no căng, se se xoay xoay hai núm vú hồng nhọn hoắt…rồi cũng bàn tay đó vùi sâu trong làn nước ấm vuốt ve nhẹ nhàng trong *** đàn bà khao khát đàn ông …Nàng thầm thì:
“Anh ơi…em nhớ tay anh….
Em thèm được anh ôm…anh yêu… anh ấp”
Bình hôn nhẹ trên cổ nàng:
“Anh cũng nhớ em….nhớ vú em….nhớ da thịt em….
Anh chỉ muốn lúc nào cũng có em bên cạnh ”
Nàng quay đầu…môi hai người gắn chặt nhau…lưỡi nàng xoắn xít ngọt ngào lưỡi chàng…Nàng vùi tay xuống dưới tìm cặc người yêu…*** mở ra cho cương cứng rướn sâu vào trong…làm như lúc nào, ở đâu giữa chàng và nàng cũng là nỗi thèm muốn trong nhau …cho nhau…có nhau…
Nàng thầm thì bên tai chàng:
“…Vào phòng đi anh”
Đứng trước tấm gương lớn trong cái phòng tắm ấm áp đó, chàng êm êm trìu mến lau khô từng góc nhỏ trên da thịt mịn màng tươi mát của nàng. Hai tay chàng vòng ra phía trước ôm trọn hai bầu vú no căng trong thèm muốn…
Nàng nhìn trong gương hai bầu vú đang bị vò đè xoa nắn trong lòng bàn tay đàn ông ham hố…
Rồi cũng bàn tay đó lòn xuống dưới vờn vuốt nghịch ngợm trên mãng lông đen nhánh mịn màn e ấp che cái mu *** cong cong dễ thương…mấy ngón tay mon men trên hai cánh *** nhung êm…
Cái cảnh tượng phản chiếu trong gương dâm đãng lạ lùng…
Nàng rùng mình…
ngón tay đàn ông tách nhẹ hai cánh ***….
*** đàn bà hồng hồng như cánh hoa hé nở….hai tay chàng cùng một lúc vùi xuống cánh hoa xinh đẹp kia…Theo ngón tay dịu dàng…đóa hoa hồng nhung dang rộng…Nàng thấy cái nhụy hoa nhỏ xíu như đang phập phồng theo nhịp thở kích thích của nàng…ngón tay đàn ông xoa nhẹ trên cái hột le mọng căng…
Nàng rướn cong người:
”Anh ơi….tay anh dâm quá hà….”
Đàn ông thầm thì:
“Vào phòng đi em..cho anh dâm với *** em…”
Khi quấn quít với da thịt người yêu trên cái giường ngủ rộng êm, ấm áp, và quen thuộc, Thanh Vân chợt nhận ra một thứ hạnh phúc rất yên bình tràn ngập trong tim nàng…
Dường như có một nỗi tương thông lạ lùng kết nối Bình và nàng, nơi đó Bình trám đầy một khoảng trống trong đời nàng. Cái khoảng trống của cô lẻ, của đơn độc đối phó với những va chạm tranh đua liên miên không ngừng nghỉ cuả cuộc sống, cuả những nỗi bất an tận sâu trong tận cùng ngỏ ngách cuả tâm hồn mà nàng luôn tìm cách khỏa lấp bằng những thử thách trong công việc, hoặc bằng những mối quan hệ chớp nhoáng, thoáng đến rồi đi, những mối quan hệ lạ lùng như đối với Hạ Hồng, với Minh, với những người tình một đêm … Cái khoảng trống đó đã ngự trị từ khi nàng vẫn còn ở bên người chồng cũ, nàng đã chối bỏ không nhìn nhận sự hiện hữu của nó.
Chỉ đến khi nàng gặp lại Bình thì Tình Yêu như ngọn sóng thần đưa nàng vào trong vòng tay Bình, chàng đã nhẹ nhàng len lỏi vào đời sống rất riêng tư của nàng, phủ ngâp trong nàng nỗi bình an tuyệt vời của Tình Yêu.
Và chỉ đến khi rời xa chàng, lúc lên máy bay trở về Mỹ, nàng đã khóc ngon lành như đứa bé con đánh vuột món quà quý giá, khi phải đối diện với nỗi hụt hẫng gớm ghê lúc rời xa người yêu. Cái khoảng trống vắng lặng dễ sợ bên trong nàng như đang mỉm nụ cười chiến thắng keó về …
Bây giờ…trong vòng tay người yêu đam mê, cuồng nhiệt…trong nụ hôn người yêu nồng nàn dịu dàng say đắm…con tim nàng chứa chan cái tình cảm lạ lùng của người yêu dành cho nàng. Nàng cong rướn người trong tình tự dâng hiến. Nàng muốn tự chôn mình trong nỗi ấm áp tuyệt vời đó…Nàng muốn cùng chàng lặn ngụp trong những rung động thấn kỳ của cảm giác mà chàng và nàng đang trao cho nhau và nhận từ nhau.
Nàng ôm ghì người yêu:
“Anh ơi….Em Yêu Anh….em nhớ anh…”
Môi người yêu nút nhẹ, vuốt say trên hai núm vú hồng căng nhọn. Nàng nghe người yêu ầm ừ:
“Bé ơi…..Bé yêu…”
Hai bàn tay chàng vờn xoa nhẹ nhàng trên hai bầu vú no căng…ở mỗi va chạm nhẹ nhàng trên hai bầu vú trắng nõn mịn màng là những cơn sóng cảm giác của dịu dàng, của yêu thương thần thánh…Nàng nghe người yêu rên rĩ:
”Bé con ơi…bé có biết vú bé đẹp hôn?”
Môi xinh cong cong, nàng ghẹo yêu:
“Hông…Bé hông biết….”
Hai bàn tay người yêu êm êm rờn rợn trên làn da vú mượt mà…chạy từ trong cái rãnh sâu hun hút, men theo triền dốc cao trên những đường cong lạ lùng…rồi vờn xoay trên hai núm vú hồng căng… nóng ấm… mềm êm…Nàng rên rĩ theo giọng dâm đãng dịu dàng của đàn ông:
“Bé ơi…vú Bé đẹp… vú Bé dễ thương …hai bầu vú cho anh …”
Chàng vùi môi sâu vào giữa hai bầu vú mịn…chàng ầm ừ kể lể tâm tình đàn ông nhớ nhung:
“…êm ả cuộc đời…anh chỉ muốn vùi mặt anh vào cái nôi êm của em cho anh…
Môi chàng miết sâu trên bầu vú mềm mềm êm êm căng căng…chàng tiếp tục:
“Vú em thơm như hương sữa …
vú em ngọt ..
vú em mềm…
vú em êm…”
Trong vòng tay của người yêu, Thanh Vân nhận ra một thứ tình cảm tôn thờ , một thứ tình yêu thần thánh mà Bình dành cho nàng…Nàng không thấy những vuốt ve cắn mấp từ người yêu mang tính dung tục của sự chiếm hữu và thỏa mãn, mà trái lại nàng lại nhận ra người yêu như đang dìu nàng vào một thế giới khác, rất riêng tư, rất lạ lùng…
Nơi ấy, chàng cho nàng hết cả say đắm trong tim chàng .. nơi đó, chàng tôn vinh nàng như một nữ hoàng …nơi đó, nàng là người đàn bà đẹp nhất và duy nhất bên chàng…
Nàng um ư trong môi hôn dịu dàng.
Nàng cong rướn vú trong những cắn nút bạo bùng…
Nàng dang rộng hai cặp đùi thon dài…
Vườn Điạ Đàng mở cửa…mời gọi người yêu…
Chàng đang vùi sâu môi trên khu vườn địa đàng…ở đó có Đoá Hoa Tình Yêu lạ lùng chỉ hé mở dành riêng cho chàng…
Cánh hồng màu hồng phấn…êm dịu nồng nàn hương tình…e ấp trong ngón tay đàn ông vuốt ve chạm nhẹ…
Môi người yêu cúi xuống chạm nhẹ lên hai cánh hồng ướt át hơi sương…lưỡi người yêu vờn vuốt dịu êm nhưng sao nóng bỏng dâm tình…môi người yêu mấp xoay trên cái nhuỵ hoa tình…
Thanh Vân rên rĩ tiếng con cái gọi mời:
“ui aaaa …anh ơi….têêêêêêêêê em”
Tiếng rên rĩ của nàng chỉ làm lưỡi thêm đam mê, môi thêm đắm đuối trên *** đàn bà nóng ườt dâm tình…Thanh Vân rùng mình trong tê dại…Nàng vùi hai bàn tay sâu trong mái tóc người yêu…Nàng mời gọi người yêu:
“Anh ơi…cho vào em …em nhớ của anh…”
Chàng nhẹ xoay người yêu…hai đùi chàng kẹp vào giữa haị cặp đùi thon trắng…cặc vùi sâu trong *** ngọt ngào…cả hai cùng bật tíếng yêu…
…từ chàng:
“ưưaaa Anh yêu *** cưng của anh…”
…từ nàng:
“aaaaa nah ơi….em nhớ cặc anh….”
Chàng vòng ôm nàng từ phía sau lưng…rướn cặc sâu trong ***, thầm thì tình si:
“*** em.. êm như nhung….chật cứng…uiaaaa
*** vuốt cặc anh…tê quá em ơi…”
Bàn tay chàng vòng ra ôm hai bầu vú no căng cong rướng… chàng vò…chàng nắn…chàng vuốt hai núm vú căng căng mềm mềm…tay kia chàng vùi xuống êm êm xoay xoay cái hột le mọng căng…trong lúc cặc chàng êm ả rút ra nhấn vào trong *** đàn bà ướt nhẹp dâm tình….Thnah Vân cong rúm người rúc trong lòng người yêu rối nẫy *** tê giựt theo những vuốt ve ân tình đằm thắm….
Bàn tay người yêu vờn trên vú xoa trên bụng mơn trớn trên mảng ***g đen nhánh trên cái mu *** mướt mát…rờn rợn trên cái eo thon …vuốt ve nhột nhạt trên làn da đùi non mơn mỡn…những cảm giác tê tê rờn rợn khắp cơ thể nuột nà của đàn bà…cộng thêm những nong cứng cọ sát êm êm tê giựt trong *** làm Thanh Vân thấy lâng lâng như ngưòi say…Làm như nàng đang trong cái nôi êm làm bằng những cảm giác châp chùng từ da thịt nóng ấm nồng nàn của đàn ông…Hơi ấm người yêu chung quanh nàng như ấp ủ bảo bọc …
Thanh Vân khẻ xoay người lại…nàng vùì tay xuống dưới…*** muốn cặc lúc nào cũng trong cái vòng ve vuốt nóng ấm …mắt nàng long lanh nhìn sâu trong mắt chàng:
“Anh ơì…anh à…. Bé yêu anh..”
Nàng nghe từ môi người yêu cái điệp khúc mà nàng thích nghe mãi nghe hoài…cái điêp khúc của Tình Yêu. Rất riêng tư mà cũng rất nồng nàn, Rất đơn giản mà rất diệu kỳ. Cái điệp khúc Tình Yêu đó chạy sâu trong tim nàng và lúc nào cũng làm con tim nàng rộn rã một niềm vui lạ lùng…Đó là lúc chàng thấm thì trên môi nàng:
“Bé yêu…Anh Yêu Bé…”
Cặc chàng rướn sâu…thật sâu… trong *** cong rướn….môi chàng chụp phủ kín trên môi nàng…nàng hé môi hồng lưỡi xoắn xít lưỡi…ngọt ngào không tưởng
Tận cùng trong đáy sâu con tim, nàng nghe ngập tràn một nỗi hoan lạc dịu dàng mà nàng chỉ nhận ra trong những lúc Bình ôm nàng trong vòng tay… và nhất là những giây phút yêu nhau cho nhau trọn vẹn tình say…những lúc giữa nàng và Bình hồ như không còn khoảng cách…
Nỗi tê sướng bùng vỡ trong nàng trong nhẹ nhàng, trong dịu dàng, trong tình tứ ru êm của cặc chàng trong *** nàng…Nàng rùng mình….Môi xinh hé mở tíếng yêu:
”Anh ơi….cho em….tia trong *** Bé đi anh….”
Đàn ông vùng lên đè nghiến đàn bà xuống giường…căc rướn sâu thúc tơi tả *** nóng ướt…Thúc tới …rướn sâu…nàng bị đẩy lui xuống góc giường…Nàng rên rĩ:
“Uuaaua aaa….anh…anh aaaui”
Nàng càng rên thì cặc càng ***g sâu dữ tợn… cho đến lúc nàng nhận ra cặc chạm sâu tới bến bờ mê cung…khựng laị rồi bùng vỡ….sâu sâu tận cùng là những con sóng ghê ghớm của tê dại …nàng trân cứng người hứng trọn cái tê sướng của người yêu…
*** rung giựt dữ dội theo từng cái rùng mình của đàn ông….
Mấy ngón tay bấu chặt trên lưng…lúc nàng buông lỏng cũng là lúc nàng thấy mình đang cùng Bình bềnh bồng trong mơ…giấn mơ thật đẹp…có hoa hồng …có bướm đẹp…có mây trắng …có trời xanh…
Nàng biết nàng đang có Tình Yêu .
Vậy là đủ…Nàng thấy mình hoà nhập trong một thứ bản thể kỳ bí không hiện hữu trên trần thế…cái thứ bản thể nàng chỉ có được trong những khoảnh khắc ghê ghớm của hoà nhập với người yêu..trong cái khoảnh khắc mà ranh giời giửa cho và nhận bị xoá nhoà…
Tất cả chỉ còn là Một …Trong nhau…
Có những ngày trời mưa …mưa hoài. Không gian là cả một màu xám và thời gian thì cứ lặng lờ trôi…Hạ Hồng nhận ra trong nàng một nỗi trống vắng lạ lùng khi đơn độc trong một buổi chiều cuối tuần như thế này.
Thanh Vân giờ đã xa thật xa…
Mọi việc xảy ra với người bạn gái tình cờ này làm nàng ngạc nhiên không ít. Hình như Tình Yêu lúc nào cũng là bài toán đố bí hiểm. Đâu có ai ngờ rằng một chuyến đi xa công tác ở Pháp lại có thễ làm thay đổi hẳn cuộc đời của Thanh Vân. Hạ Hồng thở dài…Nàng bật cái màn hình chiếc laptop. Những hình ảnh của hôn lễ Bình và Thanh Vân hiện ra. Hạ Hồng là cô phù dâu, bé Thu Thảo cũng làm “flower girl”. Đám cưới của Thanh Vân vả Bình được tổ chức ở Paris, và diễn ra trong vòng gia đinh rất giản đị, rất riêng tư nhưng tràn ngập tình cảm của những người thân thiết xung quanh hai người.
Và đồng lúc, Thanh Vân rời Mỹ, nàng chọn sống chung với Bình và di chuyễn sang Pháp. Điều này không làm Hạ Hồng ngạc nhiên. Không phải nàng đã nghe theo tiếng gọi con tim, rời quê nhà theo Minh sang tít tận bên này hay sao?
Nàng biết khi yêu thì có người yêu trong vòng tay là có tất cả.
Cái thế giới này có ra sao cũng không quan trọng bắng người yêu. Thành ra Tình Yêu muôn đời vẫn là những bí mật của tâm hồn.
Một vòng tay ôm. Một ánh mắt dịu dàng. Một lời thăm hỏi ân cần. Một hơi ấm thân thương..Một hoà nhập, tương thông giữa tâm hồn và thể xác….Ô hay, giờ đây đó không phải là những gì khao khát tận sâu trong trái tim đơn lẽ đang đếu đều môt nhịp tẻ buồn của nàng hay sao?
Hạ Hồng gõ nhanh cái email cho Thanh Vân hỏi thăm người bạn về đời sông ở Pháp…Nàng gấp lại chiếc laptop, rồi lửng thửng bước ra cái vườn nhỏ trước nhà.
Tiết trời đang vào xuân…những bụi hồng nàng trồng giờ đang đơm hoa kết nụ…
Hình như nàng Hồng Pascali vưa hé nụ hoa đầu muà…
Hạ Hồng yêu loại hoa hồng trắng này…màu trắng của trinh nguyên …màu trắng của dại khờ…
Khi còn ở quê nhà, nàng đã mê hồng, có lẽ do ảnh hưởng từ Ba Mẹ nàng sự yêu thích loài hoa tượng trưng cho Tình Yêu này … chẳng phải Ba Mẹ nàng đã đặt tên nàng là Hạ Hồng đó sao?
Khi sang đây, nàng mới biết tên loại hồng trắng tuyền, phớt nhẹ màu kem nhạt này là Pascali, từ tên của một nhà toán học nổi tiếng người Pháp, khi còn ở quê nhà, nàng gọi là Hoa Bạch Tuyết – cái tên nàng tự chế từ chuyện cổ tích Mẹ nàng hay kể cho nàng nghe lúc nhỏ…
Hạ Hồng chạm nhẹ trên cánh hoa hồng trắng e ấp còn ướt hơi sương…nàng tưởng tượng như hoa đang rùng mình…
Nàng chợt nhớ đến người chồng quá cố giờ đã vĩnh viễn lìa xa ..
Chàng thường hay chạm nhẹ lên cái nơi chốn rất bí mật của nàng và vẫn thường gọi đó là Đóa-Hồng-Nhung-Bí-Mật-Của-Đàn-Bà…
Chàng cũng thích hôn lên Đoá Hoa Tình Yêu và thầm thì với nàng rằng chỉ có một mình nàng sở hữu Đóa Hoa Thần Bí đó…
Và nàng cũng còn nhớ chàng nói rằng bởi vì nàng là chủ nhân của Đóa Hoa Tình yêu cho nên nàng trở thành Nữ Hoàng của chàng…và chàng nguyện làm tên nô lệ tình si dưới chân nàng suốt đời…
Hạ Hồng rùng mình…Nàng nhớ môi miệng người yêu…”Tên nô lê tình si” thường hay làm “Nữ Hoàng” rên rĩ tê dại trong lúc hắn hôn …hắn chạm ..hắn vuốt ve Đoá Hoa Diễm Tuyệt của Nữ Hoàng…
Mà đoá hồng trắng mịn phơn phớt nhẹ này lúc hé mở trông ngây thơ thánh thót lạ lùng…
Hai cánh hồng he hé mở…e ấp gọi mời..
Hạ Hồng vùi tay xuống lớp đầt xốp đen , nhổ đi những dòng cỏ dại đang len lỏi cạnh gốc hồng…Nàng vẫn thích cái cảm giác đụng chạm với Đất … trong nàng lúc nào cũng có cái nhu cầu được nối kết với thiên nhiên…Đất, Trời, Sông, Nước…
Những nụ hồng đang đơm kết…lá xanh vươn trổ…
Trước mắt nàng là sức sống của cây cỏ…bền bỉ bám đất, bén rễ, vươn mầm, kết nụ, trổ hoa…những gốc hồng lúc đầu chỉ toàn những rễ và cành ngắn khẳng khiu trơ trụi, giờ đã trở thành những bụi hồng xanh mướt những lá và nụ, tươi tắn, khỏe mạnh…Giữa nàng và những bụi hồng này có những mối giao tình thân thiết, rất yên lặng, rất riêng tư, không ai hay biết …
Đó là sự bắt đầu của nắng ấm mùa xuân, cỏ cây bắt đầu trổ lá đơm hoa, sau những ngày tháng trơ cành trong mủa đông buốt giá. Đó là cái khoảnh khắc mà Hạ Hồng bước ra trước sân nhà, hít sâu không khí trong lành mát rượi vào ***g ngực.
Nàng đã ngồi xuống nghịch đôi bàn tay trần vào luống đất trước nhà.
Ở đó, có một đóa hồng bé xiú đang cố gắng sinh tồn.
Chỉ một đoá hoa đơn lẽ, trên một cành hồng gầy guộc.
Có một vẻ đẹp kỳ lạ trong cái thế vươn thẳng của đoá hoa hồng trắng trên cái cành tưởng chừng như đã khô héo tàn tạ.
Nàng cảm cái sức sống âm thầm nhưng bền bỉ của cành hồng kia và đóa hồng bé xíu bừng sáng rực rỡ trong ánh chiều tà như muốn nói với nàng cái lý lẽ nhiệm mầu của sự sống.
Trong cái khoảnh khắc đó, Hạ Hồng thấy hoà nhập với không khí trong lành, với đất trời và hoa cỏ xung quanh. Và chỉ đơn giản như vậy, thiên nhiên như có phép mầu giúp nàng vượt thoát những tháng ngày buồn bã, bơ vơ trong đơn lẻ, từ khi Minh rời xa nàng …
Hạ Hồng bắt tay xới tung luống đất trước nhà, dựng lại mảnh vườn xưa trong trí tưởng…

