đã thật sự tho

