>
Vì cái đám cưới được tổ chức linh đình, nó trở thành đề tài giãi lao cho toàn thể dân chúng trong tỉnh. Có chổ xì xào về ông bà tỉnh trưởng, chẳng kém chuyện dưới gầm giừòng của vợ chồng ông bà thương hào. Người ta đợi xem nlớc dâu mà chưa đến giờ nên sa vào quán xá, đấu vỏ mồm để giết thời gian đi qua. Trăm chuyện ào ào tuôn ra cửa khẩu của khách ăn,khách uống. Họ không quen biết nhau, người này biết câu chuyện này, người kia biết câu chuyện khác, kể cho nhau nghe rồi tự nhiên quen biết với nhau như ngàn kiếp trước đã gặp nhau rồi. Tựu trung những câu chuyện đàm tiếu đều lấy cái đích tòa Tỉnh trưởng mà hiện nay nhân vật chính là ông bà Đái văn Cổng, còn chú rễ đang ở vào thời kỳ thứ yếu. Tất nhiên xuất xứ của ông Đái văn Cổng thuộc hạng bát nháo, thời thế tạo ra nhân vật chứ không phải nhân vật tạo ra thời thế.
Đái văn Cổng được mô tả là người đàn ông say sưa với chức phận. Bản tính như thế nên làm việc hăng say. Ông đi tuần thám tỉnh nhà bất cứ lúc nào, kể cả ngày nghỉ và lễ lạc. Nhưng ông siêng năng quá trớn, quá tay, làm cho thuộc hạ và cả dân chúng ban đầu thán phục rồi tự dưng người ta tìm hiểu.
Hóa ra, đêm khuya hay đứng bóng giữa ngày, ông một mình một xe, thĩnh thoảng có tài xế đi theo, ông xuất dinh để viếng một núi vợ lẻ. Một mình ông mà những một núi vợ lẻ thì tô bồi vẽ cảnh quá đáng khi chợt nghe vào tai lần đầu. Quả thật điều đó chẳng phải phóng đại. Những tay trong tòa tỉnh tiết lộ rất dè dặt mà vẫn bắn tin vung vít ra ngoài bàng dân thiên hạ một cách ngon lành.
Cái tỉnh nhỏ nầy xa mặt trời trung ương. Mấy tay có máu mặt trong chính quyền ít ai lưu ý đến tỉnh lỵ vửa bé vừa khỉ ho cò gáy này nên không tranh giành. Nhưng đối với Đái văn Cổng, ông Tỉnh nào cũng là ông Tnh. Đồng thời, Đái văn Cổng từng biết cái tỉnh nầy, bên ngoài trông nghèo rớt mồng tơi là phận bạc của dân chúng nhưng bên trong nghiên cưú mà khai thác thì tiền rùng bạc biển thu vào một mối mà chẳng ai thấy rõ chân tướng của người được hốt. Cho nên kể từ lúc nhậm chức cho đến nay, cả hai ông bà trở nên đẩy đà từ tiền của đến vóc dáng.
Nhưng có tay trong tiết lộ rằng ông Đái văn Cổng là người sung sức vượt bực. Ai cũng đàm tiếu về con cặc ngoại hạng của ông. Khi ông mặc quần xà lỏn là cặc của ông cả một đùm, một khối. Chính bà Văn Cổng một đôi khi nóng giận lỡ lời, mắng ông là thằng cặc dài chỉ có đĩ mới chịu thấu ông ta. Lý do tiết lộ vô thưởng vô phạt của bà Cổng làm cho tên tài xế và viên bồi phòng để ý.
Cả hai người ăn, người ở và thân cận nay xác nhận, cặc ông Cổng to thật mà họ dùng đến giọng nói là cặc ông ấy không bình thường. Họ không tiết lộ những canh đụ giữa ông Cổng với bà Cổng. Dường như kể từ ngày về nhậm chức, bà Cổng say mê bài tứ sắc hơn là việc đụ đéo mà eó thể bà ta đụ với ai chứ không hề đụ với ông Cổng. Đó là điều lạ nhất. Người ta bảo, bà Cổng sợ cặc chồng. Bà chịu đựng nhiều phen mới có bầu để đẻ Văn Tán. Từ đó bà cấp tiền cho ông Cổng đi ra ngoài đụ ĩ.
Ngày nay có chức phận, đi đụ đ khó khăn nên ông ta lập phòng nhì, phòng ba... để thuận tiện sự đòi hỏi dục tính của ông. Kết luận về bà Cổng, bà lạnh cảm, liệt âm liệt lồn,vì mặc cảm cặc của ông Cổng quá kích thước về chiều ngang lẫn chiều dài.
Lắm người không ưa cái phách lối của bà Cổng thì mắng lên rằng, con đàn bà này chỉ biết tiền lượm vào cho đầy túi tham để cờ bạc mà không chọn lấy cái phúc có được thằng chồng có cặc cán búa, dài thượt con lươn. Nói đi rồi cũng có người bào chữa cho bà Cổng là lồn bà không được to để cân xứng với cặc chồng.
Bàn đi bàn lại lung tung nhưng người ta vẫn bảo, có chồng cặc bự, bao giờ cũng đụ sướng và sương đụ. Nếu có ai cãi hoặc bán tính bán nghi về việc nói khoác con cặc to của ông Đái văn Cổng thì câu trả lời dù mù mờ nhưng có phần đảo lộn nghi hoặc là cặc ông Tỉnh đái văng cổng như cái tên của ông, đó sao ! ?...thì to bự, sức mạnh là đúng rồi!
Từ cái đám cưới to nhất tỉnh từ xưa cho đến nay, Văn Tán và Tích Trủ đến chuyện bí tỉ của hai cặp thông gia được bàn tán, vén màn bí mật của những tay sừng sỏ về nghiên cứu gầm giường thiên hạ. Nên người ta biết được rằng, hai đôi thông gia, Đái văn Cổng - Phí Đời Nhân có đời sống phòng the trái ngược nhau. Vợ của Đái văn Cổng liệt âm liệt lồn. Chồng của bà Phí đời Nhân liệt dương liệt cặc.
Trong căn nhà nhỏ. Vách tường rêu phong. Mái ngói bạc mầu. Truởc mặt nhà sân nhỏ. Sau nhà mãnh vườn khá rộng nhưng không được săn sóc nên cỏ cây vươn mọc chẳng còn thứ tự. Lý Tòng,thanh niên đang độ trai tráng đang ngồi buồn thiu dưới mái hiên nhà không buồn nhìn khung trời hôm nay xanh biếc không một áng mây vớ vẫn lang thang bay.
Ngày này là một ngày ảm đạm nhất trong đời Lý Tòng. Người yêu của chàng lên xe hoa về nhà chồng. Những ngày tháng tuyệt đẹp với Tích Trủ không còn nữa. Lý Tòng là con nhà nghèo, khó bề kết duyên với con thương hào Phí đời Nhân. Chàng ta có cái mả bề ngoài cao ráo nên lọt mắt Tích Trữ. Và tình yêu nẩy nở kể từ đó.
Cho đến khi một chiều mưa đổ lớn chặn lối đường về thì chàng đụ được nàng. Lý Tòng đụ hay đến nổi Tích Trủ yêu chàng vì đụ mà chẳng đề cập đến tình yêu. Vì nàng biết, tình yêu này sẽ không bao giờ có đoạn kết. Tích Trữ có tiếng yêu cuồng sống vội, lấy hưởng thụ làm đầu. Nàng quen biết với Lý Tòng rất tình cờ trong một buổi đi xem sở thú với bạn bè. Nàng kháo với bạn bè khi trông thấy Lý Tòng ở chuồng khỉ.
Tích Trữ vốn là cô gái táo bạo. Nàng nhìn Lý Tòng dưới mắt để nghĩ thầm chàng nầy đẹp trai, thân hình cao ráo. Nàng chú ý nhất là sóng mũi của chàng cao mà đầu và vê mũi nhô bự. Nàng có đọc cuốn sách mỏng dính về tướng mạo đàn ông, người nào có cái mũi dạng như thế là có cặc bự và đụ tốt lẫn tốt đụ.
Cả cái tỉnh nầy, chẳng ai biết rằng cái lổ trinh của nàng như cái trống lủng từ khuya. Tại vì ở nàng có nhiều khuôn mặt sống. Nàng không cố ý như vậy nhưng nàng ăn chơi, đàn đúm quá sớm nên khuấy quậy và trở nên quỷ yêu trước tuổi Nàng khoái đọc dâm thư trong phòng kín, đêm khuya gài then. Nàng trở nên tiểu thơ khi tiếp chuyện với cha mẹ hoặc bạn bè của cha mẹ.
Nàng là gái sành thạo ăn chơi với đám bạn giang hồ tứ chiếng. Nàng là người bạn quí biết điều, biết lẽ với những bạn bè nghèo khó. Nói chung,môi trường nào nàng hòa mình là bản thân nàng hòa vào môi truởng đó. Ai có tinh thần ba phải thì khen ngợi nàng đáo để. Dù là con gái nhưng nàng thông thạo gấp vạn lần đàn bà. Có một sự việc ăn sâu vào xương tủy Tích Trủ là nàng hoang dâm. Nàng dấu sâu bản tính nầy để đóng nhiều bộ mặt như phường tuồng để dễ bề hoạt dâm.
Lý Tòng hiểu rõ cá tính của Tích Trữ nhưng chàng lại nặng về tình yêu. Một thứ tình yêu không phải chỗ mà lắm lần chàng đã định tâm điều chỉnh để hưởng lạc thú mà thôi. Tuy nhiên khi Lý Tòng tự chinh phục ở tinh thần thì giữa chàng với nàng rẽ qua một ngã đường. Ngã đường ấy là Tích Trủ đột ngột đi lấy chồng mà không cho chàng biết.
Bây giờ ngoài kia, bên khu vực của giới thượng lưu trong tỉnh lỵ cư ngụ, đám cưới linh đình, nổi tiếng giàu sang của Tích Trữ đang cử hành, tim gan Lý Tòng tan vở. Dù cái đám cưới nầy đã đồn đãi từ mấy năm nay nhưng vẫn dậm chân một chổ và chính Tích Tnl có nói với chàng là đó là tiếng đồn, dư luận vẫn là dư luận. Lý Tòng không đi sâu về đời tư của Tích Trữ nhưng chàng nghĩ rằng Tích Trủ bàng quang vấn đề đó thì chẳng có chuyện gì xẩy ra.
Khi đã hiểu, Lý Tòng trở về với thân phận của mình. Chàng là một thanh niên độc thân.Cha mẹ đã qua đời vừa khi chàng đang đúng vào tuổi trưởng thành. Cái nhà cũ kỹ nay là một kỷ niệm yêu dấu. Nó cũng đánh dấu được một thời kỳ huy hoàng, dù thời điểm đã xa xôi Lý Tòng có đôi chút chữ nghĩa. Chàng có nghề nghiệp đàng hoàng và có suy nghĩ : nhất nghệ tinh, nhất thân vinh.
Lý Tòng có người chú họ làm nghề thợ mộc, nên học luôn nghề mộc. Chàng yêu nghề, có sáng kiến nên đồ mộc của chàng được tiếng khen sau khi thụ giáo ông chú họ những mấy năm liền. Góp gió làm bão, ngày nay Lý Tòng còn có cửa hàng nhỏ bán đồ mộc do chàng làm lấy.
Dù đã thoát khỏi cảnh túng thiếu đeo đuổi hằng ngày và nếp sống có vẽ truyền thống một thời xa xôi, dáng dấp của Lý Tòng đượm nét phong lưu. Vì thế, bạn bè, người lối xóm thường mĩa mai chàng, con mhà lính mà tính nhà quan. Chàng nghe thế chỉ mĩm cười trừ chứ không ý kiến, không góp ý và chẳng phiền lòng.
Trước khi đi lấy chồng, bước qua con đò ngang, Tích Trữ đã chẳng báo xa gần cho Lý Tòng phỏng chừng. Và bây giờ một mình ngồi thơ thẩn ở hiên nhà, Lý Tòng vô cùng ngạc nhiên về Tích Trữ đã đến nhà chàng vào tuần vừa qua mà không báo trủớc. Buổi gặp gỡ ấy là buổi gặp gỡ cuối cùng, nay Lý Tòng mới nghĩ ra được Và nhớ lại...Chiều hôm đó...
***
Chiều hôm đó...Tích Trữ đứng ở truởc sân từ lúc nào không biết. Nàng đưa mắt nhìn hàng dậu dưới ánh nắng chiều thoi thóp. Cây tnlng cá ở góc vườn đóng đưa theo chiều gió nhẹ lung lay cành, lao xao trong bóng nắng.
Tích Trữ bước gần tới gốc cây, nhìn bao quát căn nhà như một người khách lạ đến đây lần đầu tiên. Sau cái nhìn trìu mến, nàng đi vào nhà. Cửa đã mở sẳn tự bao giờ và căn nhà của Lý Tòng cũng chẳng bao giờ đóng lại ngoại trừ khi chàng phải ra cửa hang đồ gỗ. Vì vậy, Tích Trữ biết ngay Lý Tòng có mặt ở nhà.
Tích Trữ ngắm căn nhà giữa, không lấy gì làm, rộng rãi nhưng đầy ấm cúng. Đồ đạc trong nhà cũ kỹ từ những đời trước để lại nếu không muốn nói là những loại đồ cỗ. Căn nhà đầy yên tĩnh mà nàng đã nhìn được khung cảnh nầy vô cùng quen thuộc tại căn nhà nầy là nơi hẹn hò kín đáo, tự do giữa nàng và Lý Tòng. Cũng căn nhà nầy nếu nói một cách cao thượng thì Lý Tòng không hề lấy phương tiện thuận lợi để cởi áo quần nàng mà đụ. Lý Tòng có cởi áo quần nàng ra nhiều bận, bóp vú, sờ lồn một cách vội vàng rồi tự tay chàng mặc lại áo quần cho nàng. Nhiều lúc Tích Trủ nứng lồn, ngầm ý yêu cầu chàng bú lồn để cả hai cùng nứng thì không cách biên giới phải đụ là bao nữa. Nhưng tuyệt nhiên Lý Tòng không đụ nàng.
Tích Trủ đã bị đụ và được đụ nhiều chàng trai đủ hạng đủ cở. Họ đều tham lam trông thấy lồn nàng khi đã cởi quần lót dưới bất cứ góc độ. Còn Lý Tòng đối với nàng vô cùng đặc biệt. Có lẽ vì thế mối tình kéo dài mà nàng cho rằng, chàng không không giống những người đàn ông nàng chung đụng. Và nàng nghĩ thêm là Lý I,òng có tình yêu quá cao thượng khi chàng thừa sức để nghe được tiếng tăm ăn chơi của Tích Trữ.
Đằng sau nhà phát ra tiếng động của lưỡi cưa trên gỗ. Tích Trữ ra vườn sau. Lý Tòng thấy nàng liền ngừng tay cưa ở cái ghế trủờng kỹ khi đang chuẩn bị ráp vào ở thành tay chống. Chàng bỏ việc, bộ mặt tỏ ra rất mừng rỡ. Nàng và chàng đều tiến nhanh đến gần nhau.
Lý Tòng đưa hai cánh tay rắn chắc, vòng kiềng eo ếch nàng, ghì mạnh vào thân thể chàng thật chặt. Mặt đối mặt. Tích Trữ đã đi giày đế cao mà nang phải nhón gót để hôn thật say đắm với người yêu. Đôi vú căng phồng dưới lớp áo của Tích Trữ cọ trên ngực trần của Lý Tòng. Không để cho chàng chậm trể, nàng nút môi, nút lưỡi chàng thật sâu thật đậm đà.
Hai bàn tay của Lý Tòng bóp vào eo, lần lên hai bờ vai và tuột xuống vò hai mông đít tròn trĩnh của Tích Trữ. Nàng nhạy nứng nhanh như cắt Hết bú môi, nút lưỡi người yêu, Tích Trữ bú vào hai núm vú của Lý Tòng. Nàng toan mò cặc chàng thì Lý Tòng ngăn tay nàng lại và thì thầm qua tai nàng thật êm dịu tình tứ :
- Nứng không em. Anh hôn em nữa nhé ? Bú vú em nghe !
Lần đầu tiên Tích Trữ nghe được những lời nói tục rất tự nhiên thốt ra từ cửa miệng của chàng rất thành thực mà đầy lãng mạn càng làm cho nàng đã nứng lồn lại nứng cuồng nhịêt. Và cử chỉ dịu dàng của chàng làm cho nàng quên khuấy sờ cặc để vuốt cho sướng tay nứng lồn.
Tích Trữ chỉ biết trả lời khi nuốt trôi miếng nước bọt đã đọng trong cổ họng :
- Sướng quá như mọi khi. Nhưng lần này anh đừng bỏ lững giữa chừng...Em giận cho mà coi Bây giờ đã đến lúc em không thèm giữ ý, giữ tứ nữa. Em thích nói tục...nói thực tế với anh để vừa sướng hứng và vừa sướng lồn để chúng ta đụ nhau.
Trong cơn nứng mà Lý Tòng cũng phải ngạc nhiên về cử chỉ của người yêu nhưng rồi chàng cũng để qua mau vì Tích Trữ như người cuồng loạn. Nàng cởi hẳn áo. Nàng tuột tử quấn ngoài lẫn quần lót. Nàng du thân thể Lý Tòng ra xa và nàng đứng tréo chân như người mẫu, đoạn nói :
- Như thế này...Có tệ không...mà bấy lâu nay anh chỉ bú mà không chịu đụ em lần nào.em phải nói, không hiểu cho em sao ? Anh chê ở chổ nào cho em biết...Anh lạ lùng đến độ nầy...
Từ ngạc nhiên xen lẫn sự đột ngột, Lý Tòng nhìn vào thân thể đang trần truồng của Tích Trữ. Cái thân thể bốc nóng chàng đã sờ mó, cọ xát, tẳn mẳn lần mò bóp từng góc cạnh từ đôi vú, lông lồn, cái rảnh của hai mép lồn, mồng đóc khi cứng khi mềm theo độ nứng...nhưng không tường tận chân dung lồn của Tích Trủ như lần nầy.
Giọng nói của Tích Trủ gây xúc động Lý Tòng. Con tim của chàng se lại. Chàng bạo dạn qua những cử chỉ lời nói của Tích Trữ. Lý Tòng muốn tiến nhanh về phía nàng nhưng chàng thấy những bước đi của mình sao quá nặng nề và cử chỉ vụng về.
Vừa dửng bước chân đối diện với Tích Trữ, chàng quì xuống, mặt sát lồn và chàng bú nhanh vào mồng đóc của nàng. Cái mồng đóc đã cương nứng từ lâu. Cái mồng đóc tròn như hạt đậu phọng đã bóc võ với mầu cánh dán nhạt. Lý Tòng nút hẳn vào trong mồm và dùng lưỡi mân mê nhè nhẹ trên đó.
Hai tay chàng ôm ghì lấy hai đùi của Tích Trữ. Nàng được bú mồng đóc trở nên sướng nứng. Hai chân nàng run rẩy như không đứng vững. Toàn bộ phận mũi, miệng của chàng dán vào rảnh lồn, xát từ mồng đóc xuống tận phía dưới cửa lồn thì Tích Trủ phát rên từng cơn mà nàng chẳng thốt ra lời.
Khuôn mặt chàng đang ở nơi lồn nàng mà chàng nghe được hơi thở khi ngắn khi dài và tiếng than trời vẳng xa. Nàng sướng. Nàng nứng lồn. Nàng cảm động về cái lối bú lồn yêu đương thay bằng tình cảm lẫn những lời thổ lộ.
Tích Trữ nứng lồn đến độ muốn gảy thân, ôm chồm lên thân thể Lý Tòng. Chàng ngừng lại, từ lồn nàng chàng ngẩng mặt nhìn nàng. Tích Trủ cũng cúi mặt xuống nhìn chàng trìu mến. Bốn mắt nhìn nhau trong cơn nứng chung hòa, tận hưởng giữa đàn ông và đàn bà khi gần nhau chỉ có cái hạnh phúc là bú lồn, bú cặc,cuối cùng đụ nhau, cặc trong lồn mà nắc, cho đến khi đạt đến cái nứng cao chót vót và trào khí cặc, tuôn khí lồn.
Trong khoảng khắc nầy, Lý Tòng nhận ra rằng đến ngày hôm nay chàng mới nhìn kỷ được lồn Tích Trữ. Một phong cảnh hữu tình, lãng mạn ở lồn nàng. Chàng phong cảnh hóa cho thỏa thích lòng dâm đang phủ bọc lý trí.
Mồng đóc nằm trên tận đỉnh rảnh lồn là non bộ của chóp núi. Theo suối khe từ nguồn về xuôi, rảnh lồn của nàng tượng hình cho hình vẽ có thật ấy Ha

