watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Đọc Truyện Sex - Quan Hệ Nguy Hiểm Full
Vũ lần từ dưới lên trên. Đốm lửa nhỏ xuất hiện trong thân thể Sơ Vũ khi nãy được anh đốt cháy thành ngọn lửa lớn. Sơ Vũ giữ tay Lục Tử Mặc. Tuy nhiên, sức của cô không là gì so với anh, anh chỉ dừng lại trong giây lát rồi bàn tay to lớn của anh tiếp tục di chuyển.



Quần áo Sơ Vũ rơi xuống đất không một tiếng động. Cô không một mảnh vải che thân dính sát vào Lục Tử Mặc, khiến anh hơi sững người. Sơ Vũ cảm thấy Lục Tử Mặc vuốt dọc theo cánh tay cô, nắm bàn tay cô đặt lên tường. Lục Tử Mặc nhấc thắt lưng Sơ Vũ, có ý xâm nhập cô từ phía sau.



Sơ Vũ hít một hơi sâu rồi nhắm mắt. Hai tay cô muốn bám lấy thứ gì đó nhưng phía trước chỉ là bức tường thô ráp lạnh lẽo. Móng tay Sơ Vũ cào trên tường tạo thành tiếng kêu ken két, càng kích thích Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc đỡ hai bên hông Sơ Vũ, anh hơi điều chỉnh thế đứng, không vội tìm đến lối vào cơ thể cô, nơi khiến anh thần hồn điên đảo.



Lục Tử Mặc cúi người hôn lưng Sơ Vũ. Sự kích thích của anh khiến thân dưới cô mềm nhũn, phải dựa vào tay anh mới có thể đứng vững. Lục Tử Mặc hôn dọc theo xương sống Sơ Vũ từ trên xuống dưới, xúc cảm dịu dàng đó khiến cổ họng cô khô rát, toàn thân bất lực. Một dòng điện từ nơi sâu nhất trong cơ thể dội lên, khiến cô vừa trống trải vừa đau khổ.



“Lục Tử Mặc”.



Sơ Vũ mở miệng, nhưng không biết nói gì, chỉ có thể gọi tên anh. Anh đáp lại cô bằng một âm mũi rồi rời khỏi bờ lưng cô. Lục Tử Mặc điều chỉnh lại người rồi đâm mạnh vào trong. Sơ Vũ cắn chặt môi khi cảm nhận thấy sự xâm nhập của anh. Ở tư thế này, nơi bí ẩn của cô khít chặt đến mức anh không thể lập tức tiến vào sâu trong cơ thể cô. Sau đó, Lục Tử Mặc tiếp tục đâm mạnh, Sơ Vũ thở dốc, cảm thấy bàn tay anh càng giữ chắc thắt lưng cô hơn.



Lục Tử Mặc cúi đầu ôm chặt Sơ Vũ, anh cảm thấy hơi nóng ẩm ướt từ người cô bao vây anh, thần kinh bị một sự kích thích mãnh liệt chưa từng có, khiến anh mê đắm, khiến anh muốn chìm xuống vực sâu không bao giờ dừng lại.



Sự kích động từ nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể từ từ lan ra, khiến hai người mất phương hướng. Sơ Vũ bám chặt bờ tường thở dốc. Cuộc xâm chiếm đột ngột của anh lấp đầy khoảng trống trong cô, làm đầu óc cô quay cuồng.



Không để Sơ Vũ kịp thở, Lục Tử Mặc lại tiến sâu vào. Sơ Vũ không thể kiềm chế tiếng rên rỉ, cả người cô mềm nhũn trượt xuống đất. Lục Tử Mặc cũng quỳ xuống theo thân thể cô, anh vẫn không ngừng động tác ra vào. Căn phòng chỉ còn hơi thở gấp gáp và tiếng rên la mờ ám của Sơ Vũ.



“Uhm…Em…không…”



Sơ Vũ thở hổn hển, mở miệng nhưng không biết mình đang nói gì. Lục Tử Mặc không dừng lại, anh cố ý ghé sát tai cô: “Em không gì cơ?”



Lục Tử Mặc chỉnh lại tư thế rồi càng tấn công mạnh mẽ hơn. Dưới những cú va chạm kịch liệt, Sơ Vũ nhanh chóng được anh đưa đến cực lạc. Cảm nhận được nơi sâu thẳm trong cơ thể cô bắt đầu co rút, anh đột ngột thoái lui khiến đại não Sơ Vũ như bị nổ tung.



Sơ Vũ cảm thấy cô sắp chết đến nơi. Rõ ràng cô đã vượt qua đỉnh điểm nhưng việc anh bỗng dưng rút lui khiến cô như từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Nhưng Lục Tử Mặc không để Sơ Vũ khó chịu lâu, anh đỡ cô dậy, xoay người cô đặt lên bệ rửa mặt rồi lại đâm mạnh vào.



Ở tư thế này, Sơ Vũ có thể nhìn rõ gương mặt Lục Tử Mặc. Mặt anh lúc này thâm trầm, hơi lạnh lùng như một con dã thú. Thấy cô nhìn mình chăm chú, anh không chịu nổi ánh mắt đó nên cúi xuống hôn cô. Trong lúc hai đầu lưỡi cuốn vào nhau, Sơ Vũ cảm thấy vật đàn ông của anh giãn ra trong cơ thể cô, tạo thành cơn sóng thần đưa cô tới cao trào một lần nữa. Sơ Vũ theo quán tính quặp chặt hai chân vào thắt lưng anh.



Sơ Vũ nhắm nghiền mắt, thở một cách nặng nhọc. Những cơn sóng tình cuốn cô ra tít ngoài khơi xa, không biết đâu là bờ bến. Một lúc sau Sơ Vũ mới hé mắt, Lục Tử Mặc vẫn đang ôm chặt lấy cô, anh còn ở trong cơ thể cô như lưu luyến không muốn rời.



Thấy Sơ Vũ hồi tỉnh, Lục Tử Mặc chậm rãi rút khỏi người Sơ Vũ, một dòng dịch trắng đục chảy xuống đùi cô. Sơ Vũ đỏ mặt định đứng dậy nhưng toàn thân cô bất lực. Lục Tử Mặc cúi người bế Sơ Vũ đến trước vòi tắm hoa sen, nhẹ nhàng lên tiếng: “Em hãy tắm rửa đi”.



Anh định bỏ đi, bị Sơ Vũ giữ chặt cánh tay. Lục Tử Mặc quay đầu, Sơ Vũ đang cúi xuống nên không nhìn rõ vẻ mặt của anh: “Lục Tử Mặc, anh thật quá đáng”.



Lục Tử Mặc giữ im lặng.



Từ đầu đến cuối, Lục Tử Mặc đều không có ý định mở lòng với cô. Yêu cầu của cô quá đáng lắm sao? Sơ Vũ tưởng rằng, cô đã rất cố gắng phối hợp với từng nhịp bước anh, cùng anh đồng sinh cộng tử vượt qua nhiều cửa ải gian nan. Vì anh cô mới từ bỏ cuộc sống yên lành, liên tục đối diện với tình thế nguy hiểm. Sơ Vũ nghĩ anh đã chọn cô, nhưng hình như đây là nhận thức sai lầm của Sơ Vũ. Vì cho đến bây giờ, Lục Tử Mặc vẫn là một màn sương mù dày đặc đối với cô.



Cô không biết anh nghĩ gì, đối mặt với chuyện gì, dự định làm gì.



Cô chẳng hiểu gì về anh, còn anh không định cởi mở với cô.



Lục Tử Mặc đứng nhìn Sơ Vũ hồi lâu, cuối cùng cũng không lên tiếng, quay người ra khỏi nhà tắm. Sơ Vũ tức giận mở vòi nước, để dòng nước lạnh lẽo chảy xuống người, chảy vào trái tim cô.



Sơ Vũ tắm xong thay quần áo đi ra ngoài. Lục Tử Mặc đứng bên cửa sổ lặng lẽ hút thuốc. Nghe tiếng động, anh quay đầu về phía Sơ Vũ. Ánh mắt Sơ Vũ dừng ở chiếc túi đen trên tay Lục Tử Mặc. Cô lập tức nhận ra chiếc túi đen đó, là túi vũ khí Ba Dữ không rời tay lúc bảo vệ cô ở Miến Điện. Trên quai túi có hai chữ thêu chỉ vàng bằng tiếng Thái: “Ba Dữ”.



Hóa ra người Lục Tử Mặc đang chờ chính là Ba Dữ. Lục Tử Mặc vẫn giữ cái túi, một tay rút vé máy bay và quyển hộ chiếu từ túi áo, đặt lên cái bàn gỗ thấp trước mặt: “Đây là hộ chiếu và vé máy bay của em. Tối nay tôi sẽ đưa em đến sân bay gần nhất. Em bay đi Bangkok, ở đó sẽ có người đón em. Sau khi trở về, em hãy làm theo mọi đề nghị của cảnh sát Văn, anh ta sẽ tiến hành thủ tục bảo vệ nhân chứng để đảm bảo sự an toàn của em”.



Sơ Vũ ngây người nhìn Lục Tử Mặc: “Làm theo đề nghị nào của anh ta, đề nghị dùng em làm mồi nhử để bắt anh hay giết chết anh?”.



Lục Tử Mặc đứng từ nơi xa, nhìn cô rất lâu, lâu đến mức Sơ Vũ tưởng anh sẽ không trả lời, rồi Lục Tử Mặc nói khẽ: “Sơ Vũ, em không còn sự lựa chọn nào khác”.



Hết chương 31

bạn đang đoc truyện tại topkute.net



QUAN HỆ NGUY HIỂM | Chương 32

Nửa đêm trời rất lạnh, một cơn mưa lớn không biết trút xuống từ bao giờ, gió thổi tới mang mùi tanh của nước mưa. Sơ Vũ mặc một chiếc áo khoác nhẹ đứng bên ngoài cửa nhà nghỉ, nhìn ánh đèn báo hiệu giờ giới nghiêm ở Maesai cách đó không xa. Ánh sáng trắng bạc thỉnh thoảng quét qua mặt cô, gương mặt không còn sắc hồng.



Sơ Vũ không có hành lý, cô tay không chạy trốn cùng Lục Tử Mặc đến nơi này. Anh mới mua cho cô hai bộ quần áo đi đường. Quần áo cũ vừa bẩn thỉu vừa rách nát nên cô bỏ lại trong thùng rác. Sơ Vũ đứng đó, trên tay cầm cuốn hộ chiếu, vé máy bay và ít tiền mặt Lục Tử Mặc để lại cho cô trước khi ra đi.





Mặt đất ẩm ướt, trên trời vẫn còn mưa bụi bay bay, gió thổi qua mặt mang không khí mát lạnh. Ánh mắt Sơ Vũ phóng về nơi rất xa, đầu óc cô trống rỗng.



Sơ Vũ chỉ có một thân một mình ở nơi đất khách quê người. Vài tiếng đồng hồ trước, cô vẫn ở trong vòng tay ấm áp của người đàn ông đó. Bây giờ, cô chỉ còn lại hình bóng cô độc, đến mức sẽ vỡ vụn và tan biến mỗi khi cơn gió thổi tới.



Sơ Vũ không muốn nghĩ đến Lục Tử Mặc. Bây giờ anh đang ở đâu, đang làm gì? Tại sao anh không ý thức được, mỗi lần anh bỏ rơi cô có thể sẽ là sự chia ly mãi mãi.



Một cảm giác mệt mỏi không thành lời bao trùm cả người cô, không chỉ thân thể mà đáng sợ hơn, cả trái tim cũng không còn sức gắng gượng, khiến Sơ Vũ gần như không đứng vững.



Tư duy của đàn ông và phụ nữ đúng là khác nhau hoàn toàn. Anh muốn cô được an toàn nên hết lần này đến lần khác đẩy cô ra xa. Anh thật sự không nghĩ, dù cô biết rõ thân thế của anh nhưng vẫn quyết định ở lại bên cạnh anh. Cô phải quyết tâm đến mức nào, hy sinh như thế nào mới làm được điều đó.



Cảnh vật trước mắt đột nhiên mờ dần, Sơ Vũ hít một hơi sâu, cố gắng giữ tỉnh táo. Đợi đến khi nhìn rõ mọi vật, Sơ Vũ chỉnh lại quần áo, định đi vào trong nhà nghỉ. Đúng lúc này, ánh đèn pha sáng loáng từ một đoàn xe phía xa xa thu hút sự chú ý của Sơ Vũ.



Mấy chiếc xe xe vũ trang đầy mình xuất hiện ở điểm nhạy cảm giữa hai nước vào lúc nửa đêm nửa hôm tạo ra bầu không khí bất bình thường. Sơ Vũ nhướng mắt, thấy một người đàn ông cao lớn từ trên xe Jeep đi đầu nhảy xuống, nói điều gì đó với người lính biên phòng gác cầu. Người lính kéo cần cho đoàn xe đi qua. Đoàn xe vừa qua cửa khẩu lập tức rú còi, phá vỡ sự yên tĩnh trong đêm tối. Sơ Vũ đứng từ trên cao nhìn xuống, đoàn xe đi theo con đường núi ngoằn ngoèo, rồi bất ngờ dừng ngay trước mặt cô.



Sơ Vũ bất giác lùi lại một bước. Một người nhảy xuống từ chiếc xe Jeep đầu tiên. Sơ Vũ giật mình, thì ra người vừa nói chuyện với anh lính biên phòng trên cầu chính là cảnh sát Văn.



Cảnh sát Văn nhìn Sơ Vũ, nhếch mép cười: “Cô Đặng, không ngờ chúng ta gặp lại nhau nhanh như vậy”.



Cảnh sát Văn vừa dứt lời, một đội cảnh sát súng ống đầy mình nhảy xuống xe, chia thành hai tốp bao vây nhà nghỉ. Cảnh sát Văn dường như không quan tâm đến mọi chuyện đang diễn ra. Hắn thong thả rút từ túi áo một điếu thuốc rồi châm lửa, hắn cúi đầu rít một hơi: “Cô Đặng có sở thích hay thật, dám đi dạo ở bên ngoài vào giờ này”.



Cảnh sát Văn vừa nói vừa ngẩng đầu: “Tôi rất hiếu kỳ, sao người đàn ông của cô để lại một mình cô ở đây. Lẽ nào hắn ta không biết đàn bà xinh đẹp rất dễ bị bắt đi hay sao? Là hắn quá tự tin vào bản thân hay quá tin tưởng cô?”



Sơ Vũ không trả lời, định đi vào nhà nghỉ nhưng bị cảnh sát Văn chặn lại: “Cô Đặng, gặp cô ở đây coi như chúng ta có duyên. Cô có muốn ngồi uống nước nói chuyện với tôi không? Dù sao chúng ta cũng từng gặp nhau vài lần, không đến nỗi là người xa lạ”.



Nhà nghỉ trước mặt Sơ Vũ trở nên hỗn loạn. Đội khám xét không chỉ có cảnh sát Thái Lan mà còn cả cảnh sát Miến Điện. Trong nhà nghỉ vọng ra các loại ngôn ngữ, từ tiếng xin lỗi làm phiền đến tiếng chửi rủa phẫn nộ.



“Tình cờ thì gọi là có duyên, nhưng tôi cảm thấy chúng ta gặp nhau ở đây không phải là ngẫu nhiên. Cảnh sát Văn định đến đây bắt ai vậy?”



Sơ Vũ nhìn thẳng vào cảnh sát Văn, lời nói có phần châm biếm. Cảnh sát Văn nhún vai: “Xem thái độ của cô Đặng, tôi có thể đoán hôm nay chúng tôi mất công toi rồi?”



Sơ Vũ cười nhạt, không đáp lời cảnh sát Văn. Cảnh sát Văn liếc Sơ Vũ cười thâm hiểm: “Nhưng gặp cô Đặng ở đây, cũng không hẳn không có thu hoạch gì”.



“Hả?”



Sơ Vũ hơi giật mình, nhưng cô lập tức lấy lại bình tĩnh. Cảnh sát Văn cười cười: “Thế nào? Cô có muốn chúng ta cùng uống một cốc rồi nói chuyện không?”



“Đây là lời mời hay là mệnh lệnh?”



“Tất nhiên là lời mời”, Cảnh sát Văn ngẩng đầu ngó bốn xung quanh: “Chúng ta đến quán bar bên kia ngồi đi”.



“Xin lỗi, muộn quá rồi, tôi muốn nghỉ ngơi”.



Sơ Vũ nói xong bước đi liền. Lần này, cảnh sát Văn không ngăn cô lại, hắn lạnh lùng mở miệng từ phía sau: “Tôi nghe nói bốn giờ sáng sớm ngày hôm nay, cảnh sát sẽ chuyển lô hàng thu được từ tên trùm ma túy Miến Điện Lama đi qua đường hầm mười một. Đây là nơi dễ bị đánh cướp nhất. Cô thử nghĩ xem, nếu người tôi cần tìm không ở đây thì sẽ đi đâu?”



Sơ Vũ sững người, lập tức dừng bước. Chỉ vài giây sau, cô ý thức được mình đã bị lộ tẩy. Nếu lời nói của Văn Lai nhằm mục đích thăm dò thì phản ứng của cô đã cho anh ta biết đáp án. Sơ Vũ tái mặt từ từ quay người nhìn cảnh sát Văn. Hắn cười gian trá: “Tôi tin cô Đặng bây chắc bây giờ không muốn ngủ đâu. Cô có muốn đi cùng tôi xem trò vui không?”



Lục Tử Mặc và Ba Dữ bỏ đi, chắc chắn sẽ tìm cách cướp lại lô hàng đó. Vậy mà Sơ Vũ trong một giây sơ suất đã để lộ cho cảnh sát Văn biết ý định của họ. Chuyện này sẽ đem đến phiền phức cho Lục Tử Mặc như thế nào? Sơ Vũ không dám nghĩ tiếp. Cảm giác hối hận, tự trách, lo lắng, hoảng sợ cùng một lúc dội vào đầu cô, khiến cô chóng mặt.



Xe Jeep phóng như bay trên con đường núi, Sơ Vũ ngồi trong xe nắm chặt hai bàn tay, chặt đến mức ngón tay tím tái. Hộ chiếu của cô bị cảnh sát Văn tịch thu. Tên cảnh sát cáo già tuyên bố bắt giữ và dẫn độ cô về Thái Lan với lý do cô nhập cảnh trái phép vào Miến Điện.



Văn Lai nhìn bộ dạng căng thẳng của Sơ Vũ, cúi đầu nói vào vô tuyến điện: “Đội chín báo cáo, triều đã lên chưa?”



Có tiếng tạp âm rè rè từ đầu bên kia vọng tới, sau đó là tiếng một người đàn ông: “Báo cáo, triều đã lên rồi. Con mồi đã bố trí xong, chỉ chờ cá đâm vào lưới”.



“Rất tốt, chú ý hướng bơi của cá”.



Văn Lai buông máy vô tuyến điện, nhìn Sơ Vũ cười nhếch mép. Hắn bất ngờ mở miệng: “Thật sự muốn biết một chuyện từ lâu, rốt cuộc trên người cô có thứ gì khiến Lục Tử Mặc mê đắm như vậy?”



Sơ Vũ mím môi không thèm trả lời, Văn Lai không để ý đến thái độ của cô, lẩm bẩm một mình: “Một người đàn ông như Lục Tử Mặc cũng động lòng trước tình cảm? Thà tôi tin trên người cô có gì đó hắn cần. Cô Đặng, Lục Tử Mặc muốn gì ở cô?”



Sơ Vũ quay đầu ra phía cửa sổ không để tâm đến những lời nói của cảnh sát Văn. Hắn thả lỏng chân tay, tựa người vào ghế sau một cách thoải mái: “Đàn bà đúng là động vật chỉ biết đến tình cảm, lại hay có ảo tưởng ngây thơ về tình yêu. Tôi nghe nói, đàn ông càng tồi tệ, phụ nữ sẽ càng thích. Tuy nhiên tồi tệ cũng phải có giới hạn thôi chứ. Kẻ giết người máu lạnh như Lục Tử Mặc, cô yêu hắn ở điểm gì?”



” Tôi sẽ phải trả lời những câu hỏi này khi bị thẩm vấn sao?”



Sơ Vũ cuối cùng cũng quay đầu, nhìn cảnh sát Văn bằng ánh mắt lạnh lẽo. Cảnh sát Văn hơi sững người, miệng tắt nụ cười: “Không, không cần. Trên thực tế, tôi không định để cô bị thẩm vấn”.



Nói đến đây xe Jeep phanh kít lại, tạo thành tiếng ma sát sắc nhọn nên mặt đường. Cảnh sát Văn mở cửa nhảy xuống xe, quay sang nhìn Sơ Vũ: “Xuống xe đi bộ có được không?”



Bên ngoài thời tiết khá đẹp. Vùng biên giới Thái Lan cũng vừa có một trận mưa, mặc dù không khí còn hơi lạnh nhưng rất trong lành. Sơ Vũ không còn sự lựa chọn nà
<<1 ... 2627282930 ... 34>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

14 | 15930
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10