? Con người Lục Tử Mặc rất lạnh lùng tàn nhẫn. Người trên giang hồ chúng tôi đều sợ hắn. Cô có biết tại sao không? Bởi vì hắn không có nhược điểm”.
Renault thoải mái tựa vào ghế, mắt lim dim: “Tôi cũng chỉ mang tâm lý ăn may nên mới cử người theo dõi cô tới đảo Phuket, xem cô có vị trí như thế nào trong lòng Lục Tử Mặc. Thật không ngờ, tên sát thủ lạnh lùng đó lại xuất hiện cứu cô”.
Sơ Vũ sững người, hóa ra lúc ở đảo Phuket, có người định ám sát cô thật, Lục Tử Mặc xuất hiện cũng là để cứu cô. Liệu có phải Lục Tử Mặc cũng tình cờ có mặt ở đảo Phuket, tình cờ biết tin này nên mới đến cứu cô?
Về suy đoán này, Sơ Vũ cũng không thể thuyết phục nổi bản thân.
Sơ Vũ khép mi mắt lặng im một hồi. Đối với Renault, đây chính là sự mặc nhận: “Lục Tử Mặc cũng có nhược điểm”. Renault cười nham hiểm: “Tôi phải tốn bao công sức tìm cách mời Đặng tiểu thư, nhưng người của tôi bị Ba Dữ đánh trọng thương ở quán trà, hẹn cô đi Shiangri-La thì bị Lục Tử Mặc ra tay cướp mất. Đặng tiểu thư, cô thử nói xem nào? Hắn cứu cô hết lần này đến lần khác, hai người chỉ đơn giản là quen biết sơ sơ thôi sao? Theo tôi được biết, Lục Tử Mặc là người vô cùng bận rộn. Nếu không phải người hắn quý trọng, liệu hắn có suốt ngày lượn lờ xung quanh cô không?”
Sơ Vũ không thể thốt một tiếng nào, những lời nói của Renault khiến cô chấn động. Lục Tử Mặc đúng là kẻ lừa đảo! Sơ Vũ vừa thấy bi ai, vừa hết sức phẫn nộ. Anh ta nói đoạt cô từ tay Nhị ca vì cảm thấy cô mới lạ, bỏ mặc cô ở mê cung vì cô vướng chân vướng cẳng, lúc muốn chiếm đoạt thân thể cô, lúc lại lạnh lùng tàn nhẫn. Đúng là tên lừa đảo, tên lừa đảo!
Sơ Vũ cảm thấy mắt mờ hẳn đi. Hóa ra…là như vậy, mỗi khi cô gặp nguy khốn, anh đều xuất hiện cứu cô. Từ lần đầu tiên tình cờ gặp gỡ ở siêu thị, lần nào cũng là Lục Tử Mặc…
“Có thể đoạt trái tim của người đàn ông như vậy, Đặng tiểu thư đúng là người không tầm thường”, Renault nhìn Sơ Vũ bằng ánh mắt thâm hiểm: “Tôi nghi ngờ không biết Đặng tiểu thư có phải là thiên tài trong lĩnh vực nào đó?”.
Lại ăn nói vòng vo về việc cô có tài ở trên giường? Sơ Vũ ngẩng đầu, tức đến mức đỏ ửng mặt: “Tôi đã nói rồi, tôi và Lục Tử Mặc không có quan hệ gì cả. Tin hay không tùy ông!”.
“Tin hay không cũng chẳng sao cả”, Renault cười lớn: “Đã mời được Đặng tiểu thư đến đây, tự nhiên tôi sẽ mời được Lục Tử Mặc. Khi nào họ Lục đến, mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi”.
Ông ta đã báo cho Lục Tử Mặc biết? Sơ Vũ cảm thấy rất căng thẳng, ý nghĩ của cô hỗn độn. Một mặt, Sơ Vũ mong Lục Tử Mặc đến. Nhưng nếu anh đến, chẳng phải là thừa nhận cô rất quan trọng với anh hay sao? Mặt khác hy vọng anh không đến. Nếu Lục Tử Mặc đến, anh sẽ phải đối mặt với nguy hiểm và sự uy hiếp không thể tưởng tượng. Renault chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Lục Tử Mặc.
Lục Tử Mặc liệu có đến không?
Sơ Vũ thất thần. Mặc dù nghe Renault phân tích, nhưng Sơ Vũ vẫn không cho rằng cô đặc biệt quan trọng với Lục Tử Mặc đến mức anh ra sức bảo vệ cô. Có lẽ, anh chỉ muốn trả ơn cô cứu mạng anh. Nếu là như vậy…
Sơ Vũ không cần nghĩ ngợi lâu, từ xa xa xuất hiện một du thuyền màu xanh nước biển rẽ sóng lao tới. Nhận được tin báo, Renault gật đầu rồi cầm ống nhòm đến bên thành tàu nhìn về phía du thuyền kia. Sau đó, ông ta quay lại cười với Sơ Vũ: “Đặng tiểu thư, cô có muốn thưởng thức cảnh đẹp không?”
Sơ Vũ từ từ đứng dậy bước xuống mạn tàu. Cô nhận ống nhòm từ tay Renault và nhìn về phía trước. Hình bóng một người đàn ông đứng ở mũi tàu bên kia dần dần hiện rõ. Anh đứng thẳng người đón gió biển, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt dõi về hướng này.
Lục Tử Mặc.
Sơ Vũ chậm rãi bỏ ống nhòm xuống. Renault nhìn sắc mặt trắng bệch của Sơ Vũ, cười đắc ý: “Đặng tiểu thư còn tiếp tục giả bộ nữa?”
Sơ Vũ nhìn về mặt biển xa xa, cuối cùng cũng nổi cơn thịnh nộ. Cô lấy hết sức bình sinh hét to bằng tiếng Trung: “Lục Tử Mặc! Anh là tên khốn khiếp. Tại sao anh thích tôi mà không nói cho tôi biết? Tôi hận anh!”.
Du thuyền phóng với tốc độ nhanh, chớp mắt đã tiến lại gần. Sơ Vũ thấy Lục Tử Mặc ở trên con thuyền đối diện nhìn cô chăm chú, miệng từ từ nở nụ cười bất lực.
Hết chương 13
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 14: Thị hoặc phi
Hai chiếc du thuyền từ từ tiến sát lại gần, sau đó dừng hẳn. Ván cầu chưa kịp bắc qua, Lục Tử Mặc đã phi người nhảy sang tàu bên này. Renault bước tới ôm chặt anh ta: “Lục! Hiếm có dịp cậu nể mặt tôi…”.
Renault kịp chưa nói hết câu, sắc mặt ông ta đột nhiên trắng bệch, rồi ông ta từ từ lùi lại phía sau. Lục Tử Mặc cười nhếch mép, anh không nhìn Sơ Vũ, mà chỉ nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mặt. Dưới ánh nắng mặt trời, đôi mắt thẫm đen của Lục Tử Mặc lấp lánh, anh ta nói nhẹ nhàng: “Muốn gặp ông cũng không dễ chút nào, Renault”.
Lục Tử Mặc và Renault kẻ tiến người lùi đến sát boong tàu. Renault vừa quỵ xuống, người đẹp ăn mặc hở hang nằm phơi nắng trên sàn tàu không biết lôi đâu ra khẩu súng thúc vào lưng Sơ Vũ. Lục Tử Mặc liếc Sơ Vũ rồi mở miệng: “Renault, Kim Gia gửi lời hỏi thăm ông”.
Thân hình đồ sộ của Renault hơi run rẩy. Ông ta cười khan hai tiếng, nghe như tiếng khóc: “Lục, cậu đừng quên, bảo bối của cậu đang nằm trong tay tôi”.
“Bảo bối của tôi?”
Bàn tay Lục Tử Mặc giơ lên cao, một ánh bạc chói mắt. Lúc này, Sơ Vũ mới nhìn thấy khẩu súng nhỏ trong tay Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc nghiêng đầu nhìn xung quanh: “Bảo bối của tôi? Tôi chẳng hiểu ông muốn nói gì?”.
Renault run lẩy bẩy nói không ra lời. Lục Tử Mặc cúi sát gần, ánh mắt tràn ngập sát khí. Giọng nói của anh vừa trầm vừa chậm rãi, Sơ Vũ nghe rõ mồn một: “Thứ gọi là nhược điểm, là do tôi cố tình để ông thấy. Đạo lý đơn giản như vậy ông cũng không hiểu sao?”.
Renault càng run sợ. Lục Tử Mặc cười miệt thị: “Renault, ông đã từng nghe qua câu ngạn ngữ “lùi một bước để tiến hai bước” của người phương Đông chúng tôi chưa? Nếu không làm vậy, sao có thể khiến con chuột chui rúc kỹ như ông dễ dàng hiện thân trong tình trạng an toàn như bây giờ?”.
“Lục! Cậu nói đùa hay thật!”.
Renault cố trấn tĩnh, ông ta không quay đầu, hét lớn ra lệnh cho người phía sau: “Gina, hãy bắn con bé đó!”.
Người phụ nữ đang khống chế vào Sơ Vũ đưa mũi súng xuống dưới. Một cơn đau đớn ập đến, Sơ Vũ kêu một tiếng thất thanh rồi khuỵu xuống sàn tàu, dòng máu đỏ chảy ra từ đùi phải của cô. Gina bắn vào đùi Sơ Vũ một phát rồi nhanh chóng chĩa mũi súng lên huyệt thái dương Sơ Vũ.
Suốt quá trình đó, Lục Tử Mặc không hề nhìn Sơ Vũ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh và lạnh lùng. Khi nghe tiếng súng nổ, anh ta chỉ hơi cau mày, càng tiến sát vào mặt Renault: “Ông có thể đánh cược một ván, nổ súng giết chết người phụ nữ đó đi”.
Renault toát mồ hôi lạnh, mồ hôi chảy từ trán xuống gương mặt bóng nhẫy của ông ta. Ông ta cất giọng khàn đặc: “Gina, mau giết chết con bé đó!”.
Gina lùi lại phía sau, bật chốt bảo hiểm lên đạn. Sơ Vũ nhắm mắt khi nghe tiếng kim loại lạnh lùng. Cô không ngờ mình sẽ chết trong hoàn cảnh này
Sơ Vũ ngộ ra, cô quả nhiên rất ngây thơ.
Sơ Vũ nở nụ cười gượng gạo, làm sao cô có thể cho rằng, người đàn ông lạnh lùng băng giá kia nảy sinh tình cảm với cô. Cô lại đi tin vào những lời nói của Renault, còn xông ra hét lớn với anh ta. Thôi thì chết cũng tốt, chết có thể chấm dứt mọi chuyện.
Lại một tiếng súng vang lên, Sơ Vũ cảm thấy cơ thể cuộn lên một cơn đau không tả nổi, cô ngã sõng soài xuống sàn tàu, ngực đau đến mức mất cảm giác, đôi chân cũng như rời khỏi cơ thể cô. Toàn thân Sơ Vũ dần lạnh buốt, mói thứ xung quanh dần trở nên mở ảo. Cô mở mắt nhìn lên, Lục Tử Mặc đang nhìn Renault bằng ánh mắt giết người.
Nhưng anh ta không hề liếc nhìn về phía Sơ Vũ.
Renault cuối cùng không thể chịu đựng nổi áp lực tâm lý, ông ta cũng nhận ra, Lục Tử Mặc thật sự không màng đến sự sống chết của cô gái đang nằm bên trên. Renault vội quỳ xuống cầu xin: “Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!”.
Mặc cho ông ta van xin, Lục Tử Mặc không hề động đậy. Renault không dám có phản ứng: “Tôi…tôi sẽ nhả toàn bộ số hàng lần trước chiếm đoạt của Kim Gia. Số hàng đó vẫn còn ở Chiang Rai. Tài khoản của tôi ở Thụy Sĩ, tôi cũng sẽ nói cho cậu biết. Xin cậu đừng giết tôi!”.
“Bảo thuộc hạ của ông ném hết súng xuống biển!”.
Lục Tử Mặc nói nhẹ nhàng. Renault hét lớn: “Lũ người ngốc nghếch kia, mau làm theo lời của Lục!”.
Người trên thuyền đơ ra một lúc, rồi ném hết súng xuống biển. Lục Tử Mặc gật đầu: “Bây giờ, mọi người vào hết trong khoang tàu”.
Đám người nhìn nhau rồi từng người quay đầu bước xuống bên dưới. Đợi đến khi đám người biến mất, Lục Tử Mặc quỳ xuống nhìn Renault : “Hàng ông dấu nơi nào ở Chiang Rai?”
“Sân sau…cửa hàng mỹ nghệ…đường số bảy”. Renault nhìn Lục Tử Mặc đầy căng thẳng: “Lục! Xin cậu, đừng giết tôi…”.
Lục Tử Mặc giơ tay bóp cò. Một tiếng súng nổ vang, mùi thuốc súng nhàn nhạt như bay thẳng vào mũi Sơ Vũ. Cô cảm thấy tiếng súng ở nơi nào đó rất xa xăm, như ở tít trên không trung.
Sau đó, Sơ Vũ mơ hồ cảm thấy gương mặt Lục Tử Mặc sát lại gần, anh ta dường như ngồi bên cạnh thân thể bất động của cô, đột nhiên ngẩng mặt lên trời hét lớn: “Tại sao???” Lục Tử Mặc tuyệt vọng đứng dậy, ôm thi thể của Sơ Vũ lao đầu xuống biển.
…………….
Sơ Vũ mơ thấy ác mộng, cô ở trong rừng thẳm, rất nhiều người cầm súng truy sát. Sơ Vũ không hiểu lý do tại sao, cũng không biết trốn đi đâu, cô chỉ biết cắm đầu chạy không phương hướng. Người đuổi đằng sau mỗi lúc một gần. Cuối cùng Sơ Vũ bị trúng đạn, cơn đau từ đùi và ngực truyền đến. Đột nhiên, thân thể Sơ Vũ cảm thấy ấm áp hẳn, có ai đó đang đỡ cô. Sơ Vũ ngẩng đầu, từ từ nhìn rõ gương mặt phía trước: “Lục Tử Mặc”.
Hóa ra không phải nằm mơ, toàn thân Sơ Vũ run rẩy. Lục Tử Mặc ôm chặt người cô, ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng Sơ Vũ: “Thế nào rồi?”.
“Đầu đạn đã được lấy ra”.
Một giọng nói phụ nữ từ phía sau vọng đến: “Nhưng cô ấy mất máu quá nhiều. Hơn nữa, anh cũng không phải kịp thời đưa cô ấy về đây. Tuy tạm thời giữ được tín mạng, nhưng ba ngày tới là thời kỳ nguy hiểm. Anh không định đưa cô ấy đến bệnh viện nhà nước sao?”.
“Tôi càng tin tưởng cô hơn”.
Lục Tử Mặc nói rồi đỡ Sơ Vũ từ từ nằm xuống. Anh nhấc tay lấy cuộn băng vải, giúp người phụ nữ bôi thuốc và băng bó vết thương vừa được khâu của Sơ Vũ. Sơ Vũ không biết cô rời khỏi biển cả đến căn phòng này từ lúc nào. Căn phòng rộng không có đồ đạc, chỉ có mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong không khí. Sơ Vũ đảo mắt nhìn xung quanh, người phụ nữ đang bôi thuốc cho cô gật đầu mỉm cười: “Chào cô! Tôi tên là Khả Nhân, bạn của Lục Tử Mặc”.
Sơ Vũ vẫn chưa thể nói ra lời, chỉ hơi gật đầu thay lời chào. Khả Nhân nhìn Lục Tử Mặc: “Anh có thể ra ngoài được rồi. Lúc nãy hết cách nên mới nhờ anh giúp. Bây giờ, mình tôi có thể bôi thuốc và băng bó cho cô ấy”.
Lục Tử Mặc không hề động đậy. Anh cũng không thèm liếc Khả Nhân mà chỉ chăm chú nhìn Sơ Vũ. Khả Nhân lên tiếng: “Người ta đang cởi trần đấy. Anh không ngại thì người ta cũng thấy ngại”.
“Toàn thân cô ấy, có chỗ nào tôi chưa nhìn qua, chỗ nào tôi chưa từng đụng đến?”.
Lục Tử Mặc lãnh đạm trả lời. Khả Nhân đỏ mặt ngượng ngùng, cô bật cười khẽ: “Haha! Hóa ra hai người có quan hệ đó”.
Lục Tử Mặc cúi đầu đỡ vai Sơ Vũ, để cô hơi nhấc mình, Khả Nhân có thể dễ dàng cuộn miếng vải một vòng qua ngực cô. Anh ta cúi đầu nhìn vào mắt Sơ Vũ. Đáy mắt Lục Tử Mặc không có một tia ấm áp nào, Sơ Vũ bất giác nhớ lại cảnh ở trên du thuyền. Người phụ nữ đó bắn cô hai phát, anh ta đến cặp chân mày cũng thèm không động đậy, toàn thân như một tảng băng.
Lục Tử Mặc đã không thèm để ý đến mạng sống của cô, thì anh ta còn cứu cô làm gì? Sơ Vũ hơi nghiêng đầu né tránh ánh mắt của Lục Tử Mặc. Cô cảm thấy bàn tay đang đỡ cô cứng lại, nhưng anh ta vẫn lặng thinh.
Đủ rồi, Sơ Vũ cảm thấy hết chịu nổi tư tưởng lãng mạn không thực tế của chính bản thân cô. Năm nay Sơ Vũ đã 28 tuổi chứ không phải 18. Tại sao cô lại ôm giấc mộng ngây thơ với người đàn ông của bóng tối này?
Thật không ngờ mối tình đầu của Sơ Vũ lại là người như Lục Tử Mặc. Cô thích anh ta ở điểm gì? Lẽ nào thích vẻ đẹp đàn ông của anh ta, hay là sự tồi tệ, lạnh lùng, tàn nhẫn của anh ta?
Sau khi rời khỏi đây, cô phải trốn tránh người đàn ông này càng xa càng tốt.
Khả Nhân vỗ hai tay: “Xong rồi!”. Lục Tử Mặc đặt Sơ Vũ nằm xuống, thuận tay kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người cô. Anh ta ngẩng đầu nhìn Khả Nhân: “Tôi giao cô ấy cho cô chăm sóc. Đợi vết thương lành lại, cô đưa cô ấy về Trung Quốc theo địa chỉ này”.
Lục Tử Mặc dứt lời, đưa Khả Nhân một tờ giấy và một xấp tiền. Khả Nhân không hề khách khí nhận tập tiền, rồi liếc nhìn tờ giấy, mở miệng làu bàu: “Tôi đã nói ba ngày tới là thời kỳ nguy hiểm của cô ấy. Thế mà anh vẫn cứ bỏ đi, người đàn ông máu lạnh như anh có cho tôi, tôi cũng chả thèm…”.
Khả Nhân đột nhiên im miệng, như ý thức bản thân nói sai điều gì. Cô cúi đầu nhìn Sơ Vũ, Sơ Vũ đã nhắm mắt. Gương mặt Lục Tử Mặc vẫn lạnh lùng vô cảm, anh lên tiếng: “Tôi đi đây”.
“Ít nhất anh nên cũng rửa sạch máu trên tay rồi hẵng đi…”
Khả Nhân lại cằn nhằn một câu, Lục Tử Mặc dường như không nghe thấy, anh ta sải bước dài ra cửa. Sau khi nghe thấy tiếng cửa đóng, Sơ Vũ mới từ từ mở mắt, Khả Nhân nhìn cô cười cười: “Lúc nãy tôi nói, thời kỳ nguy hiểm trong ba ngày tới là lừa anh ta đấy. Vết thương của cô không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi tử tế, chú ý đừng để bị nhiễm trùng và sốt cao là được”.
“Cám ơn cô!”.
Sơ Vũ mỉm cười với Khả Nhân, không muốn nói chuyện tiếp. Khả Nhân kéo cái ghế ngồi bên cạnh giường Sơ Vũ, không có ý định bỏ đi. Khả Nhân hỏi một cách tò mò: “Cô và Lục quen nhau như thế nào? Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta thừa nhận có đàn bà. Tôi còn tưởng anh ấy là Gay. Người đàn ông như anh ấy mà là Gay thì thật đáng tiếc…”.
“Tôi không phải là người phụ nữ của anh ta”.
Sơ Vũ nói lãnh đạm.

