àng rã rừi, những bắp thịt như nhão ra, chàng nằm sõng sượt trên ghế bố như một thây ma. Có lẽ Tam ngủ ly bì từ lúc trở về tới giờ. Má chàng đã đánh thức Tam mấy lần dậy ăn cơm mà chàng cứvật vờ không muốm cựa mình. Không hiểu sao những lúc chàng gần Hà lại gân guốc như vậy, thế mà mới trở về nhà chàng đã như con mèo mắc nưức. Tới khi má Tam cho hay chú Tư cho thằng Cưng qua kêu, Tam mới lồm cồm bò dậy. Thằng Cưng cũngvô trong nhà, đứng bên ghế bố, y cười cười, nói:
- Thầy Tam coi bộ hết sí oắt rồi hả?
Tam tự nhiên giật mình, lấy tay dụi mất cười hì hì, che dấu những ý tưởng vừa thoáng qua trong đầu.
- Thằng cô hồn, mày nói cái gì đó?
Thầy Tư nói, em qua kêu thầy ăn cháo vịt.
- Tam plù cười vì câu trả lừi trậc lấc của nó không ăn nhập gì tới những ý tưởng trong đầu chàng. Tụt xuống ghế bố thực nhanh, Tam choàng tay qua vai thằng học trò nhỏ kéo đi.
- Ở võ đường có đông người không mày?
Cưng bị sức nặng của Tam đè lên vai, nó đi lảo đảo ra ngoài.
- Lúc nãy thì đông, nhưng bây giờ tụi nó về gần hết rồi, còn có mấy đứa. Thầy Tư có để riêng cho thầy một tô cháo vịt tổ chảng đó.
Tự nhiên Tam thấy đói, chàng nuốt nước miếng một cái ực
- Bộ tụi mày ăn hết rồi hả?
- Dạ, tụi em ăn hết chơn rồi, nồi cháo bự khổng lồ mà chúng nó làm một cái ào sạch bách. Con vịt béo ngậy à thầy.
Thầy San có ở đó không?
- Có thầy ấy đang dậy ba con nhỏ bán cá ở chợ Bà Chiểu, mới xin vô học chiều nay.
- Tụi nó coi được không mày?
- Có một con coi cũng ngồ ngộ, còn hai ả kia xấu như qủi dạ xoa.
Tam đập mạnh vào vai thằng nhỏ.
- Thằng cô hồn, tao hỏi mày coi mấy đứa nó tập có được không, chứ đẹp xấu mà làm cái gì.
Cưng cười hì hì.
- Em tưởng thầy hỏi cái vụ kia chứ. Cả ba đứa cùng có học nghề chút đỉnh rồi. Tụi nó học trò ông Lành Cầu Sơn đó
- Mày có biết tại sao chúng nó qua đây không?
Nghe nói chúng nó muốn qua học bùa mà.
- Rồi chú Tư hứa dậy chúng nó à?
Thì chúng nó dóng tiền học, em nghe thầy Tư nói phải chờ một thời gia~n học võ đã, còn bùa ngải tinh sau.
- Thì đúngrồi, ai mà không phải qua kỳ thử thách chứ. Thế chúng nó có chịu không?
- Tụi nó biết trước là như vậy rồi mà, nhưng mấy ả coi bộ ham làm thầy lắm đó. Con bé xinh xinh hôi chị Hà học bao lâu rồi mà chưa đưực điểm đạo, khi nghe chị ấy nói, em thấy y thị nhăn mặt.
Tam cười hì hì:
- Học trò mới đứa nào không như vậy, tụi nó tương ai muốn làm thầy cũng được hay sao chứ. Ua, con Hà chưa về hay sao?
Cưng nhìn Tam lém lỉnh, nó nghĩ tới mấy chụcbạc trong túi Hà vừa dúi cho, bảo nó đi kêu Tam tới nhà thầy Tư ăn cháo, chính nó đã bịa chuyện thầy Tưbảo nó kêu cho Tam lật đật phải đi ngay. Cưng cũng đã nhìn thấy Hà ngồi ăn hủ tíu sáng nay với Tam ở quán chú Ba Đầu Hẻm, và vừa rồi Hà lại bàn với nó mở sòng bầu cua ở chợ Nhỏ. Đây là mộng ước của Cưng từ mấy năm nay, nó với thằng Phèn lămle mở sòng bầu cua hoài mà không có ai đỡ đầu. Tưởng đã phải quên đi điều đó, ai ngờ Hà lại khui ra và tính làm ăn lớn với nó nữa. Cưng biết chắc Hà có dư khả năng làm điều đó nàng lại kéo được cả Tam nhập cuộc thì kể như xong rồi. Cưng nói lấy lòng Tam.
- Chị Hà bảo phải chờ thầy tới chỉ cho chị ấy đường Ngọc Trảng để ăn thua đủ với con Oanh, hôm qua chị ấy bị nó hạ tức lắm đó, con nhỏ đưực thầy San tập luyện kỹ nên lối quá. Phải có thầy chỉ cho chị ấy mới trị được nó mà thôi.
Tam cười ha hả, chàng biết thằng nhỏ nói dóc, nhưng vẫn thấy thú.
- Cái mồm mày ăn nói dẻo quẹo từ hồi nào vậy. Mày không thấy thầy San lúc này ngon lành hay sao mà dám dụng vô chuyện của người ta.
Cưng vênh mặt.
- Em nể thầy San thực, nhưng con Oanh là cái thá gì. Không lý em là con trai lại kêu nó đấu với em. Cái thứ đó học mười năm nữa em cũng nhai sống.
Tam bóp mạnh vô vai Cưng làm nó hơi nhăn mặt.
Chàng nói khích:
- A, thằng này ngon, như vậy tao hỏi mày, tối hôm qua, khi con Oanh dùng thế Vuốt Xà Hành đánh mày, mày phản ứng thế nào?
Cưng mỉm cười.
- Không phải nói, bây giờ nó đánh thế đó ra rồi em mới nói, chứ cái cỡ nó, nếu đánh em như vậy, em đâu có thèm lộn mèo ra phía trước như chị Hà cho ê mình, ê mẩy.
- Vậy mày làm sao?
Cưng "hừ một tiếng, nói:
- Khi nó kéo tay em vô mình nó, em sẽ theo luôn cái chớn đó, húc đầu vô ngực nó xem đứa nào lỗ cho biết.
Tam phì cười, la lớn:
- A, thằng này liều mạng, nó mà lách ưùnh qua bên mặt một chút thôi thì cái đầu mày húc xuống đất là cái chắc. Tao bảo đảm với mày, con Oanh nó sẽ làm như vậy, vì tối qua lúc nó chuyển tấn, giữ thực vững bộ Đinh Tấn bên tay mặt. Chân mặt nó đứng trước, chân trái chống phía sau. Nếu mày theo cái chớn nó kéo mà húc đầu vô ngực nó, chân trái nó ở phía sau chỉ kéo về bên mặt một chút độ một phần tư vòng thôi là mày bỏ đời. Nếu nó buông mày ra thì đầu mày húc xuống đất, nếu nó cố tình hạ độc thủ thì cứ rúu mày trong quyền pháp ấy, tặng cho mày một cùi chỏ táp ngay quai hàm, bây giờ mày không còn một cái răng ăn cứt, chứ đừng nói ở đó mà ăn cháo vịt đâu em.
Cưng nghe Tam nói, há hốc mồm, nó không ngờ con nhỏ Oanh lại lợi hại nhưvậy, nhưng hình hưnó không tin con bé này lại có thể biến thế tài anh như Tam nói được. Họa chăng là Tam mới có thể làm như vậy được thôi, nó hỏi nhỏ:
- Bộ thầy thấy con nhỏ Oanh mà lợi hại nhưvậy sao?
- Tao không biết, nhưng mà tình hình tối qua là như vậy đó.
Cưng tư lự một lúc rồi nói:
- Bữa nào em thử với nó một keo xem sao.
Tam lắc đầu.
- Tao khuyên mày bỏ ý định đó đi, coi chừng mang nhục đó em. Tao biết mày khoẻ hơn nó nhiều, nhưng tỉ võ chứ không phải bán thịt đâu mà hònglấy thịt đè người. Để tao nói cho mày điều bí mật này, không được tiết lộ với ai nghe chưa.
Cưng ngoan ngoãn gật đầu.
- Dạ, thầy đã dặn, em không dám nói với ai đâu. Em mà nói với ai cho Hà Bá vật đi.
- Đồ cô hồn, ai bảo mày thề. Tao biết mày không nói với ai rồi. Để tao cho mày biết mà phòng thân thôi. Con Oanh và cả con Dung nữa, đã đưực chú Tư chọn ngày cho điểm đạo để học Võ Thần rồi, mày liệu mà giữ hồn, đừng có chọc tụi nó mà mang họa vào thân đó em.
Điều này thì Cưng không thế nào tưởng tượng được. Hai con nhỏ này có đáng gl mà lại được thầy Tư chọn để điểm đạo, cho học Võ Thần và bùa ngải. Trong thãm tâm Cưng không phục chúng chút nào. Nớ giáo hoảng hỏi Tam:
- Bộ thầy nói thực hả?
- Không lý tao lại đi nói xạo mày hay sao.
- Nhưng mà không lý võ đường mình hết người tài rồi hay sao mà thầy Tưlại đi chọn hải con nhỏ con đó.
Tam cười hì hì.
- Mày không tin cứ chờ vài bữa nữa thôi, không lâu đâu Tao đã nói với mày, tỉ võ không phải là lấy thịt đè người. Hơn nữa, đi vào thế giới Thần Võ thì không còn cần tới bắp thịt nữa.
Cưng ngơ ngác, hỏi:
- Ủa, thế tập võ mà không cần sức mạnh thì lấy cái gì chiến đấu?
Tam nhìn thằng nhỏ thương hại. Chàng nghĩ ngay tới chương trình của Hà mở sòng bầu cua ở chợ Nhỏ, nàng có nói thằng này lắc bầu cua rất thiện nghệ,bằng mọi giá phải dụ nó hợp tác mới xong. Chàng cố tình quên đi luật lệ của môn phái về bí mật của sự luyện tập Võ Thần, không được tiết lộ cho bất cứ ai chưa được điểm đạo. Tam nói nho nhỏ:
- Những điều hôm nay tao nói cho mày nghe không được tiết lộ với ai nghe. Võ Thần không cần tới sức mạnh của bắp thịt. Điều căn bản là: Tinh, Khí, và Thần. Giữ được Tinh, thu được Khí, thì luyện được Thần. Khi đã xuất thần thì thân chẳng phải là thân. Thế cũng không còn là thế nữa. Mọi sự đều đi vào hư ảo, vô vi. Khi điểm đạo là khai thông kinh mạch cho các đệ tử Thần Võ nhập môn, để đi vào thế giới huyền ảo của trời đất. Tao chắc chắn có nói nhiều hơn nữa mày cũng không hiểu nổi đâu. Nhưng mà bất cứ đứa nào được xuất sư đều có thể điểm đạo được Nhưng mà bây giờ tao có mọc nanh cũng không dám điểm đạo cho mày. Mày chờ cho tao được lập lên làm chưởng môn, môn phái Lâm Kinh Thần Võ này đã, chắc chắn tao sẽ điểm đạo cho mày.
Cưng mừng rơn, la lớn:
- Thầy nhớ nhe, nhất định em ủng hộ thầy lên làm chưởng môn đó.
Tam và Cưng cũng vừa đi tới võ đường, Tâm nói nho nhỏ:
- Mày la nho nhỏ chứ, không chết cả đám bây giờ.
Cưng lấy tay bịt miệng lại, nhìn Tam cười khúc khích.
Trong sân võ đường, San đang chỉ cho ba cô gái sửa lại những thế tấn căn bản mà các cô đã học ở nơi khác,,nhưng thực hành chưa đưực đúng lấm. Chàng chậm rãi nói:
- Đây là điều căn bản ai học võ cũng biết cả rồi, nó thực dễ, nhưng học tới nơi tới chốn lại là cả một vấn đề. Biếtlà một chuyện,luyện được hay khônglại là một chuyện khác Thường thưừng, các môn sinh hay coi thường những điều căn bản này, để rồi khi luyện lên cao, chính những điều này lại hại các môn sinh đó phải bỏ cuộc.
Trong khi chàng nói, cả ba cô gái cùng đang đứng thế Trung Bình Tấn.
Họ đứng rất gọn nhưng vẫn không làm San hài lòng, chàng mỉm cười:
- Thầy Tư thường nói, đứng tấn chứkhông phải đi mò cua mà cái lưng khom khom, chúi đầu xuống đất.
Cả ba cô gái cùng cười khúc khích vì họ chợt thấy lưng mình quả thực đang khom khom, không ai bảo ai, tự sửa lấy ngay, họ hơi ưỡn ngực về phía trước để giữ cho xương sống thực thẳng. Lúc ấy Tam cũng vừa đi tới, chàng nhìn mấy cô gái nói:
- Các cô đưực thầy San luyện tập ngay từ lúc mới vô là may mắn lắm. ở đây thầy San là người có nội công thâm hậu nhất và kỹ thuật căn bản về Võ Thuật Việt Nam Cổ Truyền khó có ai qua mặt đưực thầy San.
San quay lại thấy Tam, chàng cười hì hì:
- Thầy Tam mới tới à ?
Nói rồi chàng quay lại bảo mấy cô gái:
- Thầy Tam là đại sưhuynh của võ đường này. Ai thầy ấy cũng khen, các cô phải coi chừng. Chính thầy ấy mới là cây cột trụ của võ đường để huấn luyện võ sĩ lên đài. Chút nữa đây, thế nào thầy Tư cũng bảo thầy Tam thử lại trình độ võ nghệ của các cô trước khi thực sự tập luyện những bài quyền đúng với trình độ của từng người. San chưa dứt lời, thầy Tư đã từ trong nhà đi ra, chợt nhìn thấy Tam, ông nói liền:
- Tụi nó để dành tô cháo vịt cho thầy ở trong bếp, vô đó ăn đi, rồi ra đây cho tôi nhừ thầy chút việc.
Tam vừa vâng, dạ, vừa liếc mấy cô học trò mới rồi đi nhanh vào trong nhà. Hà đã chực ngay ở phòng khách, nàng đã múc cháo để sẵn trên bàn cho chàng từ hồi nào.
- Em biết anh sắp tới nên múc cháo sẵn để trên bàn cho anh đó.
Tam cười thật tươi, chàng lại bàn bưng tô cháo nóng hổi lên ăn liền, miệng xuýt xoa:
- Ngon tàn bạo, ngon tàn nhẫn, chịu không nổi.
Cưng và Hà ngồi bên cạnh Tam, nhìn chàng ăn thích thú. Cưng lấy tay xoa bụng, nói:
- Em ăn no căng bụng rồi mà nhìn thầy Tam ăn lại bắt thèm. Coi kìa, ông ấy ăn như cọp.
Tam vừa nhai nhồm nhoàng vừa nói:
- Mày nói cái gì đó thằng cô hồn?
Hà cười lớn:
- Thằng Cưng nó nói anh ăn như chó đói.
Cưng nghe Hà nói, vội vàng nhẩy xuống giường, lấy tay chỉ Hà, la bai bải:
- Ê ê chị Hà nói bậy nhe, em đâu có nói vậy đâu.
Hà cười nghiêng ngửa, nhìn thằng nhỏ đang nhẩy tưng tưng, đi giật lùi ra cửa, có lẽ trong võ đường nó ớn Tam còn hơn cả thầy Tư. Lúc nãy nàng đã nói chương trình mở sòng bầu cua ở chợ Nhỏ với y, thằng bé vui như mở hội, chưa bao giờ Hà thấy khuôn mặt nó tươi nhưlúc đó, cho tới bây giờ, nàng tự nhiên thấy nó có vẻ thân thiết với nàng hơn bao giờ hết. Cưng đang đi giật lùi ra sân, sợ Tam nghe Hà nói bậy, đập một thoi bất tử thì không xong, dù cho ngay sau đó, Tam có biết Hà chỉ nói chơi cũng dã ăn đòn rồi. Vừa tới cửa, đám học trò mới cũng ồn ào kéo nhau vô, Cưng đụng phải Nga, té bò càng.
Tam bỏ tô cháo xuống bàn cười ha hả, mọi người cùng cười trước cảnh Cưng nằm bò dưới đất. Còn Nga bị Cưng đụng phải, nhưng nàng nhanh chân lui về phía sau được San ôm lại nên không bị té, nàng hồng đôi má, mắc cỡ, nhưng may lúc đó ai cũng mải nhìn Cưng cười nghiêng ngửa nên không ai để ý tới nàng. Nằm trong vòng tay San, tự nhiên Nga thấy một cảm giác lạ lùng chạy dài khắp châu thân, không hiểu sao nàng có những cảm giác lạ lùng này.
Tiếng San thì thầm bên tai:
- Cô Nga có sao không?
Nàng bẽn lẽn trả lời:
- Cám ơn anh, em không sao.
Vừa nói xong, Nga mới chợt nhận ra; tự nhiên mình xưng anh em ngọt sớt với San như vậy, hai má nàng càng đỏ lên hơn nữa, có lẽ San cũngvừa nhận thấy có gì hơi khác lạ chàng lật đật buông vòng tay đang ôm ghì lấy Nga ra. San vừa nhìn thấy một ánh mắt đam mê khờ dại nhìn nùnh. Chàng nhớ lại lùnh ảnh cặp mắt đam mê của Hoa nhìn chàng những lúc âu yếm trong vườn cây của thầy Mười ở dưới cầu Bình Lợi. Chàng lật đật đẩy nhẹ Nga ra, nhưng vô tình chàng chợt nhận ra Nga chỉ bận có mỗi chiếc áo bà ba bên ngoài, bên trong không có áo lót. Chàng cố tình lờ đi nhưkhông để ý nùnh vừa biết điều đó. Nhưng hình như Nga lại biết được tất cả những gì trong đầu San, mặt Nga càng đỏ ửng. Để xua đuổi nhưng hình ảnh vừa thoáng qua trong đầu, San cúi xuống nắm tay kéo Cưng đứng dậy, nói:
- Không lý mày muốn nằm vạ đây luôn hay sao?
Cưng vẫm còn nhăn nhó:
- Té một cái thấy ông bà luôn, nếu mà đụng phải thầy còn đỡ, nhè mấy cô này nên em không biết làm sao.
- Thì mày xin lỗi người ta đi chứ còn làm sao nữa.
- Dạ, dạ, thầy nói phải rồi, phải rồi.
Vừa nói, Cưng vừa quay qua Nga:
- Tôi xin lỗi chị Nga, bị sợ Thầy Tam đập tôi nên mới đi giật lùi, không thấy chị, lỡ đụng phải thôi.
Nga cũng vừa kéo lại vạt áo, nói:
- Có gì đâu mà anh phải xin lỗi, lỡ thôi mà.
Mọi người cũng vừa kéo nhau vô hết trong phòng khách. Hà nhanh nhẩu vô bếp đem ấm nước sôi lên chế thêm vô bình trà, chế đầy bình trà, nàng đem ấm nước
xuống bếp; Vừa lấy thêm nước lạnh đổ vô ấm tính để lên bếp, Hà quay qua đã thấy Nga đứng sau lưng tự hồi nào:
- Chị Hà ơi để em phụ với chị cho.
Hà nhìn Nga mỉm cười:
- Có gì đâu mà phụ, em lên nhà trên nói chuyện với anh em chovui đi, thằngCưngđụngphải em có đau không?
- Anh Cưng té đau chứ em có sao đâu. May mà thầy San đở em kịp, nếu không chắc cũng đo đất quá.
Lúc Nga nằm trong tay San, Hà đã nhìn rõ ánh mắt của cô nàng, linh tính của phụ nữ cho Hà biết ngay cô bé này khoái anh chàng San rồi. Hồi chiều cô ta đã chả theo hỏi nâng hoài về San là gì. Khi biết được ngoài thầy Tư ra, trong võ đường San là người có trình độ bùa ngải cao nhất. Chàng lại còn độc thân nữa làm gì mà cô bé không mê cho được. Nàng đã cố tình không nói gì tới Hoa, người vợ sắp cưới của San. Chuyện mồi chài đàn ông và mối mai, đưa đẩy cô này với chàng kia là nghề của nàng. Không hiểu sao tự nhiên trong đầu Hà lại lóe lên nhữngý định muốn làm cho San điêu đứng vì đàn bà. Nàng nhìn sát vào mặt Nga~ mỉm Thầy San nổi tiếng hào hoa ở võ đường này, chị để ý từ lúc em

