watch sexy videos at nza-vids!
wap 3x, wap sex hay, tai phim 3x
Home > Truyện sex > Truyện Sex Loạn Luân - Bên Kia Cánh Cửa Full
“ông Bầu”. Hắn chắc chắn lớn tuổi hơn Hạ Hồng, nghe nói đang học Master năm đầu…Mắt hắn thật sáng dưới hai gò mắt sâu, sóng mũi cao…không đẹp trai nhưng gương mặt hắn thật cân đối và sáng sủa…mái tóc gọn gàng… “Giọng nói người miền Nam mình”…Hạ Hồng cười mím chi, nàng nghĩ tiếp:

“…nghe dễ thương chi lạ…”

Thì hắn tiến tới…ánh mắt sáng của hắn như soi thấu lòng người đối diện…Nàng cảm thấy lúng túng…Hắn cũng đang cười mím chi…Nàng nghe hắn nói:

“Cô là Hạ Hồng…người mẫu đẹp nhất của Hội mình? Quả thật danh bất hư truyền…”

Nàng đưa tay ra bắt tay gã đàn ông. Bán tay hắn nóng ấm và cái siết tay nhẹ nhưng chặt như có điện…

Hạ Hồng phản công:

“Hân hạnh biết anh…nhưng tui hông có “danh bất hư truyền” gì hết…chỉ biết có lẽ anh hay luyện phim chưởng rồi thích nói tiếng Tàu phải hôn…?

Mọi người cười ồ…Mỹ Linh, cô bạn chỉ huy nhóm trình diễn áo dài cười chế nhạo Tứ Hải:

“Một – không…đừng có tưởng thấy con gái bọn tui là dễ ăn hiếp nghe hông…”

Mọi người lại cười vui… Tứ Hải nháy nhẹ một con mắt nhìn sâu trong ánh mắt của Hạ Hồng, hắn nói nhỏ như chỉ muốn một mình Hạ Hồng nghe:

“Tạm thời ghi sổ…Ừ thua một-không…

Rồi hắn quay sang nói to:

” – OK everybody…let’s move…”

Khi làm việc Hải là người có thực tài chỉ huy…Mọi người răm rắp theo sự xếp đặt của hắn…Đang giữa buổi tập dượt thì có người vào có vẻ hấp tấp nói với Hải cái gì đó. Hạ Hông thấy hắn hơi khựng lại. Hắn hơi nhăn mặt rồi ra dấu cho mọi người tạm thời ngưng tập…

Sau khoảng chừng mười lăm phút nghỉ ngơi, Tứ Hải gọi mọi người lại và lên tiếng:

“Tui vừa nhận được tin một người bạn của chúng ta, cô Thùy Hương, vừa bị tai nạn xe cộ…”.lucky” là Hương chỉ bị thương nhẹ…vấn đề cho nhóm chúng ta là Hương là người phụ trách hát “national anthem” cùng với bạn Trung trong buổi trình diễn sắp tới cho toàn trường…”

Tứ Hải đưa tay giới thiệu Trung cho cả nhóm.

Mọi người yên lặng chờ nghe, Tứ Hải tiếp tục, giọng hắn nghiêm trọng:

“Ngoài hai tiêt mục chính của Hội mình, các bạn cần biết là toàn thể các Hội sinh viên của trường chúng ta đã bắt thăm và Hội chúng ta đã được vinh dự trúng thăm để mở đầu buổi trình diễn bằng bài quốc ca này… Nay Hương chân bị băng bột không thể lên sân khấu…tôi phải tìm người thay thế…Bây giờ tui sẽ làm một “quick audition” để tìm nhân tuyển mới.

“Now”, ai biết hát quốc ca Mỹ và muốn thử giọng…xin đưa tay…”

Chỉ vài cánh tay yếu ớt đưa lên trong cái nhóm gần khoảng ba mươi người hôm đó. Mắt Tứ Hải hơi nhíu lại, nhưng giọng hắn vẫn thoải mái và bình tĩnh. Hắn kêu gọi và khuyấn khích:

“Come on…We can do better…

Không có gì phải ngại ngùng…Bây giờ cứ coi đây không phải là tuyển lựa ca sĩ gì hết…Ai biết hát quốc ca Mỹ, xin đưa tay…”

Rất nhiều cánh tay đưa lên… Hạ Hồng cũng có trong đó…

Tứ Hải cười…Miệng hắn cười trông thật… dễ thương. Hạ Hồng thầm nghĩ…rồi đột nhiên nàng nhận ra mình đang cười mím chi. Nàng nghĩ thầm:

“Cái gì đây? Bữa nay sao mình thấy anh chàng này cái gì cũng …dễ thương dzậy hà?…”

Tứ Hải ra dấu cho ban nhạc và nói:

“Bây giờ chúng ta bắt đầu thử giọng…”

Hắn có lối làm việc rất nhanh và cái tai thẩm âm của hắn thuộc hàng siêu đắng…gần hai mươi người tiến tới để hát thử đoạn hát trong bài quốc ca giao phó cho giọng nữ Thùy Hương…Hạ Hồng là người sau cùng trong nhóm thử giọng…

Đến lúc Hạ Hồng cầm micro và cất tiếng hát…Tứ Hải khựng lại…Mắt hắn hình như lấy lại cái luồng sáng tinh anh…Hắn đưa tay cao rồi buộc miệng:

“Hold it…”

Mọi người yên lặng…Tứ Hải nói:

“Hạ Hồng…Cô vui lòng hát thử lại một lần nữa…”

Hạ Hồng bình thản cất giọng hát cao vút của nàng:

“O! say can you see by the dawn’s early light

What so proudly we hailed at the twilight’s last gleaming.

……

Gave proof through the night that our flag was still there.

O! say does that star-spangled banner yet wave

O’er the land of the free and the home of the brave?”

Tứ Hải đột nhiên cười vui rạng rỡ…Hắn tuyên bố:

“OK…I think I got the replacement…”

Mọi người cũng nhận ra hắn muốn nói tới ai…Thì quả tình, Tứ Hải nhìn vào mắt Hạ Hồng:

“Miss Hạ Hồng will sing the national anthem with Mr. Trung…

Bây giờ xin mọi người hãy trở lại tập dượt…

Cô Hạ Hồng theo tôi…”

Sau đó thì dưới sự hướng dẫn của Tứ Hải, Hạ Hồng cùng tập dượt hát bài quốc ca với Trung. Tứ Hải bình thản sửa giọng cho Hạ Hồng…chỉ dẫn cho nàng những kỹ thuật phát âm, rung giọng và sử dụng cái micro. Hạ Hồng cũng giống hắn cái điểm là có cái tài thẩm âm rất nhạy bén…Nàng phát âm rất chuẩn giọng Mỹ…Ở gấn cuối buổi tập dượt, Tứ Hải buộc miệng khen nàng:

“Perfect….You’re perfect…”

Rồi vẫn bằng cái “đá lông nheo” hắn ghẹo nàng:

“-Quả thật “danh bất hư truyền”…”

Hạ Hồng cũng cười:

“Lại xổ Nho nữa rồi…”

Nàng thấy lòng vui vui một phần vì thấy mình giúp tay giải quyết được một vần đề cho cả nhóm, nhưng hình như nàng thấy một cái vui khác len lõi trong lòng nàng…hình như đó là cái niềm vui khi nàng nối ánh mắt nàng với ánh mắt sáng tinh anh, ánh mắt cả quyết, tin tưởng của Tứ Hải… dưới hàng lông mày đen ánh mắt của hắn sâu hun hút như muốn hớp hồn nàng…Hắn dịu dàng mà mạnh mẽ…Hắn cả quyết mà rất dễ thương…Hắn ra lệnh mà người nghe thoải mái làm theo không có cảm giác bị chỉ huy…

Hôm sau đó là buổi tập dượt cuối…Tứ Hải mời cả nhóm đi ăn…

“Chinese seafood buffet ”all you can eat”…how about that?”

Cả đám vỗ tay đồng ý rồi ồn ào kéo nhau đi..Tứ Hải tiến tới hỏi Hạ Hồng, giọng hắn… cải lương:

“Tôi có thể có cái hân hạnh mời người đẹp đi chung xe với tôi không…”

Hạ Hồng cười:

“Sao anh biết tui hông lái xe…”

Tứ Hải vẫn giữ giọng khôi hài:

“Tui có tình báo mật báo cáo mọi động tĩnh của Hạ Hồng…vả lại tui phải có nhiệm vụ bảo vệ tuyệt đối an toàn cho Hạ Hồng..”

Hạ Hồng ngắt lời hắn:

“À hả… anh chỉ sợ tui bị chuyện gì giống như Thùy Hương …anh lo là hông có ai hát quốc ca cho anh chứ gì…”

Tứ Hải bị tấn công, hắn hơi lúng túng:

“Oh no…”

Giọng hắn chợt trở nên… mơ màng:

“Tui ước gì tui có thể làm… bảo an cho Hạ Hồng …suốt cả đời tui cũng tình nguyện…”

Hạ Hồng cảm động nhưng nàng lấy lại bình thường thật nhanh:

“OK…tui đi với anh”

Và như vậy, nàng và Tứ Hải tiến lại một bước gấn nhau hơn…

Đêm sau đó, ở sau sân khấu…Hạ Hồng đẹp rực rỡ trong chiếc áo dài rất Việt Nam màu đỏ. Khi gặp lại Tứ Hải, ánh mắt anh chàng như khựng lại thật lâu ở Hạ Hồng…Nàng thấy hắn tiến tới rồi kề tai nàng hắn nói thật nhỏ và thật nhanh:

“… Quả là “danh bất hư truyền”

Hạ Hồng cười..dĩ nhiên nàng nhớ Tứ Hải hôm đầu tiên khen khéo leó nàng là người mẫu đẹp nhất Hội…và nói với nàng ”danh bất hư truyền..”

Rồi hắn triệu tập mọi người làm công tác kiểm tra lần cuối…hắn vỗ tay…

“OK…we are in good shape….Team… let’s join hands”

Hạ Hồng cùng đứng xoay tròn với mọi người…mỗi người đưa tay ra đặt chồng bàn tay lên nhau…Bàn tay Hạ Hồng ở trên cùng trong nhóm thì nàng thấy Tứ Hải đặt tay hắn lên trên bàn tay nàng…Hắn là người sau cùng…Cả nhóm cùng hô nhỏ theo hắn:

“Team Viet…Go!”

Hạ Hồng không bao giờ ngờ rằng nàng có thể bình tĩnh như vậy trước hàng ngàn người xem tối hôm đó…Khi nàng bước ra cùng với Trung, đèn trên sân khấu và hội trường tắt tối đen…Trong bóng tối, giọng nói của Tứ Hải vang lên trầm ấm, nghiêm trang:

“Ladies and Gentlemen…please raise…the National Anthem..”

Chỉ trong khoảnh khắc, một luồng ánh đèn trên sân khấu bật sáng, nhưng chỉ tập trung đủ để chiếu sáng Hạ Hồng trong chiếc aó dài màu đỏ và Trung trong bộ vest màu xanh đậm….Cả hai hát hoàn hảo bài quốc ca Mỹ…Lúc nàng bước vào trong…Tứ Hải đã đứng đó…ánh mắt hắn như reo vui cùng với nàng…Hắn nói nhỏ:

“Very good…Thank you both…Give me a high five!”

Rồi đưa hai tay cao…Trung và Hạ Hồng cùng cười rồi vỗ tay “high five” với hắn…

Buỗi trình diễn thời trang áo dài Việt Nam cũng thành công và được tán thưởng nhiệt liệt sau đó…

Hạ Hồng hoà chung vào niềm vui của cả nhóm…nhưng hình như nàng thấy vui hơn trong lòng mỗi khi nàng nhìn thấy Tứ Hải …với ánh mắt sâu hun hút thu phục lòng người…với cái miệng cười vui rạng rỡ…với lối nói chuyện ôn tồn, thông minh và chững chạc của hắn…

Nàng có email..cell phone của hắn…và hắn cũng vậy…

Không biết hồi nào mà giữa hắn và nàng đã có một sợi dây liên lạc ràng buộc suy nghĩ và tâm tình của nàng sau buổi tối trình diễn hôm đó…

Một tháng sau thì giữa hắn và nàng trông như một cặp tình nhân. Đi học cũng gặp nhau thường xuyên tại Thư Viện của trường…Những buổi ăn trưa…rồi ăn tối…

Nhưng đến lúc hắn hỏi Hạ Hồng như thế này thì nàng thật là rất bất ngờ:

“Hạ Hồng có bao giờ nghĩ mình có thể trờ thành một ca sĩ không?

Nàng cười, rồi hỏi ngược:

“Anh là…” ông bầu” mà…Anh nghĩ Hạ Hồng có làm ca sĩ được hông?

Giọng hắn nghiêm trang:

“Anh muốn mời Hạ Hồng tham dự đoàn hát giao hưởng do anh phụ trách…

Em có một khả năng tiềm tàng mà anh nghĩ nếu trau dồi và chịu khó tập luyện em

sẽ trở thành một ngôi sao trong làng ca hát…”

Hạ Hồng tiếp tục ghẹo:

“Eo ơi…em hông muốn làm ca sĩ chút nào hết…”

Nhưng anh mời thì em nhận lời gia nhập ban hát của anh…vậy thôi…”

Tứ Hải cười vui, hắn dưa ngón tay út làm thành cái móc ngoéo:

“Ngoéo tay anh đi…vậy là đủ rồi…”

Sau đó thì Hạ Hồng mới biết ra là Tứ Hải là một tài năng đa dạng. Anh chàng rất giỏi về âm nhạc…Tứ Hải có thể soạn nhạc và hoà âm cho một ban nhạc giao hưởng…hèn chi khả năng thẩm âm của Tứ Hải thuộc hàng siêu đẳng. Vậy mà nghành học Hải chọn lại là Kỹ Sư…Tứ Hải giải thích một cách đơn giản:

“Anh thích khoa học…âm nhạc chỉ để làm đẹp cuộc đời..”

Tư Hải và một số bạn hữu yêu thích âm nhạc thành lập một ban hợp xướng tên gọi là “Trùng Khơi”. Những bản nhạc mà họ yêu thích và trình diễn là những bài hợp xướng mang tính trường ca như “Hòn Vọng Phu” của Nhạc sỹ Lê Thương hay “Con Đường Cái Quan”, “Mẹ Việt Nam” của nhạc sỹ Phạm Duy. Hạ Hồng bỗng trở thành đóa hoa hồng rất rạng rỡ của ban hợp xướng Trùng Khơi do Tứ Hải điều khiển.

Buổi tối đó là tối hôm thứ bảy…

Hạ Hồng có hẹn tới nhà Tứ Hải để tập dượt thêm cho hoàn hảo một khúc solo do nàng đảm trách trong một tiểu đoạn khá phức tạp của trường ca Mẹ Việt Nam, phiên khúc “ Sông Mẹ”.

Trời hôm đó thật đẹp…Nàng nhờ chị Tư Lựu lo cho con Thu Thảo…và đột nhiên nhận ra trong lòng một nỗi rộn rã vui vui không diễn tả được. Thả mình trong bồn tắm, trong làn nước nóng ấm Hạ Hồng nghĩ đến Tứ Hải và ánh mắt nồng ấm của gã đàn ông mà nàng thường xuyên cảm nhận. Tứ Hải là người rất chừng mực và đàng hoàng. Hắn không có cái ánh mắt và cái nhìn dung tục mà Hạ Hồng vẫn thường nhận ra từ nhiều ánh mắt đàn ông khi họ nhìn ngắm nàng. Ánh mắt của Tứ Hải không bao giờ sỗ sàng trên hai bầu vú no căng khiêu khich của nàng mà dịu dàng và ấm áp nhìn sâu trong ánh mắt nàng.

Chỉ có một lần… nàng nhớ hắn rung động và buông lời …rất thành thực như thế này với nàng:

“Em có đôi mắt sâu, trong như hồ thu…chắc hẳn đã làm nhiều người say đắm

Bữa nay… anh phải thú thực với em là anh đang … chới với…”

Rồi hắn đưa tay như đang đóng tuồng cải lương:

“Em cứu anh…kẻo anh chìm xuống đáy hồ thu mất…”

Hạ Hồng cười một mình trong làn nước ấm áp khi nhớ lúc nàng đập vào tay hắn:

“Anh này…xí….nghèo mà ham…. hông ai thèm cứu anh hết..”

Bàn tay nàng mơn mang trên hai bầu vú căng tròn mịn màng….trên hai núm vú hồng hồng nhô cao nhọn hoắt…Nàng rùng mình…một nỗi thèm khát chợt tràn ngập trong nàng…

Hạ Hồng đến nhà Tứ Hải đơn giản và gọn gàng trong cái áo polo trắng ôm sát người nàng, cái quần tây màu nâu đen ôm khít khao hai bờ mông tròn trĩnh khêu gợi…Lúc Tứ Hải mở cửa cho nàng vào nhà của anh chàng thì nàng thấy hơi hồi hộp.

Hình như cánh cửa lòng của nàng đang mở rộng để đón nhận những rung động mới.

Hình như có một chút nắng, một chút gió, một chút mây làm thành một khung cảnh thơ mộng trong nàng để cho nàng thấy cuộc đời vẫn còn dẫy đầy những thi vị, những bất ngờ của duyên mệnh.

Hình như có ánh mắt ấm áp, nồng nàn của người đàn ông..cái rung động trong bàn tay ấm áp xiết nhẹ mỗi lần gặp mặt…Hình như tất cả cộng lại làm thành một nỗi ấm áp, xao xuyến reo vui trong ánh mắt nàng khi bắt gặp ánh mắt đàn ông cũng vui mừng long lanh niềm vui hội ngộ…cho dù gần như ngày nào nàng và Tứ Hải cũng gặp nhau…

Nhưng hôm nay Hạ Hồng sao cứ vẫn thấy hồi hộp, nôn nao…

Tiếng Tứ Hải trầm ấm, trêu ghẹo như mọi khi:

“Mời người đẹp vào thăm tệ xá…”

Căn nhà town house nhỏ, nhưng gọn gàng, ấm cúng. Ở giữa căn phòng khách cái đàn dương cầm lớn đã chiếm gần hết căn phòng…Cái sofa kiểu rất lạ và nghệ thuật…bức tranh sơn dầu lớn treo trên tường…Mùi đồ ăn nấu nường thơm phức..Hạ Hồng buộc miệng hỏi:

“Anh đang nấu gì mà thơm lừng dzậy…em đói bụng quá à…”

Nàng nghe Hải cười:

“Anh đang múa rìu qua mắt thợ…định mời em ăn cơm tối với anh…”

Hạ Hồng chu môi:

“Hông dám…em nấu cơm chắc cũng hông bằng anh…nghe mùi thơm như dzầy thì em biết anh là đầu bếp thứ thiệt …phải dzậy hôn…?”

Nàng vửa bước vào vừa kéo tay Tứ Hải vào nhà bếp:

“Chỉ em coi anh đang nấu món gì….”

Bữa ăn tối diễn ra thật ấm áp giữa Hạ Hồng và Tứ Hải. Những lát thịt bò mềm mại ngọt ngào mà anh chàng ân cần mời nàng…Ly rượu vang đỏ chuyên chở những nồng nàn trong ánh mắt gã đàn ông làm hồng hồng đôi má, chin đỏ làn môi của Hạ Hồng…

Nàng thấy như say say trong lòng…Đến khi Tứ Hải kéo dĩa trái cây ra thì nàng nũng nịu than:

“Anh à…anh làm em… no như dzầy thì làm sao em tập hát nữa?”

Giọng Tứ Hải cũng có chìu lả lơi:

“Thì khi khác…em lo gì…”

Hạ Hồng buông tiếng ghẹo gã đàn ông:

” À hả…thì ra anh có âm mưu trước…anh mời em tới nhà là đề cho em… ăn no…chớ hông phải là để tập hát như anh nói…”

Tiếng gã đàn ông lúng túng:

“Lâu quá…anh không khi nào có dịp mời em về nhà anh…ngồi với em ăn tối ờ nhà như thế này…”

Hắn hơi ngập ngừng rồi tiếp tục:

“Anh nói cái này em đừng giận anh nhen….”

Hạ Hồng… hăm he:

“Cái đó còn tùy…anh nói cái gì…”

Tứ Hải cười hiền:

“Anh hông dám nói nữa…”

Hạ Hồng đấm vai gã đàn ông:

“Anh nghĩ cái gì mà hông
<<1 ... 910111213 ... 33>>
Đến Trang:
Chưa Phê...Xem Thêm
Truyện sex - Những mối tình trong trại cai nghiện
Truyện sex cực hay - Gene cave
Truyện Sex Hay Nụ hôn của người con gái tôi yêu
Truyện sex - Lên giường cùng chị tổ trưởng dân phố
Truyện sex học sinh - Chơi chị của bạn thân
Thầy cô thực tập và học sinh dâm đãng
Truyện Sex Hiếp Dâm - Dưới Bóng Trăng Mờ
Đọc Truyện Sex - Em Chỉ Là Một Con Đĩ
1234567»
Bộ đếm
C-STAT

22 | 18446
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10