n người, cắt đứt sự suy nghĩ khi Văn Tán mút vào mòng đóc. Nàng tê sướng và nói với chàng như trách móc :
- Tối nào anh cũng bú lồn em mà không chán à !
Văn Tán cười gượng nhưng vẫn tạo được sự hài hước để nàng cho bú lồn qua câu chuyện..
- Bây giờ buổi trưa mà !
- Tối trưa...Cả tuần...Có chừa bữa nào đâu ?
- Thế mà vẫn không đủ mới chết anh, không thích.
Tích Trữ hẩy lồn lên gần khuôn mặt chàng. Cái hẩy đầy dâm dật và cún cởn mà không đáp vào câu hỏi của Văn Tán trong khi chàng hiểu nhầm vội vàng đặt đít nàng xuống giường, hôn lồn và lấy kéo tỉa lông. Tích Tnl thấy thế mĩm cười nhìn chồng vừa thương vừa hối hận. Văn Tán tỉa lông lồn trên mu. Chàng vuốt từng cọng lông rất âu yếm và càng âu yếm bao nhiêu thì nứng cặc bấy nhiêu. Nhưng sự dâm đảng của chàng phừng phừng mà không ước ao đụ cặc vào lồn mà muốn bú lồn mà thôi.
Có lẽ về mặt tâm lý chàng cảm thấy đụ bằng cặc không hiệu nghiệm về dục vọng
bằng bú. Sự ám ảnh ấy quá nặng nề nên chàng dâm khẩu qua sự nứng cặc mà chính chàng cũng không hiểu tại sao lại nẩy sinh ra trong tinh thần chàng.
văn Tán tỉa lông lồn rất khéo tay. Tích Trữ vốn hay săn sóc lồn và lông lồn, nay có chồng tiếp tay tỉa lông lồn thành hình quả tim trên mu thì lấy làm thú vị. Hơn nữa mỗi khi săn sóc lồn thì nàng nứng lắm.Đó là tự nàng làm lấy mà đã như vậy thì bây giờ nàng giao phần ấy cho Văn Tán thì càng tạo cảnh nứng lồn khốc liệt.
Văn Tán vuết mu, vạch từng sợi lông, tỉa tắn cẩn thận. Lồn Tích Trủ lông gói ghém gọn gàng trên mu đầy đặn. Hai chân nàng dang ra hai phí, lồn nàng bạnh ra với hai mép lồn dày thịt. Khe lồn mở rộng, mồng đóc thĩnh thoảng được chính tay nàng vạch lên cao khi đầu kéo tỉa những sợi lông gần chung quanh.
Mỗi lần như vậy Văn Tán phải dừng lại để ngắm lồn nàng từ ngoài đến vào trong. Văn Tán lấy dao cạo hai bên mép lồn ra tận đến bẹn, đến háng. Chàng banh hai mép lồn, ở trong đỏ hỏn, chàng thấy khô cổ họng khi nhìn lồn Tích Trủ và không cầm lòng được, chàng bỏ cả dao kéo uống nệm giường để liếm vào trong làm nàng dẩy nẩy la lên:
- Cứ ghẹo cho người ta nứng bậy bạ...
Tỉa xong, em cho anh bú...Đụ em cho rồi.
Tích Trữ nói để mà nói, chứ thật nàng nứng lồn khi chàng banh hai mé lồn, nếu chàng thọc tay vào trong thì nàng không tài nào chịu được nữa mà lại khẩn nài bú lồn ngay. Nàng đưa tay sờ cặc Văn Tán. Bàn tay nàng vuốt lên vuốt xuống gây cho chàng sửng sốt đê mê không còn nghĩ đến việc tỉa lông lồn. Chàng xoay mình, ngồi giữa hai háng, hai tay vạch lồn, khe lồn càng mở rộng. Trước mắt Văn Tán lồn Tích Trữ lớn, to như cái ra bàn. Khe lồn đỏ hồng. Mồng đóc tươi như mang cá. Má lồn hai mép đầy mắp...
Chàng hết chịu nổi trước lồn vợ.Chàng gục mặt xuống bú không ngừng thở. Chàng nghe được giải nước lồn chảy ra từ khe lồn tràn lên lưỡi chàng nứng la lên:
- Sướng chưa em. Anh bú nữa nghe. Bú cho em sướng lồn, có được không...Cho anh bú..Anh bú lâu nghe.
Văn Tán nói như người điên, người dại rồi tắthẳn lúc nào không biết... Chàng nứng. Nàng nứng. Cả hai điên cuồng trong cơn dâm. Tích Trủ rên trong tiếng nói ngây ngô:
- Tối ngày bú lồn em mãi...
Miệng rên la mà tay Tích Trủ vuốt chặt cặc. chàng chẳng dám buông. Nàng nắm cặc, vuốt mãi nên mới nứng loạn và để cho chàng có dịp bú lồn mà trong sâu xa, nàng chỉ có đợi chờ chừng đó thôi.Tử đó cả hai không nói một lời nào. Văn Tán bú lồn chán rồi xoa bóp trên lồn. Chàng không quên vuết lông, chu miệng cắn mép lồn. Cà sống mũi vào dọc khe lồn đang mở rộng. Chàng bú, liếm. Lồn nàng khô láng, cảm nứng tăng mãi. Nàng xục cặc. Mào cặc Văn Tán cương cứng. Cặc ngúc ngắc mỗi khi nàng buông tay, nàng có cảm tưởng đang nắm thỏi sắt trong lòng bàn tay. Nước khí cặc rướm ra tay nàng. Tích Trủ thấy thế vội nói:
Đừng ra nghe anh, em không chịu đâu nghe...Còn đụ lồn em nữa. Em nứng quá rồi đó. Đừng làm em giận.
Văn Tán trả lời không ăn nhập đến câu nói của nàng:
- Coi anh đang bú lồn em đây nè ?
Tích Trữ ngóc đầu nhìn chàng bú lồn mình thì nứng dẩy nẩy. Văn Tán banh lồn nàng hết cở và bú tàn bạo vào đó. Tích Tnl như con cá mắc cạn. Nàng vùng vẩy la rên :
- Nữa...nữa đi anh...Bú thật mạnh cho em...Sướng lồn...Sướng lồn...Anh biết không ?
- Lồn của ai ?
- Của em...
- của Anh ?
- ừ của anh.
Văn Tán nắc cặc đụng vào vải giường trong khi đang bú lồn mà vẫn sướng tê với những tiếng rên của Tích Trủ. Nàng nắc lồn, lồn cứ hẩy tiếp nối vào mồm Văn Tán. Phải nói rằng nàng vô cùng sung sức. Nàng nắc liên tiếp không ngưng nghĩ làm cho Văn Tán phải gục mặt vào lồn không kịp thở. Tích Trữ dâm quá độ, nước lồn chảy liên hồi mà nàng đòi hỏi Văn Tán bú mạnh, bú thật bạo thì lồn nàng mới đạt tột đỉnh cái sướng nứng. Văn Tán bú không kịp với sự đòi hỏi của nàng bèn lấy tay xoa xát giữa khe lồn và mồng đóc thật sát. Nước lồn của nàng chảy thấm cả bàn tay chàng mà Tích trủ vẫn rên la :
- Sướng lắm anh ơi! Em yêu anh !. Làm nữa đi Anh...Làm nữa...Tí nữa...Giỏi, em yêu.
Không cần Tích Trủ khuyến khích, Văn Tán cũng hăm hở bú lồn nàng quyết liệt, say sưa trong cơn nứng. Lồn nàng càng lúc càng mở rộng đường khe. Háng nàng banh hết độ. Tay chân cuống cuồng, hoạt động co dản vô căn cứ mà vẫn lay động, múa may. Nàng rên. Nàng la theo những lần Văn Tán cọ xát vào lồn bằng lưỡi hoặc bằng môi và bằng tay.
Lưỡi của chàng đánh vào lồn nàng bần bật. Mồng đóc cử động theo sức liếm của chàng kích thích Tích Trủ phải hẩy đít cho lồn cọ vào mồm chàng càng nhiều càng sướng. Văn Tán không thích đụ bằng cặc nên chàng bú lồn rất sành điệu. Và chàng bú lồn nàng đến nơi đến chốn cho đến khi nào khí lồn tuôn chảy là nàng hết nứng thì không có sức lực nào để đòi đụ.
Suốt từ tuần qua, kể từ ngày cưới, Tích Trữ về với chàng chỉ được bú lồn mà chưa được đụ lần nào. Khi nàng đòi chàng bỏ cặc vào lồn là lúc đó đúng lúc khí cặc tuôn trào mà khí lồn của nàng cũng theo đường lồn mà ra ngoài. Thế là cả hai nằm thượt, giấc ngủ trờ tới chẳng ai kềm hảm được Cho nên, trưa hôm nay thấy chàng ngồi bên cạnh, tự nhiên nàng nứng lồn tệ. Để tạo sự nứng trong khi đang thèm đụ, nàng lấy cớ tỉa lồng lồn. Chàng tỉa lông, đụng chạm vào lồn thì mới gây hào hứng gia tăng sự nứng.
Văn Tán tận tâm bú lồn vợ. Chủ đích phục vụ cái sướng lồn phải đạt đến thì nàng không còn ao ước gì khác ngoài chuyện chàng đụ nàng. Và chính chàng cũng ích kỹ thõa mãn khẩu dâm là sở trường dục vọng. Tích Tnl rên sướng bao nhiêu thì chàng cũng sướng bấy nhiêu. Cho nên Tích Trữ rên la là chính chàng rên sướng vậy Nàng có rên sướng thì chàng mới đo lường nghệ thuật bú lồn của mình như thế nào. Như thế nào ở đây là nàng có nứng, có thích không để chàng tìm phương cách khác cho nàng phải nứng lồn.
Nhưag với sự chủ quan của Văn Tán, theo sự kinh nghiệm suốt trong tuần qua thì Tích Trữ chịu cách bú lồn lắm nếu không muốn nói nàng ghiền bú lồn từ lúc gặp người yêu thợ mộc Lý Tòng. Sự ghiền đó cũng từ nguyên nhân cái lạ đời của đàn ông mà nàng muốn khám phá. Trước những ngày gặp Lý Tòng nàng đã đưa lồn cho vài chàng trai đụ thõa thích nhưag chúng đụ như gải ngứa không đạt độ dâm của tâm tính nàng và đụ bằng cặc nàng đã nếm, có chiều quen thuộc, lạc thú nứng lồn lưng chừng cánh nhạn, nhàm chán, giảm hẳn lý thú.
Khi gặp Lý Tòng, nàng có cảm tưởng một chân trời mới dục vọng mở ra. Chàng bú lồn, nàng thấy mới lạ vô cùng đã xâm nhập thân xác. Một điều nữa đưa nàng vào con đường nứng lồn do được bú lồn là nàng đề phòng mang bầu. Có khi sợ có bầu nàng bắt buộc người tình phải mang áo mưa. Đụ mà cặc mang áo mưa đối với nàng chẳng thà nhịn đụ còn hơn. Nàng cũng không muốn uống thuốc ngừa thai. Phương cách giãi thoát cho nàng thõa mãn dâm tính, nàng chọn lựa cho trai bú lồn là thượng sách. Từ đó nàng ghiền bú lồn và coi đó là chuyện đụ bằng mồm chẳng khác gì đụ bằng cặc.
Bây giờ lấy chồng, nàng thích đụ bằng cặc chồng để tỏ sự yêu nhau. Đụ bằng mồm phải trở về với quá khứ Một quá khứ nếu chôn liệm được thì cũng nên thực hiện gấp rút. Nhưag không có nghĩa bú lồn tắt hẳn trong tâm tư. Vừa đụ vừa bú lồn thì thú vị truy hoan. Cho nên trủa hôm nay nàng phải yêu cầu Văn Tán đụ sau khi chàng gây nứng bằng bú lồn.
Văn Tán dí mồm vào bên trong lổ lồn theo tiếng rên của nàng. Chàng không còn dè dặt sọ nàng đau lồn mà cử chỉ của chàng như người bạo hành. Toàn khuôn mặt Văn Tán bao phủ trên lồn. Gương mặt ấy cọ xát diện tích lồn Tích Trữ không thiếu ở chổ nào. Lông lồn xe lại từng nhúm. Hai mép lồn banh ra khép vào huyên thuyên. Mồng đóc xoay tròn con vụ. Nước lồn rướm ướt đến má Văn Tán. Tích Tnl rên sướng mà thân thể như người mắc bệnh kinh phong giật nẩy toàn thân. Nàng không còn đủ sức rên sướng nữa mà tỏ sự sướng qua xác thịt.
Nàng ưởn cong lưng, nắc lồn lên mặt chàng Văn Tán cố bám vào lồn nàng như con đỉa đói Chàng biết nàng tuyệt vời sự sướng nên hổ trợ thêm cho nàng nứng chót vót, Văn Tán nhả bú lồn và nói trong hơi thở :
- Sướng chưa em. Sướng nhiều nữa đi...Anh bú lồn em nhiều, lâu nữa nghe !Anh yêu cưag... Bú đi anh ? Em sướng chết mất. Bú nhiều. Bú mãi, đừng ngừng...Bú cho nát lồn...Em cũng chịu.
Văn Tán tiếp tục dí mồm vào lồn nàng như mệnh lệnh và lẫn yêu cầu. Chàng gồng cứng lưỡi để đủ sức chui vào lồn như cặc. Chàng quay tròn lưỡi toàn thể trong lổ lồn. Tích Trữ bị kích thích mỗi lúc vào thế giới vừa quái đản vừa lạ lùng mà đầy ham muốn dục vọng của cái nhất trên đời không thể thiếu. Văn Tán nguyện trong lòng, với chủ đích như suốt tuần qua chàng bú lồn cho nàng xuất khí lồn tránh được sự đòi hỏi đụ nhưng chàng không thể tiên liệu tình trạng nầy sẽ đi về đâu trong tương lai. Đó là sự âu lo của chàng. Tuy nhiên Văn Tán là chàng trai phứa đời nên chàng có suy nghĩ tới đâu thì tới sẽ tính sau. Bây giờ tính chuyện bây giờ là làm thế nào cho nàng phủ phê sự nứng lồn mà phải ra khí lồn thay vào đó đụ bằng cặc khí lồn cũng tuôn ra.
Văn Tán hết ngậm đến bú, nút và lắm lúc hứng tình chàng hút khi đôi môi chàng ở tận sâu trong lổ lồn. Hút lồn làm cho những da lồn tụ lại bên trong tạo nứng lồn lạ lùng khó cắt nghĩa, bắt Tich Trữ phải rú lên trong cơn nứng kinh ngạc Tích Trữ được nứng vì bú lồn nhưag lần nầy Văn Tán hút lồn tạo cảm giác cho nàng là một cách làm tình nàng chưa hề trãi qua. Nàng co hẳn hai đầu gối về đằng bụng khi Văn Tán tiếp tục hút lồn. Nàng toan gào lên và ngóc đầu nhìn chàng với gương mặt nứng đến khùng nhưng Văn Tán lại hút lồn làm nàng vật ngã trên giường. Nàng lên tiếng của người mê sảng :
- Anh làm cái gì thế hở cưag ? Lồn em như bung lên thế nầy.
Nàng nói để mà sướng và với tay sờ lồn rồi tự banh hai mép thêm ra cho chàng hút lồn càng lâu càng sướng. Cử chỉ của chàng và nàng hòa nhịp để cái nứng bốc cao thì nước cặc và khí lồn tự do trào ra. Văn Tán phải lau lồn vợ và cả cho cặc mình nhiều bận.
Tích Trủ bành háng nhìn chồng lau lồn cho mình. Văn Tán cẩn thận lau từ mu, mồng đóc, bên ngoài bên trong khe, lổ lồn, ra tận đến hai bẹn háng của nàng. Tích Trủ nằm yên cho sự cọ xát của chiếc khăn lông quần thảo ở cái bộ phận gây nứng là lồn nàng. Văn Tán lau thật chậm chạp để tận hưởng thị dâm trên lồn vợ mới cưới.
Chàng thích lồn nàng lắm vì nó vô cùng khêu gợi mà chàng vọc, nhìn ngắm lắm lần không thấy chán.
Để phá tan sự im lặng, Tích Trữ lên tiếng :
- Thôi nghe anh ! Em ra nhiều rồi, chịu không nổi.
Văn Tán dừng tay lau lồn nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp của nàng mĩm cười đáp :
Cho anh tí thôi, chưa ra khó chịu lắm..
- Bú mãi, em chịu không thấu.
- Mà có thích anh bú không nào ?
- Anh bú hay thấy mồ.
Văn Tán sung sướng ra mặt, đoạn vắt chiếc khăn lên thành giường, trờ tới hôn lên môi nàng, thủ thỉ :
Bú một cái nữa rồi thôi.
- Đừng bú, đụ em. Anh đụ, em sướng liền Văn Tán gật đầu cho được chuyện rồi tụt xuống háng bú lồn nàng. Tích Trủ để tự nhiên
cho chàng bú lồn. Nàng lấy tay banh hai mép lồn cho chàng dễ bú để nàng được nứng trở lại mau chóng.
Và nàng chờ đợi sau đợt bú lồn bận này càng sẽ đụ nang như đã hứa. Văn Tán bú cấp thì vào bên trong lồn, Tích Trữ nứng lồn mau chóng. Chàng liếm thoăn thoăt cái lưỡi, Tích Trủ bắn giật mông đít và chàng hút vào lồn nghe cả hơi gió cuốn vào lổ lồn. Bây giờ chàng cũng nắc cặc. Cặc chàng dài quét xuống nệm giường. Tích Trữ thò tay xuống nắm cặc vào lòng bàn tay. Nàng vuốt cặc thật mạnh như chuốt mào cặc ra khỏi da bì. Văn Tán nứng quá phải la hoảng:
- Nứng quá hở trời, em à. Ngừng lại...
Khí cặc của Văn Tán vừa rịn trên mào cặc thì chàng bú lồn nàng và khuôn mặt chàng chà vào lồn. Nước lồn nàng vừa toan rịnh thì Tích Trữ vùng dậy đè chàng xuống giường. Nàng chồm lên người Văn Tán như con thú vồ mồi và khi nàng nắm cặc nhét vào lồn thì khí chàng đã tuôn xối. Trong cơn thất vọng đang nứng lồn thái quá nàng đưa lồn lên mặt chàng. Thuận đà Văn Tán nút lồn và chu đôi môi hút vào lổ lồn một hơi dài...Nước lồn Tích Trữ chảy lai láng. Nàng nằm bẹp lên bụng chàng cùng với tiếng thở dài mãn nguyện.
Ông bà Phí Đời Nhân thương hào một tỉnh, một cỏi trời nhưng bây giờ cảm nhận phí một đời như cái tên mang trong thân kể từ ngày con gái đi lấy chồng. Nhà cửa trở thành hoang vắng. Những hôm bà Đời Nhân đi đậu chén tứ sắc thì nhà cửa như chùa Bà Đanh. Việc buôn bán chỉ còn cầm chừng chứ ông Đời Nhân cũng không còn tha thiết nữa. Chẳng qua hai vợ chồng đã lắm bạc nhiều tiền còn ước vọng thêm cũng bằng thừa. Cho nên cửa hàng bách hóa bữa đóng, bữa mở mà ông chẳng lấy gì lo âu.
Nhàn cư vi bất thiện, ông bà tổ tiên thốt ra đâu có sai chổ nào. Tối ngày ông Phí Đời Nhân nhìn vợ chăm chăm cú vọ, nẩy sinh sự ghen tuông mỗi khi bà vợ ngoảy đít đi cờ bạc mà bà quan niệm là xã giao, giao thiệp. Ngày trước ông Đời Nhân suy nghĩ qua loa thì cho bà ấy cũng phải nhưng bây giờ thái độ ông đổi thay. Vì mỗi lần ông nhìn trộm vợ thấy bà ấy tươi thắm, đẩy đà trong sự gọn ghẽ, tràn đầy nhựa sống mà lơi là khi ông sờ vú, mò lồn. Những năm tháng về tru,ớc bà đâu có tỏ thái độ với ông như vậy, dù bà biết chán ông chẳng đụ mà chuyên bú lồn. Ông bú lồn sành điệu. Ông chuyên trị kinh nghiệm thâm niên về món đó kể từ khi Tích Trủ lên mười cho đến nay.
Bà Đời Nhân áo quần diêm dúa chuẩn bị ra khỏi nhà. Bà ra phòng khách với chồng, chuyện trò trước khi ra đi.Bà đi đậu chén thường xuyên vào buổi chiều thứ bảy như thế nầy. Ông Đời Nhân ngồi ở ghế bành như đợi chờ vợ để đón một câu nói từ cửa miệng vợ là bà ấy ra đi. Một câu nói quen thộc đối với ông từ mấy năm nay không hề thay đổi. Bà không ngồi vào ghế mà chỉ đứng bên cạnh chồng.
ông Đời Nhân quàng tay qua mông bà du lại sát bên mình. Cái quàng tay ấy cũng đủ tạo rạo rực trong thân thể ông. Bà Đời Nhân cố tránh ánh

