watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Đọc Truyện Sex - Quan Hệ Nguy Hiểm Full
ớp vải băng khá dày. Lục Tử Mặc thuận theo ánh mắt của Sơ Vũ, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, rồi lại mỉm cười ngẩng cổ tu một hớp rượu.



Sơ Vũ bước xuống đất, đi chân không về phía Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc cảm nhận được Sơ Vũ đang đến bên cạnh, anh hơi nhíu mày.



“Xảy ra chuyện gì vậy?” Sơ Vũ khỏi khẽ.



“Còn có chuyện gì khác xảy ra quanh chúng ta?”.



Lục Tử Mặc động đậy, vết thương trên ngực đau đến mức anh cau mày: “Ngoài chuyện giết người, hoặc là bị giết”.



Sơ Vũ quỳ gối trước mặt Lục Tử Mặc : “Để tôi xem nào!”.



Lục Tử Mặc không từ chối, anh rút con dao dọc giấy sắc nhọn trên bàn đưa cho Sơ Vũ. Sơ Vũ cầm lấy, lưỡi dao ánh lên tia lạnh lẽo. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc, anh nhìn lại cô, ánh mắt không hề có sự nghi kỵ nào.



Sơ Vũ cẩn thận dùng con dao rạch lớp vải băng. Trên người Lục Tử Mặc có vết thương dài, từ vai trái chạy qua ngực xuống đến bụng bên phải, tận cạp quần jeans.



“Vết thương khử trùng rồi. Ba Dữ tuy lóng ngóng nhưng tay nghề cũng không tồi”.



Lục Tử Mặc vừa lên tiếng vừa ngắm nhìn gương mặt của người phụ nữ đối diện. Cô ở gần anh đến nỗi, anh có thể nhìn thấy đám lông tơ mờ mờ trên da cô.



Sơ Vũ tháo xong lớp vải băng: “Tại sao không gọi tôi dậy. Vết thương của anh cần khâu tử tế, nếu không sẽ lâu khỏi lắm”.



Sơ Vũ đứng dậy hỏi Lục Tử Mặc: “Hộp thuốc ở đâu?”



Lục Tử Mặc hất đầu về cái hòm anh vừa lấy chai rượu. Sơ Vũ bước qua bên đó tìm hộp đựng thuốc. Lục Tử Mặc không hổ danh là người sống trên đầu súng lưỡi dao, về phương diện này chuẩn bị rất đầy đủ. Sơ Vũ cầm hộp đựng thuốc lại gần Lục Tử Mặc, ra hiệu anh nằm xuống để cô tiện điều trị. Lục Tử Mặc ngoan ngoãn nghe lời, ánh mắt đen thẫm của anh không hề rời khỏi gương mặt cô. Sơ Vũ bị ánh mắt như thôi miên của Lục Tử Mặc làm cho chân tay luống cuống. Cô cố trấn tĩnh lại. Không hiểu tại sao ánh mắt của anh luôn làm cô bối rối.



“Anh nói đi! Đã xảy ra chuyện gì sau khi tôi đi?”



Sơ Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, dùng cồn xoa lên vết thương của anh. Lục Tử Mặc rùng mình vì cơn đau, anh nắm chặt tay vào thành giường, cười gượng: “Em cố ý trả thù tôi phải không?”.



“Tôi rộng lượng lắm. Anh có nghe câu “người hành nghề y như phụ mẫu” chưa? Hiện tôi chữa trị cho anh với tấm lòng của bậc cha mẹ. Anh nên cảm ơn tôi mới đúng”



Trong lòng Sơ Vũ cảm thấy căng thẳng và sợ hãi khi nhìn vết thương dưới tay cô. Nhưng tinh thần càng khẩn trương, cô càng biểu hiện nhẹ nhõm. Đó là thói quen rèn luyện sau một thời gian dài trên bàn mổ. Cô không thể để bệnh nhân và người nhà thấy sự căng thẳng của mình. Cô dùng thái độ thoải mái che dấu cảm xúc thật sự, lâu rồi cũng thành quen.



Sơ Vũ từng cứu thân thể này một lần. Lần đó cô phải giành giật mạng sống của anh từ tay Thần chết. Sơ Vũ sát trùng xong vết thương ngước nhìn Lục Tử Mặc, anh vẫn đang chăm chú ngắm cô. Sơ Vũ đột nhiên thấy tức giận. Người đàn ông này dựa vào điều gì khiến cuộc sống của cô hỗn loạn, bây giờ còn nhìn cô bằng ánh mắt như vậy?



Sơ Vũ không tiêm thuốc tê cho Lục Tử Mặc, trực tiếp cầm kim khâu vết thương. Mũi kim nhọn hoắt xuyên qua làn da Lục Tử Mặc. Vì vết thương vừa mới khử trùng đang còn đỏ nên mỗi khi kim đâm xuống, máu lại rỉ ra ngoài, tạo thành một đường đỏ tươi theo vết khâu của Sơ Vũ. Lục Tử Mặc nằm bất động, không kêu một tiếng nào. Ngoài thân thể cứng đờ, Sơ Vũ không đọc được cảm xúc nào trên gương mặt anh.



Sơ Vũ nhanh chóng khâu vết thương, từng mũi chỉ hiện dần trên ngực của người đàn ông. Khâu đến mũi cuối cùng, Sơ Vũ gần như không thể khống chế bàn tay run rẩy. Cô thả kim xuống hít một hơi thở dài rồi xoay người về bên kia, đợi đến khi bình tĩnh trở lại mới quay lại. Lục Tử Mặc vẫn đang nhìn cô chăm chăm.



Lục Tử Mặc chắc là biết cô cố ý, cố ý không tiêm thuốc tê cho anh, cố ý khiến anh đau đớn. Nhưng dù Sơ Vũ có hành hạ anh đến mức nào, anh cũng không hề phản kháng. Sơ Vũ nhìn vào mặt anh, lạnh lùng dùng con dao rạch nhẹ cạp quần bò của anh: “Anh đừng động đậy, cố chịu thêm lúc nữa…”



Nếu để ý, có thể thấy gương mặt Lục Tử Mặc không còn một hột máu. Không biết là do anh quá đau hay mất nhiều máu. Nhưng trong suốt quá trình khâu vết thương, Lục Tử Mặc không hề hé miệng.



“Anh gặp may đấy. Vết thương tuy dài nhưng không sâu lắm”. Lúc kết thúc công việc hai chân Sơ Vũ bủn rủn, cô ngồi bệt xuống đất, cảm thấy mồ hôi lạnh ướt đẫm cả áo lót của mình. Cô không thể tiếp tục giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.



Lục Tử Mặc dường như mệt hơn cô nhiều. Nhưng anh vẫn còn sức với chai rượu trên bàn, ngửa cổ tu một hơi. Sơ Vũ hơi lấy lại tinh thần, nặng nhọc đứng dậy cướp chai rượu trong tay Lục Tử Mặc rồi đưa lên miệng. Rượu nồng độ cao vừa vào đến cổ họng, Sơ Vũ liền buông chai rượu ho sặc sụa.



Lục Tử Mặc nhìn cô: “Hết tức giận rồi chứ?”



Rốt cuộc anh ta là thằng điên hay cô phát điên?



Sơ Vũ chùi ít rượu còn đọng lại trên mép chăm chăm nhìn Lục Tử Mặc. Cô cố ý hành hạ anh, còn anh lại tự nguyện để cô hành hạ. Sơ Vũ cúi đầu: “Đã xảy ra chuyện gì?”



“Tôi giết tình nhân của Sophie”.



Giọng nói của Lục Tử Mặc rất nhẹ, giống như chuyện này chẳng liên quan đến anh. “Về danh nghĩa, Sophie vẫn là vị hôn thê của tôi. Tôi vốn chẳng thèm để ý đến chuyện của của cô ta. Nhưng đột nhiên, tôi không muốn tiếp tục dính dáng đến cô ta nữa. Người đàn ông đó xui xẻo. Hắn vào phòng ngủ của Sophie đúng lúc tôi có mặt ở đó, thế là tôi giết hắn ngay tại chỗ”.



Sơ Vũ lặng lẽ nghe Lục Tử Mặc nói chuyện. Anh hơi động đậy người, chỉnh lại tư thế nằm. Vết thương trên ngực nhói đau khiến anh cúi xuống nhìn, rồi liếc Sơ Vũ bằng ánh mắt nghi hoặc: “Hạt mưa nhỏ, tay nghề của em hình như xuống cấp nhiều. Em xem các vết khâu đi, chẳng thẳng hàng ngay lối gì cả. Tôi hơi thấy hối hận vì ban nãy để mặc em muốn làm gì thì làm”.



Sơ Vũ không tiếp lời, Lục Tử Mặc ngừng một lát: “Sophie trở mặt với tôi, nói tôi không nên giết người của cô ta ngay trên địa bàn của cô ta, đánh chó cũng phải nể mặt chủ nhân”. Giọng nói Lục Tử Mặc trở nên lạnh lùng: “Tôi biết cô ta sẽ không bỏ qua. Nhưng không ngờ con đàn bà đó trước mặt mọi người để tôi đi khỏi sơn trại, sau đó cử bao nhiêu người ở bên ngoài ám hại tôi. Nếu lần này giết được tôi, chắc cô ta sẽ đẩy hết tội cho tên tình nhân bị tôi giết đó”.



“Anh biết rõ Sophie muốn lấy mạng anh, anh vẫn nguyện kết hôn với cô ta. Rốt cuộc thứ anh muốn đổi là thứ gì mà quan trọng đến mức anh đánh cược cả mạng sống của mình?”



Sơ Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu. Lời nói của cô khiến hai người rơi vào không khí trầm mặc một hồi. Lục Tử Mặc nhìn cô, gương mặt ngày càng lạnh lẽo: “Hạt mưa nhỏ, có nhiều chuyện em không biết sẽ càng an toàn hơn”.



Đây chính là thái độ của Lục Tử Mặc. Anh ta cuối cùng vẫn vạch rõ ranh giới giữa hai người. Anh không định để cô xen vào cuộc sống của anh, không muốn cho cô biết những chuyện liên quan đến anh. Nếu đã vậy, tại sao anh ta còn lôi cô vào, tại sao lại phá hoạt cuộc sống yên bình của cô, tại sao lại khiến cô hết lần này đến lần khác rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm vì anh ta?



“Lục Tử Mặc, thế nào cũng có ngày anh chết mà không rõ nguyên nhân vì sao…”



Sơ Vũ đứng dậy đi xuống tầng dưới, như muốn tránh xa người đàn ông này. Sau lưng Sơ Vũ vọng đến tiếng nói của Lục Tử Mặc, không rõ là thật hay chỉ là ảo giác của cô: “…Tôi là người chết từ lâu rồi…”.



Hết chương 21

bạn đang đoc truyện tại topkute.net



QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 22 : Giới hạn 18

Diện tích cả cái hang cộng lại cũng không tới 100m2. Sơ Vũ dù muốn tránh mặt Lục Tử Mặc, cũng chẳng biết trốn đi đâu. Hơn nữa anh đang bị thương, không thể không quan tâm. Sơ Vũ đấu tranh với bản thân một hồi lại đi lên gác xem tình trạng sức khỏe của anh. Không ngờ, Lục Tử Mặc vẫn giữ nguyên tư thế nằm trên ghế, mắt nhắm nghiền ngủ say.



Ba Dữ mang cơm đến một lần. Hang động thông gió tốt, cũng khá sáng sủa, ở trong này không đến nỗi quá buồn chán. Nơi ở của Lục Tử Mặc còn có nhiều sách, tuy đa phần là sách liên quan đến quân sự nhưng để giết thời gian cũng không đến nỗi nào.





So với thời tiết nóng nực ở bên ngoài, trong hang đá rất mát mẻ. Bên trên còn có đường dẫn nước suối xuống dưới, vừa có thể dùng để uống, vừa tắm rửa và đi vệ sinh. Nhà vệ sinh trên tầng hai thậm chí lắp cả bồn cầu giật nước. Đúng là nhân loại có khác, đi đến đâu cũng có dấu ấn của cuộc sống văn minh.



Sơ Vũ dùng nước suối rửa tay, nước từ trên núi cao chảy xuống mát lạnh. Cô quay đầu nhìn Lục Tử Mặc, nghĩ ngợi một hồi rồi lấy cái ấm đồng hứng nước, đặt lên bếp lửa trên tầng hai. Bên lửa làm bằng sắt đóng vào vách đá. Không biết bếp này bao lâu không dùng rồi, thanh sắt bám đầy vết dầu đen và tro bụi trắng. Sơ Vũ cầm cái cặp gắp than quệt vài cái, đám tro bụi rơi xuống đống củi.



Sơ Vũ không cần ngọn lửa lớn lắm, chỉ cần đun nước nóng là được. Trong lúc Sơ Vũ mải tìm cách bật lửa, Lục Tử Mặc đã tỉnh dậy. Nhìn cô cúi đầu bận rộn, anh không nhịn được lên tiếng: “Này”



Sơ Vũ giật mình ngước nhìn Lục Tử Mặc: “Anh tỉnh rồi à?”.



“Ừ”, Lục Tử Mặc nói lạnh nhạt: “Em đang làm gì vậy?”



“Tôi cần đun ít nước nóng”, Sơ Vũ đặt ấm đồng xuống nhìn Lục Tử Mặc: “Có lửa không?”



“Bếp đó bộ phận thoát khí bị tro bụi bịt chặt rồi, không dùng được từ hồi mùa đông”



Lục Tử Mặc nói xong liền nhắm mắt, tựa như rất mệt mỏi. Sơ Vũ xuống tầng dưới mang đồ ăn lên: “Anh ăn chút gì đi. Ba Dữ vừa đem tới”.



Lục Tử Mặc không mở mắt, chỉ hơi lắc đầu. Sơ Vũ vừa định quay người bước đi, anh liền nắm chặt bàn tay cô: “Ở lại đây với tôi một lúc”.



Sơ Vũ đứng đờ ra, cuối cùng cũng ngồi xuống theo ý anh. Lục Tử Mặc nắm chặt bàn tay cô không chịu buông. Sơ Vũ muốn rút tay về càng bị anh nắm chặt hơn. Cuối cùng cô để mặc anh muốn làm gì thì làm.



Hình như đây là lần đầu tiên Sơ Vũ ngắm nhìn Lục Tử Mặc kể từ lúc quen anh đến nay. Tia nắng chiếu qua khe đá như nhảy nhót trong không trung, lượn lờ trên tóc, trên lông mày, trên môi Lục Tử Mặc.



Bây giờ nhìn kỹ mới thấy, thần sắc của anh khá tiều tụy. Cặp lông mày rậm, sống mũi thẳng nổi bật trên gương mặt cương nghị. Làn da của anh nghiêng về màu đồng. Không biết tối qua Lục Tử Mặc gặp phải chuyện gì, anh thậm chí còn chưa kịp tắm rửa, toàn thân bám đầy đất bụi, mồ hôi và cả vệt máu khô.



“Anh chui ra từ bùn đất đấy à? Sao người bẩn thế?”



Vết máu khô trên áo có lẽ là bắn ra từ kẻ anh bị cướp đi sinh mạng. Chỉ có dùng sức mạnh bất ngờ tấn công đối phương ở khoảng cách gần, máu mới phun ra kiểu này.



“Hãy giúp tôi rửa ráy”.



Lục Tử Mặc nhẹ nhàng lên tiếng, Sơ Vũ liền đứng dậy. Lần này, anh không ngăn cản cô, anh buông bàn tay cô để cô đi xuống.



Sơ Vũ nhấc ấm nước đồng đổ đầy chậu, rút khăn mặt vò xuống nước rồi vắt nửa khô. Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ bằng ánh mắt bình thản pha trộn sự nhẫn nhịn. Sơ Vũ mỉm cười miễn cưỡng: “Nước lạnh lắm, anh cố chịu nhé!”.



Khăn mặt vừa tiếp túc với làn da Lục Tử Mặc, Sơ Vũ liền cảm thấy cơ thể dưới tay cô cứng lại. Sơ Vũ ngước mắt nhìn anh, nhưng Lục Tử Mặc hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt của cô.



Khăn mặt di chuyển trên người Lục Tử Mặc từ dưới lên trên. Nước rất lạnh, thỉnh thoảng ngón tay của Sơ Vũ vô tình chạm nhẹ vào làn da của anh, khiến anh như bị một luồng khí nóng âm ỉ đốt cháy. Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy hối hận tự nhiên lại đi lo chuyện không đâu. Tay cô không thể kiềm chế run rẩy. Hơi nóng tỏa ra từ người anh ở cự ly gần bao phủ lấy toàn thân cô, khiến cô phát sốt.



Đôi môi của Lục Tử Mặc hơi mỏng mím rất chặt, do mất máu nên bạc thếch. Lúc anh hôn cô luôn mang theo sự bá đạo khó chống cự. Cánh tay anh vừa dài vừa rắn chắc, ẩn dấu sức mạnh của loài dã thú. Đôi tay này từng nhiều lần ôm chặt cô vào lòng.



Các ngón tay thô ráp của anh từng du ngoạn khám phá cơ thể cô, mang đến cho cô một khoái cảm to lớn. Lúc này đây, các ngón tay cuộn chặt thành nắm đấm, đặt bên cạnh người anh.



“Đủ rồi”.



Lục Tử Mặc lên tiếng, nắm chặt lấy tay Sơ Vũ. Sơ Vũ bị ép nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt đó ẩn chứa nhiều tia phức tạp được che dấu bằng lớp màng bình thản. Tuy nhiên, Sơ Vũ không nhìn rõ, cô chỉ thấy gương mặt anh tiến lại gần, rồi đôi môi anh dừng ở trên miệng cô.



Sơ Vũ hơi giật mình, lập tức đẩy Lục Tử Mặc ra. Nhưng anh không hề để ý đến phản kháng của cô, giữ chặt người cô hôn cuồng nhiệt. Sơ Vũ dần dần hỏa bốc lên đầu. Chẳng phải cô không còn là con tin của anh ta nữa hay sao? Nếu quan hệ giữa cô và anh bình đẳng thì tại sao cô phải chịu sự khống chế của anh, anh muốn làm thế nào thì làm?



Sơ Vũ bấm nhẹ vào vết thương trên ngực Lục Tử Mặc. Anh chỉ hừm một tiếng, nhưng không buông lỏng cánh tay mà thậm chí còn siết mạnh hơn, ôm cô vào lòng, khiến cô không thể thở nổi. Hai người lắc đi lắc lại chạm phải chậu nước đang để trên bàn. Chậu nước rơi xuống đất, nước văng ra tung tóe.



“Lục Tử Mặc”



Sơ Vũ nghiến răng, không dám động mạnh vào vết thương trên ngực anh. Cô giơ tay nắm chặt lấy cánh tay anh. Móng tay dài của cô bấm mạnh vào da anh, đến mức gần chảy máu. Lục Tử Mặc vẫn không nhượng bộ, ngược lại dùng sức đẩy cô nằm xuống rồi anh nằm đè lên người cô, cắn vào cổ cô buộc cô mở mắt. Trên đỉnh hang, từng đốm ánh sáng phảng phất như ở một nơi rất xa, chuyển động như có ma lực, khiến cô chóng mặt.



Áo ngoài Sơ Vũ bị Lục Tử Mặc lột bỏ từ lúc nào, anh thô lỗ dứt áo con của cô. Khi không còn chướng ngại vật, anh bắt thưởng thức tấm thân mềm mại của cô, để lại dấu vết chỉ thuộc về anh trên làn da cô. Tay Sơ Vũ cào mạnh từ vai Lục Tử Mặc xuống đến lưng, tạo ra một vết xước dài đỏ máu.



Cô bắt anh phải hiểu rằng cô đau đớn đến mức nào.



Sự đau đớn cô lưu lại trên người anh thậm chí không bằng một phần vạn nỗi đau trong tim cô. Khi nụ hôn của Lục Tử Mặc dừng lại trên cổ Sơ Vũ, cô liền há miệng cắn mạnh lên vai anh. Sơ Vũ cắn mà không nể nang gì, cô cảm thấy hằm răng của cô xé rách da của anh, thậm chí thấy cả vị máu tanh trong miệng cô.



Sau khi bị Sơ Vũ cắn, thân thể Lục Tử Mặc càng như cứng như đá. Hai tay anh trượt xuống hông cô
<<1 ... 1718192021 ... 34>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

16 | 15932
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10