watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Đọc Truyện Sex - Quan Hệ Nguy Hiểm Full
, rồi nắm đùi cô đặt sang hai bên hông anh. Động tác này khiến nơi nhạy cảm của hai người chạm vào nhau. Sơ Vũ vẫn cắn mạnh vai Lục Tử Mặc. Cô hận anh, hận đến mức chỉ muốn cắn đứt một miếng thịt sống ngay lúc này.



Lục Tử Mặc vẫn mặc chiếc chiếc quần jeans bị Sơ Vũ dùng dao dọc giấy cắt cạp nham nhở. Trong khi đó quần dài của cô đã bị anh cởi bỏ, đùi cô cọ xát vào vải bò thô ráp.



Lục Tử Mặc đột nhiên thẳng người, hai chân quỳ gối qua người Sơ Vũ, đùi vẫn kẹp chặt cô trong phạm vi tấn công của anh. Lục Tử Mặc giơ tay kéo khóa quần xuống. Động tác mờ ám này khiến thần kinh Sơ Vũ căng thẳng tột độ.



Dưới ánh nắng lấp lánh, cơ thể của người đàn ông ẩn dấu một vẻ đẹp hoang dã, nguyên thủy.



Lục Tử Mặc cởi bỏ chướng ngại vật cuối cùng trên người. Vật đàn ông to lớn của anh không che đậy, hoàn toàn hiện ra trước mắt Sơ Vũ, khiến cô bất giác đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch. Do tính chất công việc, Sơ Vũ đã nhiều lần nhìn thấy, tiêu bản cũng có, hoạt thể cũng có. Nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến, bộ phận chứa đựng dục vọng to lớn của người đàn ông sống động đến mức nào.



Lục Tử Mặc cúi người để vật đàn ông của anh vùi vào giữa hai đùi Sơ Vũ. Anh tiếp tục hôn cô, rồi đôi môi di chuyển đến tai Sơ Vũ, Lục Tử Mặc hé miệng ngậm lấy vành tai cô.



Theo động tác của Lục Tử Mặc, một cảm giác lạ lẫm xâm nhập vào Sơ Vũ. Lục Tử Mặc xoay đầu Sơ Vũ trực diện với anh, anh nhìn sâu vào đáy mắt cô.



Nếu thời gian quay lại lúc ban đầu, anh không cứu cô khỏi vụ nổ, có phải trận mưa thủy tinh sẽ lấy mạng cô. Cô chết rồi, sẽ không còn dính dáng đến anh như bây giờ.



Nếu lúc ở sơn trại, cô bị Nhị ca cưỡng bức rồi bị ném cho đám đàn em giày vò. Nếu anh không đứng ra cứu cô, có lẽ bây giờ cô cũng chết rồi, không còn níu kéo như thế này.



Nếu tối hôm đó anh chiếm đoạt cô. Cô sẽ không nảy sinh tia hy vọng kỳ lạ với anh. Nếu anh không đưa cô đi mê cung…Nếu, nếu…



Tất cả chỉ là giả thiết mà thôi.



Trên thực tế, cô và anh không một mảnh vải che người nằm ở đây. Anh giống như tên đã ở trên cung, không thể không bắn đi. Còn cô đang đỏ bừng mặt do sự đụng chạm ở vùng nhạy cảm. Cô thậm chí cảm nhận được mạch động ở chỗ đó của anh đang đập mạnh.



Sơ Vũ không còn đường lui.



“Lục Tử Mặc!”



Sơ Vũ mở miệng ngay trước khi anh tiến vào cơ thể cô: “Anh có yêu em không?”



Đây là câu Sơ Vũ muốn hỏi anh từ lâu, nhưng không ngờ cô lại buột miệng trong hoàn cảnh này.



Sơ Vũ nhớ tại một buổi nói chuyện phiếm trước đây, một người bạn của cô cho biết, đàn ông chỉ cần lên giường sẽ nói yêu bạn vô điều kiện. Vì vậy, đừng bao giờ tin lời đàn ông khi ở trên giường.



Cô có phải ngốc nghếch lắm không, biết rõ lúc này anh sẽ nói dối nhưng vẫn mở miệng hỏi.



Lục Tử Mặc dừng ngay lại, anh thậm chí hơi xích khỏi cơ thể Sơ Vũ. Sự tiếp xúc mờ ám khiến Sơ Vũ gần như phát điên. Không đợi câu trả lời của anh, Sơ Vũ không chịu nổi dày vò hơi uốn cong thân dưới, như thúc giục sự xâm chiếm của anh. Lục Tử Mặc giữ chặt người cô, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh thẫm lại không thấy đáy.



Lục Tử Mặc không tiến vào người cô, cũng không chịu rút lui. Cơ thể anh căng cứng như dây đàn. Từ trên trán từng giọt từng giọt mồ hôi chảy xuống người Sơ Vũ.



“Tôi tưởng em sẽ khác”.



Không biết bao lâu sau, Lục Tử Mặc mới lên tiếng: “Hóa ra em cũng chỉ là một người đàn bà bình thường”.



Câu trả lời ngoài sức tưởng tượng. Lục Tử Mặc rời khỏi thân thể Sơ Vũ đứng dậy. Anh chẳng thèm để tâm đến việc mình đang khỏa thân, vật đàn ông của anh thậm chí vẫn còn cương cứng chứa đầy dục vọng.



Lục Tử Mặc đi đến bên bàn, rút một một điếu thuốc châm lửa, quay đầu nhìn Sơ Vũ: “Em vẫn mơ mộng gì ở tôi? Nếu em muốn tiền bạc, nhà cửa, đồ trang sức, thậm chí cả mạng người, tôi cũng có thể cho em”. Lục Tử Mặc nhả khói thuốc thành hình vòng tròn, sắc mặt lạnh lẽo: “Còn hy vọng về một tình yêu không thực tế của các cô thiếu nữ, tôi không thể trao cho em”.



Sơ Vũ từ từ ngồi dậy. Đây là người đàn ông vừa đụng chạm thân mật với cô? Đây là đáp án bấy lâu nay cô muốn biết?



“Hạt mưa nhỏ! Em là người phụ nữ tôi luôn cố nhịn không đụng đến em. Tôi thừa nhận là tôi có hứng thú với em”. Gương mặt Lục Tử Mặc mơ hồ sau làn khói thuốc dày đặc: “Nhưng xin lỗi, tôi không yêu em”.



Sơ Vũ giơ tay nắm lấy thứ đầu tiên cô vớ được ném mạnh về phía Lục Tử Mặc. Sau đó cô cuộn chặt nắm đấm, cảm giác lòng bàn tay dính nhơm nhớp. Sơ Vũ cúi xuống nhìn, máu từ trong lòng bàn tay cô rỉ ra.



Nơi Lục Tử Mặc đang đứng, con dao dọc giấy dường như rung nhẹ ở trên bàn.



Lục Tử Mặc vội cầm lấy đống vải băng Sơ Vũ vất ở trên giường bước tới. Sơ Vũ không chịu đưa tay cho anh. Người đàn ông này tại sao luôn tỏ ra mâu thuẫn? Miệng lúc nào cũng nói những lời lẽ tuyệt tình, hành động thì ngược lại luôn khiến cô động lòng. Nếu anh thật sự không có ý với cô, tại sao biểu hiện của anh lại khẩn trương như vậy?



Lục Tử Mặc kéo mạnh tay Sơ Vũ. Vừa nãy, cô cầm đúng lưỡi dao, do nắm chặt nên lưỡi dao rạch một đường trên lòng bàn tay Sơ Vũ. Lục Tử Mặc đột nhiên ném đống vải băng lên giường, rồi ôm Sơ Vũ vào lòng.



“Tôi chẳng thể cho em thứ gì cả”.



Anh lên tiếng, thì thầm bên tai Sơ Vũ. Rõ ràng cùng một lời nói như ban nãy, nhưng lại khiến Sơ Vũ muốn khóc. Lục Tử Mặc nghiêng đầu, nhìn thấy giọt nước mắt đọng trên khóe mắt Sơ Vũ. Anh đấu tranh tư tưởng một hồi rồi như hạ quyết tâm, hôn lên môi Sơ Vũ, thuận thế đè mạnh cô xuống giường.



Dục vọng vẫn chưa kịp tan biến đột nhiên cuồn cuộn trở lại. Sơ Vũ không thể nào kháng cự cơn sóng đang dâng trào trong cơ thể. Bàn tay Lục Tử Mặc nhấc mông Sơ Vũ tiến sâu vào. Một vật cứng đâm thẳng vào cơ thể cô, Sơ Vũ cắn chặt cánh tay Lục Tử Mặc kháng cự nỗi đau đớn. Vật đàn ông cứng như đá của Lục Tử Mặc nằm trong cơ thể cô, thúc mạnh về nơi sâu nhất như nhắc nhở cô quyền sở hữu của người đàn ông đang nằm bên trên.



Mỗi động tác của Lục Tử Mặc là một cơn đau ập đến. Đau đớn như xé rách thân thể cô, đồng thời xé nát trái tim cô. Sơ Vũ hai tay bám chắc lấy Lục Tử Mặc. Cô cảm nhận được từng động tác ra vào của anh, cảm nhận thấy anh mất dần sự kiểm soát trên thân thể cô. Anh chỉ biết cúi đầu xoa dịu nỗi đau của cô bằng nụ hôn dịu dàng lên môi, lên mắt cô.



Dần dần, một cảm giác khác lạ pha trộn sự đau đớn xuất hiện trong cơ thể Sơ Vũ. Cô kêu lên một tiếng, không rõ là tiếng khóc hay tiếng rên rỉ. Trước phản ứng đó của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc không thể khống chế bản thân, anh đỡ bờ eo mềm mại của cô, giải phóng bản thân đưa hai người đến đỉnh cao nhất.



Cuối cùng, khi Lục Tử Mặc thỏa mãn thở hắt ra cũng là lúc Sơ Vũ gần như ngất đi. Anh đã khiến lần đầu tiên của cô trải qua cảm xúc, đau đớn nhưng đầy đam mê và hoan lạc.



Hết chương 22

bạn đang đoc truyện tại topkute.net



QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 23: Giữa một đường dây

Lúc Sơ Vũ tỉnh lại, trong hang đã tờ mờ tối. Cô phát hiện mình vẫn còn khỏa thân nằm trong lòng Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc ngủ rất an lành. Sơ Vũ chống tay ngồi dậy, cúi nhìn người đàn ông bên dưới. Vết khâu trên ngực anh do vận động mạnh bục chỉ vài chỗ. Sơ Vũ giơ ngón tay, vuốt nhè nhẹ dọc theo vết thương của Lục Tử Mặc. Máu chảy ra từ vết nứt đã khô lại, ngón tay Sơ Vũ sờ vào có cảm giác thô ráp.



Sơ Vũ cảm thấy buồn buồn ở sống lưng, cô hơi cứng người. Hóa ra trong lúc cô chạm vào người Lục Tử Mặc, anh đã tỉnh dậy. Bàn tay không an phận của anh bắt đầu du ngoạn trên cơ thể cô. Sơ Vũ chớp mắt nhìn anh, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đừng làm nữa! Vết thương của anh cần được xử lý”.



“Chỉ sứt tý da, có bị thương vào đến xương cốt đâu”.



Lục Tử Mặc vòng tay ôm thắt lưng Sơ Vũ, kéo cô nằm xuống lòng mình. Anh quan sát gương mặt cô: “Còn đau không em?”



Trong lòng Sơ Vũ cảm thấy mềm dịu hẳn. Cô lắc đầu: “Anh nằm yên đừng động đậy, để em rửa lại vết thương cho anh”.



Cô đau lắm, nhưng chắc anh cũng đau chẳng kém gì cô. Vết thương dài như vậy mà anh vẫn yêu cô và ôm cô vào lòng.



Sơ Vũ mặc quần áo rồi đi đến bên Lục Tử Mặc. Anh cũng đã mặc quần dài, nhìn cô mỉm cười. Sơ Vũ bật ngọn đèn bàn, ngồi xuống từ từ lau rửa vết thương của Lục Tử Mặc. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt cô thể hiện sự tập trung cao độ.



“Ngày kia bên Thái Lan sẽ có người qua đây, tôi sẽ đi cùng họ. Sau khi tôi đi, Ba Dữ sẽ đưa em rời khỏi nơi này”.



Sơ Vũ sững người, lập tức dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện. Phản ứng của cô không nằm ngoài dự liệu của Lục Tử Mặc, anh cúi xuống: “Tôi sẽ gửi vào ngân hàng một khoản tiền dưới danh nghĩa Ba Dữ. Em muốn tiêu thế nào thì tùy…”



Sơ Vũ đột ngột đứng dậy, Lục Tử Mặc nắm chặt tay cô. Anh ngẩng đầu nhìn cô đăm đăm: “Có phải em cảm thấy tôi đang dùng tiền làm nhục em?”



Sơ Vũ đỏ bừng mặt, không thốt ra một tiếng nào. Lục Tử Mặc tiếp tục nói chậm rãi: “Hạt mưa nhỏ, em hãy ghi nhớ! Nếu em hy vọng em và tôi có thể sống yên ổn, thì em phải chấp nhận sự sắp đặt của tôi và tất cả mọi chuyện xảy với tôi. Một khi em đã quyết định đi cùng tôi thì đừng nói gì đến đạo đức hay giới hạn. Em chỉ cần làm hai việc: chấp nhận và làm ngơ”.



Không biết có phải do nhận được tin người ở bên Thái Lan sẽ tới, Lục Tử Mặc không cần dấu mình trong hang đá. Anh bắt đầu đi lại hoạt động ở bãi đào vàng. Lục Tử Mặc vừa lộ diện, mấy chốt gác bên ngoài mỏ vàng rút hết. Phía Sophie không hiểu tại sao cũng không thấy có động tĩnh gì, có lẽ cô ta đã bị Rắn độc cảnh cáo. Dù sao, bầu không khí trở lại sự yên bình vốn có. Ban ngày, bãi đào vàng có vẻ yên tĩnh. Ban đêm, mỏ vàng tăng cường canh gác. Từng toán người trang bị vũ khí dẫn chó đi tuần suốt đêm.



Ở bãi đào vàng cũng có phụ nữ, đa phần là người nhà của nhân công sống ở bên bờ sông. Lục Tử Mặc công khai lộ diện, phạm vi hoạt động của Sơ Vũ rộng hơn, nhưng vẫn dưới tầm kiểm soát của anh.



Sơ Vũ nhìn thấy mấy mấy người phụ nữ ở phía xa xa lúc ban ngày. Họ mặc bộ váy áo màu đỏ may bằng vải thô, mái tóc dài vấn lên. Họ thường cúi người giặt giũ quần áo hoặc nấu cơm. Làn da của họ đen sạm do phơi nắng nhiều , gương mặt họ hầu như không có biểu cảm.



Ở bãi đào vàng đàn ông đông hơn cả, ai nấy đều có thân hình tráng kiện, cởi trần để lộ làn da màu đồng. Đào vàng là một công việc tay chân vô cùng vất vả. Hàng ngày, họ xúc cát rồi ngâm mình trong nước, dùng một cái rổ tre đãi từng hạt cát vàng nhỏ. Ngoài ra, họ còn phải thay phiên nhau làm ruộng. Nếu không lao động, họ sẽ không có gì để ăn.



Một thời gian dài lao động chân tay khiến cơ thể hoang dã của những người đàn ông ở đây tạo thành sự đối ngược rõ ràng với những người phụ nữ kia. Tuy nhiên, đào vàng một thời gian dài lưu lại vết tích lao động trên người họ. Đa số bị đau xương khớp, một vài người thậm chí vác bị gù lưng do vác nặng.



Đám người đó luôn lặng lẽ, rất hiếm khi nói chuyện trao đổi. Trên người họ để lộ mùi tanh máu đầy nguy hiểm.



Để đảm bảo sự an toàn cho Sơ Vũ, Lục Tử Mặc bắt cô hóa trang giống như những người đàn bà ở bãi đào vàng. Sơ Vũ cũng mặc bộ váy áo dài màu đỏ, da trắng của cô bị bôi đen bằng than củi, tóc vấn lên cao. Khi Lục Tử Mặc đi một vòng quanh bãi đào vàng, Sơ Vũ lặng lẽ đi theo. Thấy Sơ Vũ nhìn chăm chú đám đàn ông đang làm việc, Lục Tử Mặc mỉm cười nói nhỏ: “Chúng đều là tội phạm giết người”.



Sơ Vũ giật mình quay đầu. Lục Tử Mặc dõi mắt về phía bờ sông xa xa: “Công việc này, nếu không phải là cùng đường thì chẳng ai chịu đến đây đâu”.



Có lẽ vì nguyên nhân đó, nên việc canh gác mỏ vàng mới nghiêm ngặt như vậy. Dù là ban ngày hay ban đêm, đều xuất hiện những người đàn ông súng ống ngồi trên xe Jeep, hoặc dắt chó săn đi sục sạo khắp nơi. Bãi đào vàng này vào dễ ra khó. Đám bảo vệ luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ, đề phòng có người không chịu nổi khổ cực bỏ trốn, đề phòng có người ăn cắp vàng.



Tình trạng này diễn ra một thời gian dài, khiến ông chủ mỏ vàng và đám nhân công nảy sinh mối quan hệ vừa dựa dẫm cùng tồn tại vừa thù ghét lẫn nhau.



Trước mặt Sơ Vũ, Lục Tử Mặc không hề che dấu sự ghê tởm của anh. Đám nhân công lúc ở bên ngoài không từ một chuyện xấu xa nào. Anh chỉ tay về phía người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, cho Sơ Vũ biết, tên đó là tội phạm cưỡng hiếp giết người. Trước khi đến đây, hắn đã kết thúc mạng sống của mười sáu thiếu nữ, còn cắt chân tay của họ. Bọn chúng có lẽ không được coi là con người, mà chỉ là dã thú đội lốt người.



Sơ Vũ nhớ lại lời Ba Dữ nói với cô, chúng còn nguy hiểm hơn loài lang sói.



Mặc dù luôn đi theo Lục Tử Mặc, dù Sơ Vũ hóa trang thành người phụ nữ đào vàng, nhưng cô vẫn luôn có cảm giác mình bị rơi vào tầm ngắm của đám nhân công. Thỉnh thoảng, chúng nhìn cô hau háu, giống như bóc trần rồi cưỡng bức cô bằng ánh mắt. Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy sợ đám người này, cố gắng tránh xa bọn chúng.



Vết thương của Lục Tử Mặc phục hồi rất tốt. Ban ngày, anh mặc áo sơmi rộng màu sẫm, có thể che hết lớp vải băng trên ngực anh. Lục Tử Mặc không hề để lộ mình bị thương. Trên thực tế, người đàn ông này hình như chẳng coi chuyện bị thương là gì. Anh vẫn lái xe, cưỡi ngựa, uống rượu, hút thuốc, làm tình như bình thường.



Cánh cửa dục vọng một khi đã mở ra thì không bao giờ có thể đóng lại. Sự kìm chế của anh đối với cô bấy lâu nay hoàn toàn biến mất. Ngược lại anh càng khao khát cô hơn. Anh chiếm đoạt cơ thể cô như muốn nuốt trọn cô. Chỉ trong vòng hai ngày, trên người Sơ Vũ chỗ nào cũng có dấu vết của anh.



Ở trên giường, Lục Tử Mặc đúng là con dã thú. Lúc hưng phấn, anh thường không cẩn thận để lại vết bầm nhỏ trên người Sơ Vũ. Cũng có thể do da Sơ Vũ vừa trắng lại vừa mỏng, dễ bị bầm tím. Sau mỗi cuộc hoan lạc, cơ thể cô lại có thêm dấu vết mới do anh tạo ra.



Sơ Vũ chìm đắm trong vòng tay của người đàn ông. Cô hoàn toàn buông thả bản thân, cùng anh hưởng thụ khoái cảm do sự kết hợp giữa hai thân thể mang lại. Những đòi hỏi mạnh mẽ của anh, cô miễn cưỡng cũng có thể chịu đựng. Mỗi khi ân ái, Sơ Vũ vẫn cảm thấy đau đớn, nhưng cơn đau bị đẩy lui nhanh chóng, chỉ còn lại hoan lạc và ham muốn tột cùng.



Họ quấn quýt lấy nhau. Ngày cũng như đêm, bất cứ nơi
<<1 ... 1819202122 ... 34>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

24 | 15940
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10