o khác, nhảy xuống xe theo cảnh sát Văn. Cô ngó bốn xung quanh, ngoài xe của họ, các xe khác vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Trước mặt cô có một con đường hầm.
Sơ Vũ ngẩng cổ, trên lối vào đường hầm viết hai chữ bằng tiếng Thái: Mười một.
Sơ Vũ quay đầu, bắt gặp đúng ánh mắt của cảnh sát Văn, hắn nhìn cô cười cười. Sơ Vũ lập tức ngoảnh sang hướng khác, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng để che dấu nỗi bất an trong lòng. Cảnh sát Văn tiến lên một bước: “Mời cô Đặng, tôi sẽ đưa cô đến một nơi có tầm nhìn tốt hơn để cô có thể chứng kiến những chuyện sắp xảy ra”.
Sơ Vũ cùng cảnh sát Văn lên núi theo một lối đi nhỏ bên cạnh đường hầm. Đến khoảng đỉnh đường hầm, hắn phất tay ra hiệu mọi người dừng lại. Cảnh sát Văn gật đầu, đám người đi sau lập tức tản ra bốn hướng. Cảnh sát Văn sờ vào túi áo, lấy ra một điếu thuốc châm lửa. Đốm lửa lập lòe trong đêm tối hắt vào mặt của hắn rồi biến mất.
Mọi vật xung quanh trở nên yên tĩnh. Đứng từ vị trí này có thể nhìn rõ con đường quốc lộ phía dưới. Con đường này không quá tấp nập, cứ khoảng ba đến năm phút mới có một chiếc xe đi qua. Mỗi lần thấy có xe tiến đến, Sơ Vũ không dấu nổi sự căng thẳng. Một lúc sau, người cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lúc này trời vẫn tối mịt. Văn Lai ở bên cạnh giơ tay lên, nhờ ánh huỳnh quang trên đồng hồ đeo tay của hắn, Sơ Vũ nhìn thấy con số hiển thị thời gian: 3:50.
Từ xa xa có một chiếc xe chạy tới, đó là một chiếc xe tải lớn, lúc leo dốc phát ra tiếng gầm rú kinh hồn. Những người đứng xung quanh Sơ Vũ lộ rõ vẻ cảnh giác cao độ. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay, tim cô dường như ngừng đập.
Lồng ngực căng cứng, Sơ Vũ hít một hơi sâu rồi liếc bốn xung quanh. Sơ Vũ biết dù Lục Tử Mặc có đến hay không, cô cũng nhiều khả năng không nhìn thấy anh. Tuy vậy, ánh mắt của cô vẫn ra sức tìm hình bóng anh trong bóng tối.
Văn Lai kéo Sơ Vũ sát vào người mình, thò tay lấy súng ở đằng sau lưng. Hắn rút chốt an toàn, căng mắt theo dõi tình tình phía dưới như con báo rình mồi.
Văn Lai giữ Sơ Vũ rất chặt, chặt đến mức cánh tay cô đau nhức. Nhưng Sơ Vũ không hề bận tâm, cô vẫn chăm chú nhìn xuống dưới đường. Chiếc xe tải đi đến cửa đường hầm quả nhiên dừng lại. Một người đàn ông cao lớn nhảy xuống từ buồng lái, đi bộ vào bên trong đường hầm.
Văn Lai lôi ra một chiếc ống nhòm. Trong ống kính, người đàn ông thong thả đi tiểu tiện bên lề đường, bộ dạng rất lơ đễnh. Tuy nhiên, người này đội mũi trùm sát mặt nên không nhìn rõ diện mạo. Trước tay lái còn có một người đàn ông khác, người này cúi thấp đầu tựa vào cửa xe.
“Đội trưởng, cá đã vào lưới, có cần thu lưới không?”
Một tiếng nói vọng đến từ thắt lưng Văn Lai. Hắn vẫn đang nhìn chăm chú vào ống nhòm. Mặc dù trời tối hắn không nhìn rõ diện mạo của hai người đàn ông bên dưới nhưng qua hình dáng, có thể đoán đó là Lục Tử Mặc và Ba Dữ.
“Đợi thêm một lúc nữa”. Văn Lai nói ngắn gọn.
Thời gian từ từ trôi đến bốn giờ đúng. Người đàn ông sau khi tiểu tiện xong quay lại xe tải. Không hiểu tại sao, chiếc xe tải không tiếp tục chuyển bánh mà vẫn đỗ ở lối vào đường hầm. Khi xe chở hàng bí mật của cảnh sát gần đến nơi, không khí ngày càng căng thẳng, những người mai phục dường như nín thở, chờ đợi sự việc xảy ra.
Khi xe chở hàng của cảnh sát còn cách lối vào đường hầm một trăm mét, không nằm ngoài dự liệu, hai người đàn ông trên chiếc xe tải mở cửa nhảy xuống đi về phía xe cảnh sát. Cùng lúc đó, Văn Lai hạ lệnh: “Thu lưới”.
Một luồng sáng rực từ bốn hướng chĩa vào hai người đàn ông trước đường hầm. Bên tai Sơ Vũ vọng đến tiếng ầm vang đinh tai nhức óc, khiến cô đứng không vững. Từ bên kia núi xuất hiện một chiếc máy bay trực thăng từ từ bay lên, ánh sáng trắng bạc phản chiếu lên máy bay trực thăng, một họng súng đen ngòm từ trên đó chĩa xuống hai người đàn ông bên dưới.
Vài giây sau khi có lệnh của Văn Lai, đám lính mai phục lăm lăm súng ống lao xuống từ hai bên triền núi quây tròn hai người đàn ông. Đến lúc này, Văn Lai mới thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh đầu nhìn Sơ Vũ mặt mũi trắng bệch, hắn cười đắc ý: “Đi thôi, đi xuống gặp người đàn ông của cô”.
Sơ Vũ bị áp giải xuống núi. Hai người đàn ông bên dưới bị những họng súng ép quỳ gối đặt hai tay lên đầu. Khi Văn Lai đến, đám lính tự động rẽ thành hai hàng. Văn Lai từ từ tiến lên phía trước, nở nụ cười nham hiểm: “Lục, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Đời người đúng là chẳng biết thế nào mà lần, có phải không?”.
Văn Lai bỗng tắt tiếng ở đây, nụ cười trên môi biến mất. Sơ Vũ đi ngay sau hắn, ánh đèn chói mắt khiến cô mất mấy giây mới nhìn kỹ hai người đàn ông đang quỳ dưới đất, là hai người xa lạ hoàn toàn.
“Các người…”
Văn Lai đanh mặt, nắm cổ áo một người đàn ông quát lớn: “Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này, chặn xe chúng tôi lại làm gì?”
“Chúng tôi…chúng tôi là người của công ty vận tải…”
Người đàn ông bị túm cổ áo sợ chết khiếp, nói lắp bắp: “Có người bỏ tiền thuê chúng tôi đến đây, bảo là xe chở hàng của họ bị hỏng. Đúng giờ này xe sẽ qua đường hầm mười một, anh ta yêu cầu chúng tôi nhận hàng từ chiếc xe bị hỏng, rồi đưa tới nơi quy định”.
Từ cổ họng Văn Lai phát ra tiếng gầm gừ như con dã thú bị thương, hắn đẩy mạnh người đàn ông rồi quay người bước đi. Sơ Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc đi ngang qua Sơ Vũ, Văn Lai ngoái cổ nhìn cô, nói hằn học: “Cô đừng vội đắc ý quá sớm, hãy cứ chờ đi”.
Hết chương 32
bạn đang đoc truyện tại topkute.net
QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 33
Sơ Vũ bị Văn Lai đưa đến đồn cảnh sát của một thị trấn nhỏ gần đó. Bận rộn căng thẳng suốt cả đêm, đám đàn ông tham gia kế hoạch bắt giữ đều mệt mỏi rã rời. Được sự đồng ý của Văn Lai, vừa đến thị trấn, họ tập tức giải tán đi nghỉ ngơi.
Sau khi phát hiện hai người đàn ông trên xe tải không phải là Lục Tử Mặc và Ba Dữ, Văn Lai không nói thêm một câu nào với Sơ Vũ. Trên đường đi, hắn cũng không ngồi một xe với Sơ Vũ, mà bảo hai người cảnh sát áp giải Sơ Vũ. Đến thị trấn nhỏ, hắn nhốt Sơ Vũ vào một phòng tạm giam ở đồn cảnh sát địa phương.
Lúc này vào khoảng năm giờ ba mươi sáng, phòng tạm giam không có cửa sổ nên không nhìn thấy bầu trời bên ngoài. Đồn cảnh sát bật hết đèn tuýp, ánh sáng trắng hắt vào tường càng khiến không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Sơ Vũ ngồi trên giường ở phòng tạm giam lưng dựa vào bức tường lạnh phía sau. Gọi là giường, thật ra chỉ là một bệ xi măng rộng một mét, dài hai mét. Ngoài chiếc giường, góc phòng tạm giam còn có một nhà xí không cửa. Vì vậy cả căn phòng bốc lên một mùi khó chịu, trộn lẫn giữa mùi xi măng, vôi vữa và mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Lục Tử Mặc và Ba Dữ không biết bây giờ thế nào rồi?
Sơ Vũ ngẩng đầu, nhìn đám côn trùng nhỏ đậu xung quanh đèn tuyp. Bên ngoài vọng đến tiếng nói chuyện qua điện thoại. Tường vách của đồn cảnh sát rất mỏng, có thể nghe rõ tiếng nói từ phía văn phòng.
Một tiếng động lịch xịch vang lên, cánh cửa sắt khu tạm giam mở ra, kêu ken két. Mấy người cảnh sát đi vào, mang theo một cái mâm bằng nhựa khá lớn. Họ lần lượt phát đồ ăn đến từng phòng tạm giam. Sơ Vũ ngồi tựa vào tường không qua nhận đồ ăn, cô ngẩng đầu nhìn người cảnh sát vừa đến cửa phòng mình. Anh ta đội mũi che hết nửa khuôn mặt. Sau khi đặt khay thức ăn lên song sắt, anh ta ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt của anh ta khiến Sơ Vũ hóa đá.
Người cảnh sát chính là Ba Dữ.
Bắt gặp ánh mắt của Sơ Vũ, Ba Dữ gật gật đầu. Anh ta cầm dùi cui gõ vào khay thức ăn: “Ăn cơm”.
Nói xong, Ba Dữ quay người đi ra. Sơ Vũ sau một hồi sững sờ kinh ngạc, tim cô vẫn đập thình thịch. Cô chậm rãi bước đến bên cửa cầm khay đồ ăn như người mộng du. Thức ăn dành cho người tạm giam rất đơn giản, Sơ Vũ cũng chẳng muốn ăn gì. Tuy nhiên, cô vẫn đưa thức ăn vào miệng, để trấn áp sự chấn động trong lòng.
Ba Dữ xuất hiện ở nơi này, có nghĩa Lục Tử Mặc cũng ở quanh quẩn đâu đây? Tại sao họ lại đến đây đây? Sơ Vũ không ngừng suy đoán hành tung của hai người. Lẽ nào họ biết cô bị Văn Lai bắt giữ, nên mới đến đây để cứu cô?
Sơ Vũ đang nghĩ ngợi lung tung bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện. Cô nhìn qua chấn song sắt ra bên ngoài, thấy Ba Dữ đang ung dung đứng ở cửa ra vào trò chuyện với người cảnh vệ. Người cảnh vệ tỏ thái độ khá thân mật với Ba Dữ, nhận điếu thuốc từ anh ta rồi cúi đầu để Ba Dữ châm lửa. Đúng lúc đó, người cảnh vệ bị Ba Dữ đập một cú mạnh vào sau gáy, toàn thân mềm nhũn đổ vào người Ba Dữ.
Ba Dữ ngẩng đầu ngó bốn xung quanh đầy cảnh giác. Lúc này là thời điểm giao ban giữa ca đêm và ca ban ngày, là lúc cảnh sát sơ hở nhất. Hành lang của đồn cảnh sát không một bóng người. Ba Dữ kéo lê người cảnh vệ đến trước cửa phòng giam Sơ Vũ. Anh ta nhanh chóng giật chùm chìa khóa trên thắt lưng người cảnh vệ bị ngất rồi mở cửa. Ba Dữ lập tức lách vào phòng: “Cởi bộ cảnh phục trên người hắn mặc vào người cô”.
Sơ Vũ không lên tiếng, lặng lẽ làm theo lời Ba Dữ. Sau khi mặc bộ đồ cảnh sát, Sơ Vũ bắt chước Ba Dữ kéo mũ cảnh sát xuống sát mặt. Ba Dữ đặt người cảnh vệ hôn mê bất tỉnh lên giường, lôi trong áo ra một bộ tóc giả đội lên đầu anh ta, nhìn từ xa như Sơ Vũ đang ngủ. Sau đó, Ba Dữ nhìn bốn xung quanh, kéo Sơ Vũ ra khỏi phòng tạm giam và khóa cửa.
Hai người thoát khỏi phòng tạm giam, đi dọc theo hành lang đồn cảnh sát. Hành lang có hai đầu, một đầu là văn phòng làm việc tổng hợp, đầu kia là phòng tư liệu và nhà vệ sinh. Ba Dữ dẫn Sơ Vũ đi về phía phòng tư liệu. Lúc này, cảnh sát đã hoàn tất việc giao ca. Họ đi đi lại lại trên hành lang và vào phòng làm việc của mình ở hai bên. Ba Dữ lặng lẽ đưa Sơ Vũ tới nhà vệ sinh nam, mở cửa đẩy cô trốn vào trong.
Nhà vệ sinh rất rộng, bên ngoài là bồn giữa tay, bên trong chia thành từng gian vệ sinh nhỏ. Sơ Vũ toàn thân run lẩy bẩy, cô bất giác nhìn lên ô cửa sổ ở tít trong cùng nhà vệ sinh. Cửa sổ rất nhỏ, may ra một đứa bé chui lọt, bên ngoài lại có chấn song sắt. Sơ Vũ hoàn toàn không có khả năng thoát ra từ nơi này.
Ba Dữ xem ra cũng không định để cô thoát thân bằng đường cửa sổ. Anh ta kéo Sơ Vũ vào gian vệ sinh trong cùng. Gian này chất đầy đồ tạp nham. Không chỉ có vậy, trên đất còn một người phụ nữ mặc bộ đồ lao công đang nằm bất tỉnh. Ba Dữ nhìn Sơ Vũ: “Cô mau thay bộ quần áo của người phụ nữ đó, rồi đẩy chiếc xe chở đồ vệ sinh đi qua đại sảnh. Cô đừng dừng lại cũng đừng ngẩng đầu. Hãy cố giữ bình tĩnh, ra đến cửa, cô nhớ đi về bãi đỗ xe ở góc sân phía tây, anh ấy đợi cô ở đó. Cô hãy nhớ, cô chỉ có hai phút thôi”.
Sơ Vũ gật đầu, Ba Dữ dặn dò xong liền ra ngoài. Sơ Vũ hít một hơi thật sâu, nhanh chóng thay bộ quần áo lao công rồi cúi đầu đẩy xe đi về phía trước. Đoạn hành lang ngắn mà cô có cảm giác như đi tới một ngàn mét. Mỗi khi có người bước ra từ văn phòng hai bên hành lang là Sơ Vũ giật mình thon thót. Khó khăn lắm cô mới đi đến đại sảnh. Lúc này, phòng tổng hợp của đồn cảnh sát ở đại sảnh hết sức bận rộn, tiếng chuông điện thoại, tiếng nói chuyện ầm ĩ. Sơ Vũ đẩy xe thuận theo bờ tường đi ra ngoài, may mà không có ai chú ý đến cô. Trên thực tế, những người cùng tham gia hành động với Văn Lai đêm qua đều là quân nhân. Vì vậy, trừ những người cảnh sát trực đêm đã giao ban về nhà, không ai biết Sơ Vũ là nghi phạm bị tạm giam ở đây.
Sơ Vũ vừa đẩy xe đồ đến cửa ra vào ở đại sảnh, bên trong đột nhiên vọng ra tiếng nổ rất lớn. Tất cả cảnh sát trong đồn sững người một giây. Sau khi họ định thần, văn phòng trở nên hỗn loạn, đám cảnh sát rút súng bên lưng rồi lao vào phía trong, nơi phát ra tiếng nổ.
Sơ Vũ đẩy xe chở đồ sang một bên, chạy thục mạng ra bên ngoài. Sơ Vũ vừa chạy đến khoảng sân rộng trước mặt, mặt đất đột nhiên rung chuyển. Cô quay đầu, thấy bên trong đồn cảnh sát khói bốc mù mịt, không ít người bịt miệng ho khù khụ chạy ra. Lúc này, Sơ Vũ mới hiểu khoảng thời gian hai phút mà Ba Dữ nói đến có nghĩa là gì.
Sơ Vũ không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, cô tiếp tục chạy về phía Tây. Vụ nổ ở đồn cảnh sát thu hút sự chú ý của tất cả những người có mặt. Không ai để ý đến người phụ nữ lao công đang hốt hoảng này. Sơ Vũ lảo đảo đi đến bãi đỗ xe. Một chiếc xe Jeep quân dụng đỗ ở lối ra từ bao giờ. Vừa thấy cô đi đến, cửa xe liền mở tung, Lục Tử Mặc nghiêng người kéo Sơ Vũ lên xe. Sau đó, anh nhấn ga xông thẳng vào sân trước đồn cảnh sát.
Sơ Vũ vẫn chưa kịp định thần. Người ở sân đồn hốt hoảng khi thấy chiếc xe lao tới, họ đều tránh sang hai bên. Sắc mặt Lục Tử Mặc không hề thay đổi, anh cũng không nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ nắm chặt cánh tay anh: “Ba Dữ…”
“Cậu ấy có thể tự thoát thân”.
Lục Tử Mặc trả lời ngắn gọn, chiếc xe Jeep lao nhanh tới cổng ra vào của đồn cảnh sát, rồi hòa vào làn đường bên ngoài. Buổi sáng đường xá thưa thớt xe cộ qua lại, Lục Tử Mặc nhấn ga hết cỡ, chiếc xe lao về phía Bắc với tốc độ kinh hồn.
Lúc này, Sơ Vũ mới thả lỏng thần kinh. Cô giữ im lặng, Lục Tử Mặc cũng không nói câu nào với cô. Anh lái xe rời khỏi đường cái đi vào con đường núi. Rõ ràng anh đang đến nơi hẹn trước với Ba Dữ. Lục Tử Mặc không nói, Sơ Vũ cũng không hỏi để mặc anh muốn đưa cô đi đâu thì đi.
Lục Tử Mặc dừng xe dưới một cây cổ thụ lớn. Động cơ ô tô vừa tắt, bốn bề yên tĩnh hẳn, thỉnh thoảng có tiếng cánh chim đập phần phật khi bay qua. Ánh mặt trời chiếu qua những tán lá xuống người họ. Sơ Vũ ngẩng đầu, phát hiện Lục Tử Mặc đang nhìn cô chăm chú.
“Xin lỗi đã khiến em thất vọng”.
Sơ Vũ bỗng dưng cảm thấy ấm ức vô cùng, cô lạnh lùng mở miệng: “Anh muốn đẩy em đi thật xa, kết quả em vẫn liên lụy đến anh, em…”
Gáy Sơ Vũ bị giữ chặt, gương mặt người đàn ông trước mắt đột nhiên phóng to, lời nói của cô bị anh nuốt mất. Lục Tử Mặc hôn cô cuồng bạo, như muốn hút hết hơi ấm và mùi vị của cô. Nụ hôn của anh không che dấu sự nhớ nhung của anh đối với cô, khiến bao phẫn nộ trong lòng Sơ Vũ bỗng chốc tan biến.
Sau nụ hôn gấp gáp, Lục Tử Mặc từ từ thưởng thức hương vị trên bờ môi Sơ Vũ. Anh giống một đứa trẻ ăn không no, hôn nhẹ lên khóe miệng cô một cách mê đắm. Rồi Lục Tử Mặc buông lỏng Sơ Vũ, nhìn sâu vào mắt cô: “Sơ Vũ!”
“Hả?”
Tim Sơ Vũ đập thình thịch, gương mặt đỏ ửng. Lục Tử Mặc không kìm được lại đặt nụ hôn dịu dàng lên môi cô: “Sơ Vũ”.
Sơ Vũ nhướng mắt, ánh mặt trời

