nào chỉ có hai người, thân thể họ sẽ hợp nhất làm một.
Những lúc như thế này, tâm trạng Sơ Vũ phảng phất một tia tuyệt vọng. Cô không còn truy vấn Lục Tử Mặc, xem anh rốt cuộc có tình cảm với cô hay không. Trên người anh có quá nhiều thứ cô không thể hiểu cũng như khó có thể chịu đựng. Dù sao tình cảm cũng không thể bao dung tất cả. Có lẽ, việc cô duy nhất cô có thể làm là chấp nhận và làm ngơ.
Thời gian trôi qua rất nhanh. Sáng sớm ngày thứ ba, Lục Tử Mặc bị một cuộc điện thoại vệ tinh đánh thức. Anh ngồi dậy nói hai câu, sắc mặt bỗng nhiên u ám hẳn. Sau khi ngắt điện thoại, Lục Tử Mặc đứng bên bàn trầm mặc hồi lâu, mới từ từ quay người bước đến Sơ Vũ.
Chắc đến lúc rồi, Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc. Lần chia tay này, không biết đến bao giờ họ mới có thể gặp lại. Hoặc là ở lần gặp tiếp theo, không biết anh còn sống hay là một xác chết?
“Tôi buộc phải đi rồi”.
Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ chăm chú, anh nói ngắn gọn.
Sơ Vũ gật đầu mỉm cười: “Anh đi đi!”
Lục Tử Mặc lấy áo khoác của mình khoác lên người Sơ Vũ. Đôi môi hơi nứt nẻ của anh siết mạnh lên môi cô, mắt anh nhìn sâu vào đáy mắt Sơ Vũ: “Em ở lại đây đợi Ba Dữ”.
Lục Tử Mặc đi rồi, Sơ Vũ đứng dậy thu dọn hành lý. Cô không muốn mặc váy dài, đi lại rất bất tiện. Nhìn thấy quần jeans của Lục Tử Mặc bỏ lại trên giường, Sơ Vũ liền cắt hai ống rồi dùng sợi dây váy thắt lên. Sơ Vũ vẫn mặc áo màu đỏ, cô lấy than bôi đen mặt. Sau đó, Sơ Vũ dùng giấy da bò cuộn con dao dọc giấy, xé mảnh váy làm dây buộc dao lên người mình. Cuối cùng, Sơ Vũ cầm khẩu súng Ba Dữ để lại cho cô.
Khẩu súng khá nặng. Sơ Vũ nắm chặt trong tay, báng súng bằng kim loại mát lạnh như nhắc nhở cô đây là vũ khí cướp đi sinh mạng con người. Trong hai ngày rảnh rỗi, Lục Tử Mặc dạy cô cách sử dụng súng. Đồ vật có uy lực to lớn nhưng sử dụng lại rất đơn giản. Chỉ cần lên nòng, bóp cò, sinh tử liền định giữa một đường dây.
Bên ngoài có tiếng bước chân đi đến, Sơ Vũ liền dắt súng vào cạp quần. Không biết cô bắt đầu bình thản đối mặt với những chuyện như thế này tự bao giờ. Sơ Vũ tưởng Ba Dữ đến, ai ngờ lại là Lục Tử Mặc. Mặt anh lộ vẻ nghiêm trọng: “Lập tức đi theo tôi”.
Sự trở lại của Lục Tử Mặc, sắc mặt và ngữ khí của anh khiến Sơ Vũ ngửi thấy một mùi bất bình thường. Sơ Vũ đi theo Lục Tử Mặc ra khỏi hang đá. Bên ngoài thời tiết thay đổi, vầng mây u ám đè sát đỉnh đầu, gió lớn ào ào thổi tới.
Không trung bỗng có tiếng súng nổ, tuy chỉ là thưa thớt. Tiếng súng bị tiếng sấm sét trên trời át đi. Lục Tử Mặc nắm chặt tay Sơ Vũ, kéo cô đi lom khom người, từ căn nhà gỗ không đi ra con đường chính trong sơn trại mà men theo đường núi có rừng cây dày đặc.
Bóng dáng của hai người nhanh chóng mất hút trong rừng cây. Sơ Vũ quay đầu nhìn lại phía sau. Trên con đường chính của bãi đào vàng, từng túi cát xếp chồng lên nhau thành thành lũy. Đám người ở đó vũ trang đầy mình, dùng súng máy tạm thời áp chế những người bên trong.
Lục Tử Mặc đi rất vội vàng, cứ thế tiến thẳng về phía trước dù đường núi rất khó đi. Không bao lâu sau, cành cây và gai nhọn trong rừng để lại nhiều vết xước trên da Sơ Vũ. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn lên trời, mây đen kéo mỗi lúc một nhiều, làn gió thổi qua phảng phất như mang mùi vị của hạt mưa.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Sơ Vũ theo sát Lục Tử Mặc. Gương mặt anh vẫn hết sức nghiêm nghị: “Đám người ở mỏ vàng làm loạn”.
Lục Tử Mặc từng nói cho cô biết, đám người đó sống mệt mỏi mỗi ngày, chỉ có vài người kiên trì đến lúc được thả ra. Phần lớn đều mất mạng giữa chừng. Có tên chết vì quá sức, có tên bị đánh chết do ăn trộm vàng và tìm cách bỏ trốn. Gặp người cố ý gây rắc rối, nơi này rất dễ dẫn đến cuộc xung đột đẫm máu. Tuy nhiên nhìn vẻ mặt của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ cảm thấy sự việc hình như không đơn giản như vậy.
Lục Tử Mặc không muốn giải thích nhiều, tiếng súng ở bên dưới dần dần biến mất. Nhưng tiếng sấm sét trên đầu mỗi lúc một gần. Thỉnh thoảng bầu trời sáng rực hẳn lên.
Cơn mưa đột ngột rơi xuống mà không hề báo trước, mưa như trút nước. Hạt mưa đầu tiên vừa rơi xuống người, chưa đầy hai giây sau, làn mưa trắng xóa phủ từ đầu đến chân Sơ Vũ. Cô và Lục Tử Mặc ướt như chuột lột. Cơn mưa xối xả khiến cô đột nhiên khó thở. Lục Tử Mặc quay đầu hét lớn với Sơ Vũ: “Em hãy cố thêm một lúc nữa”.
Sơ Vũ hiểu bây giờ là cơ hội bỏ trốn tốt nhất, vì cơn mưa sẽ xóa sạch vết chân họ.
Sơ Vũ đi theo Lục Tử Mặc trên mặt đất nhơ nhớp bùn lầy. Mưa mỗi lúc một điên cuồng, trời càng âm u, giống như ông trời đang ủ một trận giết chóc mới, đè nén tinh thần của họ.
Lục Tử Mặc xoa nước trên mặt, ngẩng đầu nhìn bầu trời, nắm chặt tay Sơ Vũ: “Đi theo tôi”.
Mặc dù trong rừng rậm không có đường đi, Lục Tử Mặc vẫn tiến bước nhẹ nhàng như rất quen thuộc. Anh nhanh chóng đưa Sơ Vũ đến một cái hang động. Từ cửa hang nhìn vào, cái hang có vẻ nhỏ hẹp. Nhưng khi vào bên trong, Sơ Vũ bất ngờ thấy nơi này khá rộng rãi và sạch sẽ. Trên mặt đất trải cỏ khô, trong hang có lương khô và một số đồ dùng thiết yếu.
Đây rõ ràng là một cứ điểm của Lục Tử Mặc. Hai người còn chưa kịp nghỉ ngơi, trong hang đột ngột hiện ra mấy bóng người. Lục Tử Mặc theo phản xạ kéo Sơ Vũ về phía sau đồng thời rút khẩu súng bên mình. Tuy nhiên, mấy người đàn ông đã nhanh chóng chĩa họng súng đen ngòm về phía họ. Người đàn ông ngồi ở phía trước nhếch mép, phủi bụi trên quần rồi đứng dậy. Hắn ta cười nham hiểm: “Lục, chúng tôi đợi anh lâu lắm rồi”.
Hết chương 23
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 24 : Đồi im lặng
Sơ Vũ lại bị bịt mắt ,hai tay trói ngược ra đằng sau rồi bị bỏ lên xe Jeep.Đi một hồi bọn họ quay lại khu đào vàng.Lúc về đến nơi này trời đã sáng hẳn .Vầng mây sắc đỏ trên trời đã tan , một làn sương mờ dày đặc từ bờ song che phủ mỏ vàng.Trên con đường chính vào khu đào vàng có rất nhiều bóng dáng màu xám nằm dưới đấy do sương mù nên không nhìn rõ .Một người từ trên xe Jeep nhảy xuống mở cổng sơn trại.Miếng vải bịt mắt Sơ Vũ bị giựt ra.Toàn thân Sơ Vũ bổng nhiên lạnh toát.Những bóng dáng mờ mờ đang nằm dưới đất , hình như là xác người.
Lục Tử Mặc không bị trói.Anh ngồi ở hàng ghế trên xe Jeep. Người đàn ông ngồi bên cạnh thúc súng vào người cô.Sơ Vũ chỉ nhìn thấy lưng của Lục Tử Mặc , không nhìn rõ vẻ mặt của anh. Bầu không khí có mùi chết chóc khiến thần kinh của Sơ Vũ tê liệt
“ Chết không ít người “
Người đàn ông lúc ở hang động lên tiếng nhảy xuống xe ,đá chân vào thi thể dưới đất ngẩng đầu nhìn Lục Tử Mặc : “Lục , mỏ vàng này thì kiếm được bao nhiêu ?Sao anh chịu bỏ công sức vào đây ?”
Lục Tử Mặc không trả lời .Người đàn ông cúi đầu nhìn xuống dưới chân mình .Hắn cau mày liếc bốn xung quanh rồi kéo váy xác người phụ nữ nằm ngay dưới chân lau vệt máu trên giày của mình “ Chết nhiều người như vậy , lại gặp thời tiết nóng bức , đến trưa chắc sẽ thối hết “
Người đàn ông rút một điếu thuốc từ trong túi áo ném cho Lục Tử Mặc .Anh lặng lẽ nhận điếu thuốc , người ngồi bên cạnh giúp anh châm lửa .Lục Tử Mặc rít một hơi thuốc không thèm ngẩng đầu “ Lama , anh muốn gì ?”
Lama cười nhếch mép , liếc Sơ Vũ ngồi ở hàng ghế sau :”Tôi vốn không đòi hỏi nhiều lắm .Nhưng xem ra hôm nay tôi gặp may ,vô tình lượm được lá bài độc .Tôi có thể dùng lá bài này để ra điều kiện với anh ?”
“ Anh muốn số hàng của Renault “
Lục Tử Mặc cười nhạt ,không quay đầu nhìn Sơ Vũ :”Thứ mà Renault không nuốt trôi , anh nghĩ mình có đủ khả năng hay sao “
“ Tôi không sợ bị căng bụng “
Lama cầm điếu thuốc đi về phía sau xe Jeep.Hắn đột ngột túm tóc Sơ Vũ kéo mạnh xuống xe .Sơ Vũ không kịp đề phòng ,bị mất thăng bằng ngã xuống đất .Cô đau đến mức kêu một tiếng nhỏ rồi lập tức cắn chặt môi, cố không để lộ sự yếu đuối trong hoàn cảnh này.
Lama nâng cằm Sơ Vũ mắt liếc về phía Lục Tử Mặc : “Lục , tôi có thể dùng người phụ nữ này để trao đổi điều kiện với anh ?”
Lục Tử Mặc tiếp tục nhả khói thuốc , không lên tiếng .Sơ Vũ nhìn anh , khuôn mặt anh lạnh lẽo đến mức như có lớp băng bao phủ .Lục Tử Mặc tỏ ra rất bình tĩnh ,nhưng nhìn kỹ huyệt thái dương của anh giật giật .
Vừa nói hắn vừa đưa lưỡi dao xuống ngực Sơ Vũ .Hắn dùng sức rạch một đường trên áo Sơ Vũ , để lộ bộ ngực trắng nõn .Hai đỉnh đồi đẹp đẽ run rẩy hiện ra không trung , giống hai chú thỏ bị kinh động đột ngột nhảy ra từ đống áo ,trong phút chốc thu hút mọi ánh mắt của đám người trên xe Jeep.Lục Tử Mặc ngồi bất động , ánh mắt của anh dường như đông cứng .Anh chăm chú nhìn đầu thuốc trên tay,từ trong đáy mắt anh bùng cháy một ngọn lửa dữ dội .Lama cười cười gật đầu với một người đàn ông trên xe : “ Nếu anh thấy chưa đủ , tôi sẽ tặng anh thêm món quà khác .”
Người đàn ông nhảy xuống bước qua những xác chết đi về phía ngôi nhà bên hông rồi huýt sáo.Cửa gỗ mở ra , hai người đàn ông từ bên trong lôi xềnh xệch một người đang hôn mê bất tỉnh ra ngoài , ném mạnh xuống dưới chân Sơ Vũ .Lama vặn vẹo cổ , đạp chân vào người đàn ông nằm dưới đất , nhìn Lục Tử Mặc : “Anh thấy món quà này thế nào ?”.
Sơ Vũ cố kiềm chế sự run rẩy .Ban đầu , cô không nhận ra người đàn ông nằm dưới đất .Toàn thân anh ta dính đầy máu , hai tay bị trói ngược ra đàng sau .Mặt anh ta sưng húp , một bên mắt tím ngắt đáng sợ .Tuy nhiên nhìn kỹ dáng người và diện mạo ,Sơ Vũ cũng có thể nhận ra đó là Ba Dữ .
“ Mọi người đều nói Lục Tử Mặc không có bất kỳ điểm yếu nào. Tôi gặp may tự dưng vớ được hai người này .”Lama nhếch mép : “ Anh có thể từ từ suy nghĩ .Tôi sẽ cho anh đủ thời gian cần thiết .”
Lama nói xong cúi đầu cắn nhẹ cổ Sơ Vũ .Hắn thò tay vào ngực bóp mạnh đôi nhũ hoa của cô.Hắn cố ý đùa nghịch nắn bóp khiến hai đỉnh đồi biến dạng trong lòng bàn tay thô bạo của hắn .Lama nhướng mày , theo dõi nhất cử nhất động của Lục Tử Mặc .Hắn cũng rất hiếu kỳ muốn biết , tay trùm máu lạnh không nhân tính kia có thể nhẫn nhịn tới bao giờ .
Sơ Vũ cắn răng không kêu một tiếng.Cô không giãy dụa cũng không phản kháng để mặc người đàn ông muốn làm gì thì làm .Lama tỏ ra mất kiên nhẫn trước thái độ ngoan ngoãn của cô,hắn dùng con dao cắt đứt dây cạp quần Sơ Vũ ,một tay thò vào trong quần từ đằng sau đến nơi bí ẩn của cô.
Lục Tử mặc đột nhiên đứng phắt dậy .Đám đàn ông đang mải mê xem Lama diễn trò giật bắn mình ,theo phản xạ chĩa súng vào Lục Tử Mặc .Lama cười lớn , từ từ rút tay ra khỏi quần Sơ Vũ :” Lục , anh đã nghĩ thông rồi ?”
“ Hàng của Renault nếu anh muốn tôi có thể cho anh , nhưng hãy trả lại tôi người phụ nữ của tôi .”
Giọng nói của Lục Tử Mặc rất nhẹ , không để lộ cảm xúc vui buồn ..Lama buông người Sơ Vũ cởi dây trói tay cho cô rồi đẩy mạnh cô về phía Lục Tử Mặc :”Đi đi ! Mau trở về bên anh ta .”
Sơ Vũ túm lấy ngực áo , lao nhanh vào vòng tay của Lục Tử Mặc .Anh ôm chặt lấy cô , bóp nhẹ cánh tay tê liệt của cô .Sơ Vũ vùi đầu vào ngực anh .Ở khoảng cách gần mới phát hiện ,cơ bắp của anh rắn như tảng đá.Trong lồng ngực Lục Tử Mặc , trái tim anh đập liên hồi .Mặc dù vậy gương mặt anh vẫn lạnh lùng vô cảm .
“ Có điều không thể giao Ba Dữ cho anh .”
Lama quỳ gối xem xét tình hình của Ba Dữ : “Lục Tử Mặc là người thế nào tôi biết rất rõ .Dù sao tôi cũng phải giữ lại một tấm bùa hộ thân đúng không ?Anh yên tâm , tôi sẽ giúp Ba Dữ xử lý vết thương .Chỉ cần anh Lục mở miệng , tôi nghĩ chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ .”
Lục Tử Mặc không nói gì , ôm Sơ Vũ đi về phía ngôi nhà gỗ tận cùng của sơn trại .Không ai ngăn cản họ , Lama hét vọng theo : “ Tôi sẽ sắp xếp thời gian lên đường .”
Trong hoàn cảnh Ba Dữ bị giữ lại làm con tin , họ cũng hết cách .Mặt trời vừa lên cao mây mù tan biến sạch .Đâu đâu trong bãi đào vàng cũng có xác người .Thuộc hạ của Lama cầm súng đi sục sạo khắp nơi , tìm thấy những kẻ bị thương nặng liền bắn chết .Sau đó chúng dồn xác chết về khu vực trung tâm mỏ vàng .Xác chết chất thành núi , chúng đổ xăng rồi đốt châm lửa đốt xác .
Đến khi trời tối khói vẫn bốc mù mịt ,không nhìn thấy núi thi thể đâu nữa .Lục Tử Mặc ôm chặt Sơ Vũ trong lòng .Bên ngoài khu đào vàng , đám phụ nữ bị dồn về một chỗ , cách nơi đốt xác không xa .Từng người từng người bị lột sạch quần áo .Thuộc hạ của Lama chĩa súng vào họ , luân phiên cưỡng bức họ .
Lục Tử Mặc lấy hai tay che mắt Sơ Vũ ,còn anh vẫn nhìn về hướng đó .Những người phụ nữ dường như đã quen bị đối xử như đồ vật, chỉ là thay đổi phương thức và đối tượng làm nhục mà thôi .Họ có vẻ mặt hờ hững, mắt nhìn lên trời cao ,để mặc từng người đàn ông chiếm đoạt cơ thể họ.
Lục Tử Mặc đóng cửa sổ .Anh quay lại đẩy Sơ Vũ nằm lên chiếc bàn gỗ sau lưng .Sơ Vũ cảm nhận được sự phẫn nộ cũng như tâm trạng phức tạp hỗn loạn của anh .Lục Tử Mặc kéo áo Sơ Vũ , chăm chú nhìn những vết bầm người đàn ông kia lưu lại trên bộ ngực mềm mại của cô .Ánh mắt và động tác của Lục Tử Mặc dịu dàng hẳn , anh ngược nhìn Sơ Vũ .Cô cũng nhìn thẳng vào mắt anh ,đôi mắt mở to của cô không có sự hoảng loạn hay uất ức mà chỉ có thương xót .
Lục Tử Mặc cúi đầu liếm nhẹ lên những vết bầm trên ngực cô .Sơ Vũ lúc đầu còn kiếm chế nhưng cô nhanh chóng xiết chặt cánh tay anh , cơ thể bất giác cong lên đón tiếp anh .Lục Tử Mặc thậm chí không cho Sơ Vũ cơ hội chuẩn bị , anh tách hai đùi cô ra đột ngột đẩy mạnh vào .Sự tấn công bất ngờ của Lục Tử Mặc khiến Sơ Vũ đau đến mức mặt trắng bệch .Nhưng chỉ như thế này cô mới có cảm giác gần anh hơn .
Xung quanh Lục Tử Mặc dường như lúc nào cũng có màn sương mù dày đặc .Dù cô có đứng gần bao nhiêu , cũng không thể nhìn rõ nội tâm của anh .Anh hoàn toàn đóng kín tâm hồn ,kể cả lúc gần gũi cô nhất .Nhưng hôm nay trên người anh đã xuất hiện vết rạn nứt .Ít nhất Lục Tử Mặc thể hiện chân thực con người anh ở giây phút này .Sự phẫn nộ của anh là chân thực ,cảm giác đau đớn của anh là chân thực .
Lục Tử Mặc cần thể xác của cô hơn bao giờ hết .Có lẽ chỉ có cô mới khiến anh bình tĩnh trở lại .Lục Tử Mặc ra sức tiến sâu vào cơ thể Sơ Vũ .Anh dường như muốn truyền nỗi bất an và lo lắng của anh cho cô thông qua ân ái .Hóa ra anh không phải là người đàn ông lạnh lùng băng giá .Anh cũng có thứ để bận tâm ,thứ mà anh biết rõ là không thể nhưng vẫn quyết định hi sinh để bảo vệ .Đó chính là Sơ Vũ

