/>
“Nhưng khi anh hôn lên bụng em….
chạy xuống sâu nữa…
khi anh ấp tay anh lên cái đóa hồng nhung của anh…
Hạ Hồng rùng mình….Tay người yêu đang vờn vuốt trên cánh *** nhung êm…*** đang ướt nhẹp dâm tình con gái…*** nóng bỏng thèm khát….Những thầm thì của người yêu
bên tai càng làm *** con gái thèm khát hơn:
”Uiiaaa…em ơi…
*** em …*** em “
Hạ Hồng rướn cong người rên rĩ:
“*** em làm sao anh…?
Đàn ông rùng mình :
“*** em đẹp như mơ…*** em mượt như nhung…
Anh thèm vuốt lưỡi trong ***…
Anh thèm liếm ***…”
Con gái rùng mình rên rĩ:
“Anh ơi….anh hư…anh dâm….anh nút *** làm em tê…em quíu”
Đàn ông tiếp tục dâm tình:
“Ừ…anh mê nút cái nhụy hồng nhỏ xíu của anh…
aauuu…cái hột le nhỏ xíu hồng hồng xinh xinh …anh mê nút cái hột le cùa em…
Con gái chịu hết nỗi…con gái vùi tay xuống tìm cặc đàn ông cương cứng…
Cặc vùi vào trong *** con gái ngọt ngào….
Đàn ông lật mình nằm phủ trên da thịt thèm khát của con gái…Cặc êm đềm nắc ***…vậy mà tê sướng trùng trùng như thác đổ…Đàn ông và con gái cùng rên rĩ trong bài ca của khoái lạc ái ân cho nhau, trong nhau…
Đàn ông lại tiếp tục bài ca yêu đương ngọt ngào mà nóng bỏng dâm tình:
“Em ơi…Anh yêu em…
Anh yêu *** em…
Anh mê *** em…
Anh yêu *** êm như nhung
Anh yêu *** ướt nhẹp
Anh yêu *** chật chội…*** khít rịt
Anh mê *** vuốt ve cặc…*** ôm cặc chặt cứng…*** cho cặc anh mê tơi…
Anh yêu *** …”
Hạ Hồng nghe tê sướng cứ như thác lũ theo những lời dâm tình nóng bỏng thủ thỉ bên tai, theo những cú rướn sâu…rồi kéo ra…những cú dập sâu tận …những cái vuốt nhẹ nhàng trong ***…càng lúc những tê sướng càng cứ dâng cao…như nước lũ tràn bờ…
Cho đến lúc *** con gái bị dập nắc tơi bời…những cái rướn sâu làm *** cong rướn tê dại thì con gái quặp đùi níu chặt cặc theo những cú nắc nẫy bạo bùng…
*** rung giựt trong tê dại theo những tia bắn bùng vỡ của cặc tận sâu trong đáy *** nóng bỏng…
Con gái ghì chặt người yêu trong bùng vỡ của tột đĩnh ái ân…
Mê đắm trùng trùng trở lại…Nàng chỉ còn nghe được tiếng người yêu:
“Anh Yêu Em”
và còn lại là những rung giựt của khoái lạc lan lan tỏa tỏa…
Nàng nhắm mắt vùì sâu trong cái ấm áp không tả nỗi của da thịt người yêu…
Nồng nàn…Ôm ấp…Vỗ về…
Tứ Hải không gặp trở ngại gì khi về nhà Hạ Hồng bởi vì chàng có khả năng chinh phục con nít thật nhanh. Thành ra Thu Thảo chỉ gặp Tứ Hải lần đầu thì đã quấn quít chàng như một người bạn mới. Tứ Hải chơi dương cầm rất giỏi và nhà nàng cũng có cây dương cầm mà Minh mua cho Thu Thảo. Minh cũng là người yêu thích âm nhạc, chàng vẫn muốn Thu Thảo có thể chơi được dương cầm. Minh vẫn thường nói với Hạ Hồng:
“Anh vẫn thấy dương cầm là dụng cụ âm nhạc tuyệt vời nhất…Anh muốn mua cho con gái mình và cho nó đi học dương cầm…Âm nhạc vẫn cho mình cái thư giãn và rung động tuyệt vời nhất… ”
Nhưng bây giờ nàng nhận ra người có thể đem đến cho Thu Thảo niềm yêu thích chiếc dương cầm của nó lại là Tứ Hải. Trong lúc Minh rất giỏi guitar thì lại không biết gì về dương cầm. Tứ Hải thì thuộc loại “thập bát ban võ nghệ tinh thông” về các loại nhạc khí. Dương cầm là sở trường của chàng…Khi chàng dao trên phím đàn thì những âm thanh là những nốt nhạc biết bay nhảy trong không gian. Những bài hát trẻ con mà Thu Thảo học ở trường sơ cấp như cũng biết nhảy múa theo …
Thành ra Thu Thảo …mê tít chú Tứ Hải.
Tứ Hải xoay sang Hạ Hồng, con mắt sâu sáng nháy nhẹ một bên …kiểu “đá lông nheo” quen thuộc của chàng như muốn nói với nàng:
“Em thấy chưa…anh làm được mà”
Trong nhà nàng chỉ còn chị Tư …nàng chỉ đơn giản giới thiệu với chị Tư cho Tứ Hải. Chị Tư đã biết những quan hệ tình cảm xảy ra giữa nàng và Tứ Hải bởi lẽ chuyện gì nàng cũng hay tâm sự với chị Tư. Nàng vẫn thường xem chị Tư như là người chị thân thuộc trong nhà hơn là người phụ việc. Nàng nghe chị Tư nói với Tứ Hải:
“Tui nghe Hạ Hồng nói về cậu đã lâu…”
Rồi tiếng Tứ Hải cười:
“Chị nghe Hạ Hồng nói tốt hay nói xấu em?”
Chị Tư cười giòn tan:
“Dĩ nhiên là cái gì “ảnh” cũng là nhứt…, cái gì ”ảnh” cũng là số một”
Hạ Hồng đỏ mặt trong tiếng cười của cả hai người, nhưng nàng cũng cười theo:
“À há…hai người toa rập chọc quê em…”
Chỉ… khổ cho một mình Tứ Hải là bị nàng cho “ăn” mấy cái đấm yêu thật mạnh trên vai…
Nhưng khi về bên nhà Tứ Hải sau đó thì sự việc không suông xẻ chút nào…
Tứ Hải sống một mình độc lâp. Chàng còn có một bà mẹ và một cô em gái lớn. Họ có vẻ không vui khi thấy Tứ Hải giới thiệu với họ một người đàn bà goá và có một đứa con riêng như Hạ Hồng.
Mẹ cuả Tứ Hải đã trên sáu mươi. Gương mặt bà gầy gầy với cái nét nghiêm nghị của người không dễ lộ tình cảm ra ngoài. Bà có đôi mắt rất sáng, giống như Tứ Hải, chỉ khác là ánh mắt Tứ Hải thì sáng và ấm…còn ánh mắt bà mẹ thì cũng sáng nhưng đối lúc lại lóe lên sự lạnh lẽo, mặc dầu trông bà hiền lành như mọi bà mẹ khác.
Hôm đầu tiên gặp mẹ cuả Tứ Hải, Hạ Hồng nhận ra cái ánh mắt thiếu thiện cảm của bà hướng về nàng. Đàn bà con gái thường rất nhạy ở những chi tiết nhỏ này, bởi vậy, sau đó cho dù Tứ Hải có gạt đi nhận xét này của nàng về bà cụ, Hạ Hồng vẫn có linh cảm rằng gia đình Tứ Hải không niềm nở mấy khi phải mở vòng tay tiếp nhận nàng.
Tứ Hải mồ côi cha từ sớm, mẹ chàng đã mang chàng và cô em gái, Thi, vượt biển sang đây từ lúc Tứ Hải mới mười ba tuổi. Bà mẹ một thân bươn chãi nuôi nấng Tứ Hải và Thi vượt biết bao nhiêu trở ngại ở xứ người cho đến khi 2 con thành tài.
Hạ Hồng nghe Tứ Hải kể về mẹ thì cảm nhận được sự hy sinh lớn lao và vô bờ bến của bà. Nàng cũng nhận hiểu tình cảm sâu sắc của Tứ Hải đối với mẹ, và thực là nàng không muốn trở thành một sự khúc mắc trong đời sống tình cảm của Tứ Hải.
Hạ Hồng thầm nghĩ:
“Mình phải từ từ chinh phục tình cảm của mẹ …”
Con gái miền Nam nước ngọt, biết nhận hiểu câu chuyện của con sông thầm thì sau nhà, lặng lẽ mà không ồn ào, tìm cách hoà đồng vào gia đình người yêu …
Nhưng có một điều mãi sau đó Hạ Hồng mới nhận ra là ngoài việc nàng đã có một đời chồng và một đứa con, nàng còn có một chướng ngại ghê gớm khác phải vượt qua. Đó là bức tường của thành kiến, khổ nỗi lại là thành kiến khe khắt của đàn bà.
Tối thứ sáu, nàng cùng Tứ Hải ghé thăm mẹ chàng, bà chỉ chào hỏi chiếu lệ rồi cáo mệt vào trong. Lúc ra về, trên xe Hạ Hồng hỏi thăm về bà cụ nhưng chỉ nghe Tứ Hải vắn tắt trả lời rằng bà cụ “OK” . Người đàn ông của nàng có vẻ đăm chiêu hơn mọi ngày. Khi về đến nhà, chàng kéo nàng ngồi bên cạnh bên phím đàn dương cầm và khẽ baỏ:
“Bài này anh mới soạn… dành cho riêng em”
Tứ Hải lướt nhẹ tay trên dãy phím ngà…Nàng chưa bao giờ nghe tấu khúc này …Nàng khẽ nhắm mắt. Những mệt mỏi của đời sống ở đâu bỗng dưng tràn về…Vậy mà lạ lùng thay, nàng vẫn tìm được nỗi nối kết với những dòng âm thanh miên man trong tiếng đàn dương cầm của Tứ Hải. Dường như trong tiếng đàn của Tứ Hải có những sợi dây vô hình kết chặt tâm hồn hai người lại với nhau…..
Nàng theo Tứ Hải lên phòng ngủ… Ở đó, chàng nhẹ nhàng hỏi nàng:
“Em có nhận ra anh muốn nói gì trong tấu khúc vừa rồi không?
Nàng vươn tay mời đón người yêu, môi xinh xinh cười mím chi:
“Để em đoán thử…
Em nghe như anh đang ghi lại bằng âm nhạc lúc anh ôm em…anh hôn em…anh yêu em…anh hoà nhập cùng em…”
Hạ Hồng cảm thấy người yêu ghì chặt người nàng với một nụ hôn nồng nàn rồi một lời khen :
“Người yêu của anh thông minh thiệt…”
Bàn tay người yêu mơn man vờn vuốt êm êm sau lưng nàng…rồi cái nịt vú bị nới lỏng cho tay lòn vào trong ấp ủ hai bầu vú no căng…
Tứ Hải nhẹ nhàng cởi bỏ những vướng víu trên da thịt hai người. Trần truồng, Hạ Hồng quấn quit cơ thể ấm áp của người yêu.
Không còn gì ngăn trở giữa hai người …
Nàng chợt nhận ra cái hạnh phúc vô cùng của những giây phút gần gũi kề cận người yêu, trong vòng tay ôm ấp ân tình.
Nàng chợt nhận ra vị ngọt ngào trong môi miệng, nét nồng nàn từ môi lưỡi xoắn xít trong nụ hôn của người yêu.
Nhắm mắt, Hạ Hồng nghe như những nốt nhạc của tấu khúc Tình Yêu miên man trôi chảy trong tâm hồn…
Những nốt nhạc của Yêu Đương là những nụ hôn vờn vuốt trên môi…chạy dài xuống cái cổ trắng cao dài…mơn man trên vùng đồi núi của hai bầu vú no căng…bay nhảy trên đồi cao, vờn vuốt trên đồi cong…chạy xuống giữa cái trũng sâu…
Những nốt nhạc như cặp tình nhân đang nắm tay nhau, dắt nhau chạy nhảy đùa giỡn trên vùng đồi cao ngập tràn cỏ hồng mây trắng…
Nhẹ nhàng…Nồng nàn…Mê Đắm…
Rồi bỗng trở nên dồn dập sôi nỗi khi môi miệng đàn ông nóng ấm tham lam chụp phủ trên hai núm vú hồng nhọn căng…khi tay ham hố bóp vò trên vú con gái cong ưỡng mịn căng…khi lưỡi xoay tròn đè nút hai núm vú hồng hồng xinh xinh đang vươn cao khiêu khích…
Hạ Hồng rên rỉ …lần nào cũng vậy …nhẹ nhàng, nồng nàn, mê đắm…hai bầu vú nàng căng cứng… nóng ấm … tê dại…
Môi chạy dài xuống cái bụng thon nhỏ mượt mà…. Tay men xuống sâu trên vùng da đùi non nõn nà…
Êm êm…mơn man vờn vuốt…rờn rợn nhột nhạt …
Nàng nghe từ những nụ hôn trên da bụng mịn màng …chạy dài xuống cái mu *** mum múp gọi mời là những làn gió thoảng nóng nhè nhẹ báo hiệu cho cơn giông bão sắp tới…làn gió mơn man trên hai làn da đùi non làm nàng rùng mình …tay đàn ông như con gió mạnh hơn mở tung cánh cửa…dọn đường cho bão tố vùi dập vườn hoa tình ái…
Thì quả tình là mưa là gió, dồn dập ào ào trong khu tam giác kín giờ đây đang rộng mở…
Những cái liếm tê đến lịm người trên cái khe *** ướt nóng…những cái vuốt lưỡi làm rung giựt *** trên cái nhụy hoa căng mọng…đóa hoa hồng nhung con gái tơi tả trong giông bão dập vùi..
Tấu khúc Tình Yêu bây giờ là những cơn sóng dồn dập của âm thanh chạy đuổi vồ vập trong những nút liếm tê dại rã rời …là những cơn gió của môi hôn..của lưỡi vuốt bạo bùng trên cánh hồng tơi tả trong run rẫy mưa giông..
Con gái rên rỉ oằn oại cho đến lúc cặc nhấn sâu trong *** thì mới thấy mình đang được bay bỗng trôi nổi trong cõi Thiên Thai mầu nhiệm của Tình Yêu…Cặc vờn vuốt, nong sâu trong *** chật nóng trơn ướt êm mướt…cặc hoà nhập trong *** làm thành nơi chốn rất riêng biệt giữa chàng và nàng
Ở đó có mây trằng nõn nà trôi…có những tê dại trùng trùng…có khi êm đềm… có khi như mang cả hai người lên tận những đỉnh cao rồi ùn ùn chạy xuống vực sâu…có khi làm nàng thấy như hụt hơi phải há miệng hớp những hơi thở gấp gáp…có khi rần rần những tê giựt bạo bùng …
Tình yêu muôn đời là cái cõi bí mật rất riêng tư, rất ấm áp, rất nồng nàn mà nàng nhận ra ở những lúc cặc người yêu sâu đắm trong *** nàng….đưa nàng lên tận đỉnh cao của hoan lạc…vút cao chất ngất men say… trong những rung động trùng trùng như sóng vỗ liên miên…theo sau là cơn địa chấn của *** con gái co thắt, quýnh quíu, núm níu cặc đàn ông đang rung giựt, tia bắn trong những nổ bùng của tê dại trong nhau…
Tồi hôm đó, ôm Hạ Hồng trong vòng tay, Tứ Hải nói cho nàng nghe những khúc mắc trong lòng. Dĩ nhiên nàng hiểu những khúc mắc này phát xuất từ bà mẹ Tứ Hải. Thục ra trong suy nghĩ của Hạ Hồng, những trở ngại từ thái độ thiếu thân thiện của bà mẹ Tứ Hải mà nàng cảm nhận bằng cái trực giác nhạy bén của đàn bà là vấn đề không thể che đậy hoặc né tránh. Trước hay sau gì nàng và Tứ Hải cũng phải đối diện với bóng dáng và tình cảm của bà mẹ chàng trong đời sống tình cảm của cả hai. Vì vậy nàng bình thản và chăm chú nghe Tứ Hải nói, nàng thực sự muốn nhận hiểu vần đề…
Thì ra vấn đề nào cũng có lý lẽ và nguyên cớ của nó…
Hạ Hồng có thể đoán ra được trong thái độ lạnh lùng của bà mẹ Tứ Hải đối với nàng. Dĩ nhiên là bà mẹ nào cũng không muốn có con dâu là gái goá chồng và đã có con như nàng. Dĩ nhiên là bà muốn con trai của bà có một người đàn bà, một người vợ xứng hợp hơn trong đời . Dĩ nhiên là bà nhìn thấy Tứ Hải còn có nhiều cơ hội để tìm gặp người đàn bà đó, tại sao phải chọn nàng?
Nhưng khổ thay, ở phiá trên cái lý lẽ và tâm lý thông thường đó, lại còn ẩn dấu một lý do khác.
Tứ Hải trầm ngâm kể lại cho Hạ Hồng nghe những gì bà mẹ chàng thổ lộ với chàng…những điều mà từ lâu bà chôn kín trong lòng:
“Anh chỉ biết Ba anh mất sớm, lúc anh bảy tám tuổi…có một điều anh không hề biết là Ba anh đã có một thời gian gây ra một đổ vỡ rất lớn, không hàn gắn nỗi trong đời sống tình cảm đối với mẹ anh…”
“Hồi anh còn nhỏ, có một thời gian ba anh đã bỏ gia đình để theo đuổi một đời sống khác, với một người đàn bà khác…”
Tứ Hải hơi ngập ngừng, chàng nhìn sâu vào mắt Hạ Hồng:
“Anh nói với em chuyện của mẹ anh là muốn em cùng với anh chia xẻ, giải quyết những vấn đề của đời sống, ngoài ra… anh yêu em, anh chỉ muốn cho em những gì êm đềm nhất từ anh thôi…”
Hạ Hồng nhận hiểu tâm tình của người yêu, nàng hôn chàng lên trán:
“Anh à…em lớn rồi. Em hiểu anh … anh cứ nói em nghe…”
Tứ Hải vòng tay ôm nàng chặt hơn, giọng chàng trầm trầm:
“Mẹ anh nói với anh là người đàn bà quyến rũ ba anh, kéo ba anh ra khỏi vòng tay của mẹ anh và hai anh em anh là một người đàn bà đẹp…và …và…cũng có một đứa con gái”
Hạ Hồng cười khúc khich, vở lẽ:
“À ra vậy…hèn chi mẹ anh gặp em bả tưởng em là con “hồ ly tinh” hiện ra bắt cóc anh, cũng giống y như chuyện cùa ba anh vậy…”
Giọng cười hồn nhiên của Hạ Hồng làm nhẹ đi cái nặng trĩu trong lòng người đàn ông…Tứ Hải cắn trên đôi môi hồng đỏ mọng xinh xinh đang trề ra trêu ghẹo chàng…
Tay chàng vờn vuốt trên hai bầu vú nhung êm…Giọng chàng êm ru:
“Em là hồ ly tinh thì anh cũng… tình nguyện để em bắt cóc…”
Tay con gái vùi xuống tìm cặc, vờn vuốt nghịch ngợm:
“Thiệt hả? Anh hông sợ em hớp hồn anh…kéo anh lên núi…yêu anh cho anh chết mê chết mệt…quên luôn cả mẹ già, em gái anh hả?
Nàng nhận ra cặc đàn ông cương cứng nóng ấm trở lại trong những ve vuốt êm đềm dịu dàng của nàng…
Giọng đàn ông ngọt ngào bên tai:
“Dĩ nhiên anh hông sợ…anh ở lại trên núi luôn với em…”
Hạ Hồng vùì mặt vào ngực người yêu, tiếp tục trêu ghẹo:
“Rồi lỡ mẹ anh lên núi tìm anh, đòi tử chiến với “hồ ly tinh”, rồi anh bỏ ai, binh ai?”
Lần này thì câu hỏi của nàng trở thành một nan đề, Tứ Hải lúng túng:
“Ơ ơ anh..anh…”
Hạ Hồng cắn lên da thịt người yêu, tiếp tục làm khó:
“Anh…anh làm sao…?
Anh bỏ em, anh dzìa dzới mẹ anh phải hôn?”
Đàn ông thông minh đối đáp:
“Hông …dĩ nhiên là không..
Anh sẽ quỳ lạy mẹ anh, xin mẹ anh để yên cho anh sống với em…yêu em hoài hoài…”<

