Vô tới nơi, chàng phải khó khăn lắm mới dẹp được đám nhỏ để vô trong. Lưu thấy Cam đang nện ầm ầm xuống giường, chiếc chiếu đã rách nát, nhiều thanh nẹp giường không còn nguyên vẹn. Thơm bưng mặt khóc
rưng rức. Bố Thơm có lẽ đi làm với thằng con trai lớn, còn mẹ nàngđangđau nằm trongnhà. ớnhà chỉ có mình Thơm và mấy đứa nhỏ. Không ai biết làm gì khác hơn là đứng nhìn Cam đập phá miệng Cam la bai bải.
"Tao giết mày, tao giết mày..."
Lưu sấn lại, la lớn:
"Cam, em làm cái gì đó?"
Tự nhiên Cam ngừng tay, nàng nhìn Lưu chòng chọc, rồi cất tiếng cười thực ghê rợn. Nàng giơ hai tay nhào tới ôm ehầm lấy Lưu siết chặt. Lưu chới với, chàng không ngờ bây giờ Cam khoẻ tới nhưvậy. Khớp xươngchàng kêu răng rắc, hai cánh tay Cam nhưhai con trăn cuốn vòng lấy thân thể Lưu. Chàng cố vùng vẫy nhưng vô ích. Bà Chín và Thơm thấy vậy nhào vô gỡ Lưu ra, nhưng cả hai đều bị Cam hất té lăn cù. Đám trẻ nhỏ nhốn nháo. Khu này bay giờ người lớn đi làm hết, nên ở nhà còn toàn trẻ con, không ai giúp gì được Lưu cả.
Cam vản ôm ghì lấy Lưu, chàng muốn nghẹt thở. Mắt Lưu đã hoa lên, chân tay bủn rủn. Bỗng chàng chợt nhớ ra hôm trước mở cửa sổ làm con Ma Ngải bị ánh nắng rọi vô, phải chạy trốn. Chàng cố gắng ôm chặt lấy Cam lết ra ngoài sân. Lưu đã nghi ngờ chính con Ma Ngải nhập vô người nàng, nhiều cử chỉ củaCam chẳng khác gì nó. Chàng cố lết ra sân, đồng thời la lên cho bà Chín và Thơm phụ với chàng:
"Thơm... Chín... tụi em phụ với anh đẩy con nhỏ này ra ngoài nắng đi. Nó bị ma hành đó."
Bà Chín nghe Lưu nói xông ngay vào. Thơm run rẩy nhưng thấy Lưu bị nguy và bà Chín nhào vô rồi nên cũng xông vô, cả hai cố đẩy Cam và Lưu ra ngoài sân.
Đúng như Lưu suy đoán. Vừa ra tới sân, bị ánh nắng chiếu vào người, Cam buông Lưu ra, hai tay che mặt rít lên, vùng vẫy, cố thoát vô nhà. Nhưng nàng bị Lưu ôm chặt, cũng như bà Chín và Thơm đè cứng không cho nhúc nhích.
Bỗng một cơn gió lốc xoáy tròn, bụi cát bay mịt mù, mặt trời như bị ai che chớp tắt. Con nít chạy toán loạn. Lưu bị Cam đã bật ngửa ra sân, bà Chín và Thơm cũng chẳnghơn gì chàng, té bò càng. Ai cũng tưởng Cam sẽ vùng lên, ai ngờ nàng nằm suội lơ không nhúc nhích được chút nào như người chết rồi. Lưu lồm cồm bò dậy, ôm Cam vô nhà. Chàng giục bà Chín:
"Em vô coi xem nó ra sao dùm anh đi."
Bà Chín vạch mắt Cam coi, rồi lại nắm tay nàng bắt mạch. Một lúc sau bà thở ra.
"Con nhỏ này sao kỳ cục quá vậy nè, nó có đau ốm gì đâu mà thuốc với thang chứ."
Lưu chưng hửng, tưởng bà giận lẫy nói mát. Ai ngờ bà Chín vừa nói xong Cam cũng từ từ mở mắt, chống tay ngồi dậy, ngơ ngác hỏi:
"Cái gì mà đông quá vậy nè. ủa, anh này làm gì ngồi sát người ta quá vậy hả?"
"Cam, em đau làm sao vậy?" .
"Ai là Cam, đau cái gì chứ?"
Con nít ngoài đường lại bu vô, cười nói ầm ầm. Lưu phải ra nạt chúng một hồi mới đóng cửa được. Chàng biết là Cam mất trí rồi. Cái kiểu này dám bị con Ma Ngải của chàng hốt hồn lắm. Sở dĩ Lưu đoan chắc là con Ma Ngải vì lúc ôm Cam ra ngoài nắng, đầu chàng nhức như búa bổ.
Điều nàychứng tỏ là chính nó, bởi vì bây giờ máu mủ chàng và Ma Ngải đồng thông. Những gì nó cảm ứng là chàng lãnh đủ; hai người như một mà thôi. Nhất là khi nó thoát ra khỏi xác Cam rồi, chạy mất, cũng là lúc Lưu thấy dễ chịu trở lại. Như vậy không phải nó còn ai vào đây nữa!
Sau khi bà Chín chích cho Cam một mũi thuốc khoẻ, cho vài viên thuốc an thần rồi ra về. Lưu ở lại một chập thấy không còn gì nữa, chàng dặn Thơm khỏi phải đi làm, cứ lo cho Cam trước đã. Nếu có chuyện gì cho mấy đứa nhỏ kêu chàng ngay. Xong chàng cũng ra về.
Tới nhà Lưu mệt nhoài, chàng chợt nhớ từ sáng tới giờ chưa ăn uống gì. Xuống bếp nấu đại một tô mì gói ăn cho qua bữa rồi đi vô phòng nuôi Ma Ngải ngủ ngay. Sở dĩ chàng vô phòng nuôi Ma Ngải ngủ vì sợ mệt mỏi, ngử quên quá mười hai giờ đêm không cho Ma Ngải ăn, lại mang họa như lần trước.
Đúng như sự lo sợ của Lưu. Chàng ngủ quên thực, và tới mười hai giờ đêm bỗng Lưu thấy đau nhói ở cánh tay. Giật mình tỉnh dậy, thấy con Ma Ngải nằm dài bên cạnh chàng. Nó vừa cắn vô cánh tay Lưu lấy máu. May mà vết thương không lớn lắm, có lẽ nó chỉ cắn nhè nhẹ cho máu chẩy ra vài giọt để hít vô mũi, rồi nằm lơ mơ như người say thuốc lào.
Khi con Ma Ngải quay qua nhìn Lưu, chàng thấy buồn ngủ kinh hồn và lịm đi ngay. Trong giấc mê, Lưu lại thấy Tú Quyên tới với chàng. Nàng nằm dài bên cạnh, gác một chân lên mình Lưu. Bộ ngựe núi lửa êm như nhung, mịn và mát như nước hồ thu, ép sát vô mình chàng. Lưu ngây ngất trong cơn mê thần bí tới run người. Hình như chàng rên lên trong đêm tối...
Lưu đã đi du lịch được hai tuần rồi. Ba ngày ở Thái Lan và mười hai ngày ở đây, kể cả ngày hôm nay nữa là mười sáu ngày. Số tiền Lưu đem theo đã gần hết. Chàng lo lắng vô cùng, bây giờ khôngbiết phải làm sao. Điều chắc chắn là không thể nào bỏ cuộc mà về Mỹ được. Bằng mọi cách, phải kiếm ra tiền, Lưu đã nghĩ nát óc tử sáng tới giờ.
Bỗng chàng nghĩ ra một cách thần diệu. Lưu vội vàng tắm rửa, sang rủ bà Chín đi Sàigon chơi. Lẽ dĩ nhiên bà Chín mừng lắm, hớn hở theo chàng đi ngay. Bà Chín chọn chiếc áo dài mầu hồng lợt, cắt thực bó, ôm lấy eo rất gọn. Bà ngắm nghía mãi trước khi bước chân ra khỏi nhà.
Sàigòn đông nờm nợp. Lưu có cảm tưởng sau giải phóng, dân chúng ngoài Bắc kéo hết vô Sàigon rồi hay sao mà lắm người thế này. Chỉ có tội bà con nghèo quá. Cứ trông cách ăn mặc và di chuyển thì biết ngay. Lưu chỉ liếc qua các cửa tiệm, cách trang trí và bầy biện là chàng biết liền mọi điều đều giả tạo. Những cái hộp giấy đựng máy móc được bầy nhan nhản khắp các cửa hàng, nhưag máy móc khi hỏi tới thì tiệm nọ chạy qua tiệm kia mua đi bán lại Khách hàng được mời đứng chờ với lý do chủ tiệm về kho hàng lấy, bầy ở đây sợ bị đánh thuếvà trộm cướp. Lưu biết tỏng đi làm gì có máy với móc mà cướp với lại chẳng thuế.
Chàng bắt được cái mánh buôn bán này liền. Lúc rủ bà Chín qua đây là Lưu cũng đã tính cái lối làm tiền như thế này rồi. Nhưng chắc chắn chàng phải chơi trội hơn đám dân trong nước này, vì dù sao chàng cũng đang mang cái mác Việt kìêu mà. Lưu bảo bà Chín:
"Hôm nọ em muốn khi anh về Mỹ, mua cho em mấy món thuốc bên này không có. Vậy bây giờ có muốn mua liền không?"
Bà Chín ngơ ngác hỏi:
"Mua liền à? ai mà không muốn. Bộ anh tính về liền hay sao đây?"
Lưu cười hì hì:
"Không về mà vẫn mua thuốc được cho em mới bảnh chứ. Nào, bây giờ muốn mua cái gì đây cô nương."
Dù chưa biết Lưa làm sao, nhưng bà Chín cũng nhanh nhẩu nói:
"Em có mang cái danh sách thuốc theo đây."
Lưu cầm danh sách thuốc, gật gừ:
"Tốt, tốt lắm. Chúng mình vô nhà hàng ăn cái đã, tiện thể anh viết cái thư, điện về là em có thuốc ngay."
Mắt bà Chín sáng lên, bà cười tí toét:
"Trời ơi, có vậy mà em nghĩ không ra. Không lý anh không có bạn bè, bà con gì ở bên Mỹ hay sao hả. Nhờ họ mua gửi qua cái một chứ gì."
Vô tới tiệm, Lưu viết thư cho một thằng bạn mà chàng biết y còn gia đình ở Sàigon, vẫn gửi tiền hàng tháng về nuôi vợ con.
"Đức thân mến.
Mày mua dùm tao mớ thuốc tây này, gủ qua gấp. Muốn tao gửi tiền trả ở Mỹ hay đem qua cho gia đình mày cũng được.
Mày kiếm dùm tao con Rose, Massage. Nói nó tao đã mua một căn nhà trên miếng đất ngay khu buôn bán ở Sàigon, có 50 cây. Nhà rất tồi, phải phá đi để xây lại căn nhà lớn trên toàn khu đất, Mất chừng 100 cây nửa để làm cái khách sạn con con gần 20 phòng. Nếu bán đi cho tụi Đài Loan rẻ ra cũng dược 300 cây. Còn cho Việt kiều thuê cũng có ba, bốn chục đô một ngày mỗi phòng. Như vậy một ngày cũng kiếm sơ sơ 300 đô ngon ơ. Sở dĩ làm ăn được là vì nhân côngxây cất ở dây rẻ mạt, mà tụi Đài Loan lại giầu, chúng nó đâu có biết mô tê gì, nhưng khoái đầu tư. Mình kiếm ăn dễ dàng.
Còn hai khu đất khác ở cầu Xa lộ, có thểlàm nhà kho được khúc sông này sẽ là thương cảng mới. Đầu tư bây giờ dểvài năm nữa hết bạc, đốt thiên hạ cũng không hết.
Thôi, vài hàng thăm mày, nkớ nhận được thư gửi thuốc liền ngay nhé.
Thân,
Bạn mày. Lưu.
T.B. Bây giờ đọc thư vợ mày nhe.
Viết xong lá thư, Lưu mua hộp bánh. Kêu taxi tới nhà vợ thằng bạn. Lẽ dĩ nhiên là lâu ngày không gặp, bà ta rất mừng. Lại được Lưu cho viết thư ké nữa làm gì không khoái. Bà lật đật chỉ viết được vài chữ:
Anh Lưu tới chơi, cho quà. Nêú có tiện mua đồ cho anh ấy để em lấy tiền ở bên này cho dễ dàng, lại đỡ lo nữa. Mong thư anh.
Trở lên chợ Sàigon, Lưa đưa bức thư cho bà Chín coi rồi nói:
"Em đã vừa ý chưa?"
Bà Chín cầm lá thư đọe, miệng há hốc. Bà không ngờ Lưu lại có óc đầu tư, làm ăn ghê gớm như vậy. Như thế này chẳng cần văn bằng kỹ sư nguyên tử, Lưu cũng đã là một nhà triệu phú rồi. Bà hãnh diện đã quen biết được một người học giỏi, tài cao lại giầu có. Bà nghĩ thầm; nếu cơ hội này không nắm được thì chắc chắn cho tới ngày xuống lỗ cũng không thế nào ngóc đầu lên được.
Bà bảo Lưu:
"Em đâu có ngờ anh làm ăn ghê gớm như vậy. Em có người bà con ở sau chợ Bến Thành, cũng có một căn nhà rộng lắm, muốn bán. Anh có muốn tới coi hay không?"
Lưu mừng thầm nhưng còn làm bộ.
"Em nhắm liệu chỗ đó làm ăn có được không?"
Bà Chín sốt sắng. .
"Khu đó còn phải nói nữa. Số một bây giờ đó"
Lưu gật gù.
"Thôi cũng được, để đi điện cái thư này về Mỹ rồi chúng mình đi coi nhà người bà con em ra sao." '
Bà Chín hớn hở, nghĩ thầm, nếu Lưu chịu mua căn nhà này, thếnào bà cũng phải hùn chút ít. Mấy chục năm nay bà dành dụm cũng được hơn chục cây vàng để phòng thân.
Cơ hội này phải tung ra làm giầu mới được, có Lưu đỡ đầu, còn lo lắng gì nữa chứ.
"Anh Lưu à, anh làm ăn có bao giờ nghĩ tới hùn hạp không?"
Lưu cười.
"Hùn hạp khó lòng lắm, nhưng làm ăn lớn nhiều khi làm một mình không kiểm soát hết được, cần phải có những người chung vốn mới có thiện chí làm việc."
Bà Chín đứng thật sát vô Lưu, nhân cơ hội thiên hạ chen chúc trong chợ, bà ép thật sát bộ ngực sau lưng chàng. Bà biết tánh Lưu rồi, chàng khoái táy máy phần trên hơn là những chỗ khác nhiều. Những hôm gần đây, Lưu còn mệt mỏi, lười biếng ngay cả cái vụ tiến tới chung cuộc ái ân nữa. Hôm nay bà đã để ý, Lưu chỉ táy máy mà không dè bà ra liền như bữa trước. Bởi vậy đi đâu, bất cứ khi nào có dịp là bà lại dùng cái vũ khí trời ban cho, ít người có vốn liếng bự như thế này. Bà thì thầm sau gáy chàng.
"Anh Lưu à, em cũng có ít cây. Nếu anh làm ăn chuyến tới cho em hùn với được không?"
Lưu sướng rơn người, chàng không ngờ tính câu cá rô lại núm được con cá chép. Nhưng Lưu cố làm bộ, hỏi:
"Em có được bao nhiêu mà làm với ăn chứ, có thấm tháp gì đâu cho mất công hả."
Bà Chín lúc lắc thân mình, nũng nịu.
"Em không chịu đâu, có bao nhiêu thì bao chứ. Bất quá như tiền đưa cho anh tiêu vặt trước thì được rồi."
Người đi trong chợ như nêm, người nọ đứng sát vô người kia, nhích từng bước một. Lưu cười ha hả, luồn tayxuống phía dưới, mò vô bà Chín bóp mạnh. Chàng cũng quay lại ghé sát miệng vô tai bà Chín thì thầm:
"Coi như mấy cây của em hùn vô để hai đứa mình mướn phòng làm ăn đi."
Bà Chín cười hinh hích, ấn mình về phía trước cho tay Lưu mạnh bạo hơn, bà cũng thì thầm:
"Anh được mấy tăm hơi mà phách lối thế."
Hình như có mấy người đi bên cạnh để ý. Bà Chín vội kéo Lưu rẽ ngang một cửa bên hông chợ ra ngoài.
"Trong đó hầm muốn chết, chúng mình tới nhà bà con em đi. Đi lòng vòng như vậy đủ rồi."
Lưu bằng lòng ngay, chàng theo bà Chín đi coi nhà tới mái tận chiều tối mới về.
Lưa khôngngờ người ta dễ tin nhau nhưvậy. Quả thực cái mác Việt kìêu đã làm loà mắt mọi người một cách dễ dàng. Căn nhà của chị bà eon với bà Chín thực lý tưởng. Khu thị tứ làm ăn như vậy giá hai trăm cây cũng đáng. Chàng đã có đủ giấy tờ sao lại và hình ảnh cũng như họa đồ xây cất từ thời Đệ Nhất Cộng Hoà. Với mớ tài liệu này, gửi về Mỹ lại làm mờ mắt nhiều thằng nữa chứ không phải chơi. Cứ cái kiểu mượn đầu heo giấy, nấu cháo này coi bộ làm ăn khấm khá không chừng. Chàng mỉm cười trong phòng tối, nghĩ mình có khác gì mấy thằng cha chủ tiệm bán máy trưng hộp rỗng đâu.
Đã mười hai giờ đêm rồi, Lưu lại vô phòng nuôi Ma Ngải ngủ. Bây giờ chàng lấy phòng này làm phòng ngủ luôn chứ còn gì nữa. Tối tối con Ma Ngải đem Tú Quyên vô giấc ngủ như thế này còn gì thú vị hơn. Lưu nghĩ đã tới lúc chàng phải sai khiến nó giết Phú để chính thức đoạt lại người yêu. Lúc ấy mới có thể eùng nàng ngày đêm an hưởng tình ái được.
Mới sáng sớm tinh mơ mà bà Chín đã mò qua nhà chàng rồi. Lưu ngạc nhiên ra mở cửa. Bà Chín ào vô như một luồng gió, vừa vô tới trong bà đã hỏi:
"Nhà có ai nữa không anh?"
Lưu ngáp dài, lắc đầu.
"Có con Thơm với con Cam thì một đứa đau, một đứa anh cho ở nhà coi bệnh cho em nó rồi còn ai nữa đâu."
Bà Chín cười khúc khích.
"Em qua đây với anh sớm quá, sợ có tụi nó lại lắm chuyện."
Vừa nói bà vừa kéo Lưu vô phòng ngử ngay. Lưu vẫn còn ngái ngử, chàng lại mệt nữa. Tối qua Tú Quyên làm chàng ngất ngư, Lưu không ngờ nàng học được ở đâu cái miệng lưỡi rùng rợn như Yậy. Thân thể chàng cong cớn cả đêm. Chỉ một chiếc miệng nàng mà làm Lưu đê mê cho tới sáng. Bây giờ chân tay bải hoải, bà Chín lại qua kéo chàng vô phòng ngủ nữa coi bộ dám liệt dương mà chết lắm.
Chàng thờ ơ nhìn bà tháo giây lưng quần, lôi ra một gói vải nho nhỏ.
Nhưng bỗng Lưu tỉnh hẳn ngử khi thấy bà Chín mở chiếcbọc nho nhỏ đó. Những lávàng Kim Thành lónglánh tới hoa mắt. Bà Chín xếp ngay ngắn trước mặt Lưu nói:
"Em tạm đem cho anh mười cây, coi như phần hùn em ứngtrước cái vụ mua căn nhà bà chị họ em đi. Anh cứ cầm tiêu để lo giấy tờ và làm tiền đi lại. Khi nào xong xuôi, tính lời lãi gì cho em cũng được."
Lưu ôm lấy bà Chín, chàng làm bộ không để ý tới số vàng bà vừa xếp trên giường.
"Anh phải tính cái này trước đâ, vàng bạc nhiều quá rồi, chán lắm? Coi nào, nó chạy đi đâu rồi hả."
Bà Chín cười thực dâm đãng, ôm lấy Lưu. Bà ưỡn hẳn người lên ép vô tay chàng. Bàn tay Lưu xông xáo mạnh bạo làm bà cong cớn. Từ ngày ngủ với Lưu một đêm sau bao năm thèm thuồng, thân thẩ bà vùng dậy đòi hỏi dễ sợ. Hôm vừa rồi, mới nhập vô lại bị cái đám quỉ con phá đám. Rồi ngày hôm qua cọ sát cả ngày ngoài đường làm bà càng điên lên. Tối về không thếnào ngử được, cứ lăn lộn cả đêm nên sáng sớm nay bà phải chạy lại nhà Lưu sớm như vậy. Bà làm bộ nói ehuyện làm ăn, nhưng kỳ thực cũng là để thoả mãn ân ái thèm khát mấy ngày qua nữa. Lưu thấy mới ráp vô mà thân thể bà Chín đã nóng hừng hực, da thịt căng lên, hơi thở dồn dập nhưmuốn đứt quãng, chàngcàng ngạc nhiên hơn nữa vì mới đây mà bà đã

